Tác giả: Dạ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341764
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1764 lượt.
cười” của Kỉ Hoa Ninh. Cô không cho phép chuyện đó xảy ra, cô thuộc mẫu người không chịu thua kém ai!
Bảy vòng rưỡi, kết quả chung cuộc đã ở gần ngay trước mắt. Có thể do quá sức chịu đựng nên lại có hai người bỏ cuộc. Lâm Tĩnh Lam ánh mắt chỉ còn căng ra một nửa, cắn chặt môi, hơi thở gần như đứt quãng. Các học sinh khác chạy theo bên cạnh, hò reo tiếp sức cho các tuyển thủ băng về đích. Kỉ Hoa Ninh biết từ xưa đến nay Tiểu Lam không phải là người giỏi thể thao gì, nhưng giờ đây bóng dáng gầy yếu quật cường này lại khiến cô thầm khâm phục và xót xa. Theo từng bước chân bền bỉ của cậu, lòng kiêu hãnh hão huyền của cô lúc này hoàn toàn tan biến, cô chỉ muốn hét thật to cố lên Tiểu Lam!
Trong mắt cô giờ không còn để ý tới bất cứ thứ gì xung quanh, cô chạy song song bên cậu: “Tiểu Lam, còn nửa vòng nữa thôi, cố lên, cố lên!” Cậu rướn mắt lên, bước chạy mỗi lúc một chậm. Kỉ Hoa Ninh chợt nảy ra một ý, cô động viên cậu: “Chạy nhanh lên, xong rồi về nhà chị sẽ mua bánh pudding dâu tây cho em!”.
Nghe thế mắt cậu vụt sáng, tốc độ chạy nhanh hơn rõ rệt. Cậu cúi đầu xuống, mím chặt môi lại.
Trong tiếng hò reo náo nhiệt, Lâm Tĩnh Lam kết thúc môn thi chạy 3.000 mét, bất ngờ xếp vị trí thứ ba chung cuộc! Chỉ thấy phụ huynh các tuyển thủ mừng rỡ chạy đến ôm chầm lấy con em mình, có người còn nhấc bổng họ lên!
Kỉ Hoa Ninh mặt đỏ phừng phừng, không kìm được sự vui sướng ở trong lòng, như ma xui quỷ khiến ôm nhào lấy cậu, rồi hôn “chụt” một cái lên gò má trắng mịn của cậu!
Thôi chết! Kỉ Hoa Ninh thầm kêu khổ, cảm giác ánh mắt mọi người xung quanh trợn tròn như tên bắn về phía mình. Còn cậu bé đứng trước thì cúi gằm đầu, tuy không thấy rõ mặt nhưng hai tai đã đỏ bừng.
Gặp gỡ tình đầu
Ngày mai là một quá trình. Trước khi ngày mai tới, đầu tiên bạn phải đi qua muôn ngàn dặm, sau đó ngày mai sẽ đến dưới chân bạn.
Sức mạnh của dư luận là vô cùng, sức hấp dẫn của tin đồn là vĩnh viễn – hiện tại Kỉ Hoa Ninh đã rất thấm thía sự sâu sắc của câu danh ngôn này.
Trở lại trường sau ngày nghỉ cuối tuần, cô mơ hồ nhận thấy không khí trong lớp học có gì đó không bình thường.
Những cái nhìn lén lút, tiếng xì xào to nhỏ, như ngấm ngầm ám chỉ đến cô. Kỉ Hoa Ninh cảm thấy chắc chắn rằng việc này có liên quan với chuyện hôm trước – Đấy, cô vừa quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt hai nữ sinh vội vàng lảng sang chỗ khác, chụm đầu thầm thì với nhau rồi cười phá lên.
Mấy nữ sinh xung quanh chợt “À” lên tỉnh ngộ, sau đó liền tranh nhau bình luận: “Thì ra Giang Thiếu đã cùng với Kỉ Hoa Ninh rồi… Từ nay chỉ có thể biết an ủi mấy người bạn si mê cậu ấy của tớ thôi!”.
- “Chứ sao nữa? Đối thủ là Kỉ Hoa Ninh…”. Có người hấp tấp nói, âm thanh cố gắng hạ thấp xuống: “Hơn nữa, hai người họ đã xem như thành một đôi rồi”.
- “Một đôi của lớp (7)? Không khẳng định sớm quá đấy chứ? Mới hôm tập quân sự thôi mà. Kỉ Hoa Ninh chọn ai không chọn, lại chọn trúng ngay Giang Thiếu, Giang Thiếu chớp lấy thời cơ ra tay anh hùng cứu mỹ nhân, cho nên “ai kia” cũng động lòng muốn đem thân báo đáp…”. Cô ta khúc khích cười rồi nói tiếp: “Nhưng tin tức của chúng ta chậm mất một bước rồi, tớ nghe nói hôm trước có người thấy họ đứng hôn nhau ở bến xe buýt cuối đường 17”.
Bịa đặt! Kỉ Hoa Ninh giận không thể ném ngay đôi đũa, trợn mắt phùng má như muốn “ăn tươi nuốt sống” đối phương. Chuyện hoang đường như thế này cô ta cũng dám mặt dày bịa ra, xét cho cùng cũng bởi thường ngày cô ấy ghen tức với Kỉ Hoa Ninh, nhưng lại không tìm được cơ hội nói xấu cô, lần này tranh thủ bám vào chuyện đó để hạ thấp uy tín của cô! Tần Di Giang cũng xanh mặt, khẽ lắc tay Kỉ Hoa Ninh an ủi.
Đây là nhà ăn, không phải là nơi cãi vã. Hơn nữa, cô cũng không muốn đánh mất hình tượng học sinh “mẫu mực”, lớp phó học tập lớp (7) năm nhất, một trong ba “hoa khôi” của trường.
Thế là cô đành nuốt giận, chờ cho đám nữ sinh lắm điều kia đi hết, mới hậm hực đứng dậy về lớp.
Mấy hôm sau, Kỉ Hoa Ninh nhận ra chuyện này vẫn còn chưa kết thúc
Sau ngày cô ngẫu nhiên “phá đám” màn “tỏ tình” của Ứng Lệ Viện, “scandal” về mối quan hệ giữa cô với Giang Viễn Ảnh lan truyền khắp trường, khiến hai người xấu hổ không thôi. Chuyện này dùng đầu gối để nghĩ cũng biết người tung tin là ai
Ứng – Lệ – Viện! Kỉ Hoa Ninh nghiến răng nói
Trong phòng học lớp (2), Ứng Lệ Viện đang ngồi đọc sách bỗng hắt hơi một cái. Cô xoa mũi, là ai nguyền rủa mình nhỉ? Không phải chứ, gần đây mình làm nhiều việc tốt, ví như tác thành cho kim đồng ngọc nữ rồi mà.
Ứng Lệ Viện không nhìn nhầm, hôm đó Giang Viễn Ảnh chăm chú nhìn Kỉ Hoa Ninh đang vội vã thu xếp cặp sách.
Cô theo sau thấy bóng họ sánh bước bên nhau, lòng bỗng đau nhói, khoảnh khắc đó như lời tuyên bố ngọn lửa tình yêu mới nhen nhóm trong cô đã bị vùi dập. Nhưng mỗi ngày cô càng nhớ đến cậu ấy nhiều hơn, cô không muốn mình phải chấp nhận chịu đựng mãi như vậy.
Thế là cô đã chọn cách dựng chuyện.
Ứng Lệ Viện buông sách đang đọc xuố