Tác giả: Dạ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341869
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1869 lượt.
ánh được cái vẻ hùng hùng hổ hổ ăn tươi nuốt sống người của Tiểu Lam, Kỉ Hoa Ninh đành giả vờ như kẻ ngốc, ngẩn ra một lúc rồi nói: “Cậu lại nói cái gì? Sao lại bắng nha bắng nhắng như vậy làm gì hả, tiểu quỷ?”.
Lâm Tĩnh Lam đứng bật dậy, từng bước, từng bước tiến lại gần: “Chỉ cần nghe tin về anh ta là tim chị lại nhảy loạn cả lên phải không?”. Cậu nghe thấy tiếng tim mình đang đập “bình, bình”, càng lúc càng nhanh và càng lúc càng mạnh.
Người đang loạn lên có lẽ không phải là cô ấy mà chính là cậu ta.
Khi nghe lời cô gái ấy nói, cậu biết rằng giấc mộng đã từng quấy rầy Hoa Ninh năm xưa đang dần dần trở lại và tiếp cận với cuộc sống thanh bình của bọn họ. Cậu đang rất sợ, sợ phải nghe lời khẳng định của cô. Nhưng cậu vẫn không thể chịu được và phải hỏi, cậu đã nhanh chóng bị sự nghi ngờ giày vò và đánh mất trạng thái bình tĩnh thường ngày.
Kỉ Hoa Ninh biết rằng không thể giấu được nên đành phải thừa nhận: “Đúng, tôi vừa gặp Tiểu Di. Đó đâu phải việc gì to tát mà khiến cậu lại kích động như vậy?”.
Khi cô ấy dựa vào vai cậu, khi cô ấy nắm lấy bàn tay cậu, khi cô ấy gục vào ngực cậu, khi cô ấy gối lên cánh tay cậu, cậu từng cho rằng hạnh phúc đã rất gần đâu đây, dường như chỉ cần thò tay ra là có thể nắm được. Thế nhưng hiện nay, cô ấy đang mất bình tĩnh vì con người đó, làm sao cậu có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra được?
- “Chị nói là đã quên rồi, chị nói là sẽ hướng về phía trước!”. Thế nhưng em đã không nhìn thấy bộ dạng như mất hồn của mình khi về nhà. Mỗi một phút đó đều giống như có một chiếc kim đâm vào trái tim tôi. Lâm Tĩnh Lam thì thầm nói nhỏ, cậu đang tự nói với mình và tất cả đã được chôn chặt tận đáy lòng.
- “Đương nhiên là tôi đã quên, quên sạch sành sanh!”.
- “Trong buổi tiệc chúc mừng ngày hôm đó, chị đã gọi tên anh ta rất rõ ràng!”.
Hóa ra hôm đó, không phải là cô mơ. Khí thế của Kỉ Hoa Ninh bắt đầu hạ xuống: “Có thể… có thể là do hoàn cảnh tương đồng nên ký ức đó mới bùng phát… điều ấy không thể nói lên chuyện gì…”, nhìn thấy mặt Lâm Tĩnh Lam bắt đầu tai tái: “Cậu đang căng thẳng vì điều gì? Cậu lo cho tôi à?”.
Theo thói quen, cô giơ tay vuốt lên má cậu, mắt nhìn vào vẻ mặt đang biến sắc của Tiểu Lam và cười một cách vô hồn: “Yên tâm đi, chị đây không thích ngã hai lần trên cùng một mảnh đất đâu!”.
Sau lưng cô, hơi nước từ trong phòng tắm lan ra và phả vào mặt cậu, chiếc áo choàng tắm trượt xuống theo cánh tay dang ra của cô để lộ bờ vai ngọc ngà thơm ngát. Lâm Tĩnh Lam đột nhiên cảm thấy không khí như loãng ra, ý thức trì trệ, chỉ lắp bắp nói được mấy từ: “Không phải, không phải là…”
- “Không phải cái gì?”, Kỉ Hoa Ninh buông tay ra, chỉ cảm thấy toàn thân nóng bừng.
- “Không phải… chị…”. Toàn tâm trí cậu hướng về phía cô, đôi con ngươi lấp lánh như sao ẩn dưới hàng lông mi cong vút đang chăm chú với một thứ tình cảm dịu dàng mà cô không tài nào hiểu được. Cậu tiến lại gần cô từng bước từng bước làm cô bất giác lùi lại phía sau, lưng đã chạm vào tường.
- “Tiểu Lam, cậu… sao vậy?”, trước sự chăm chú của cậu, trái tim cô không thể đừng được cứ nhảy lên loạn xạ. Nhìn khuôn mặt của cậu ta dần dần sát lại gần hơn, cơ thể cô như không còn sức lực và quỵ xuống, theo ý thức, bàn tay quờ quạng bám vào vật bên cạnh.
“Xoảng” – bức tranh trên tường rơi xuống ngay tức thì, cô ngã xuống bên trái nhưng bị cậu ấy kéo giật lại, rốt cuộc cô ngã đè lên người cậu.
Bây giờ là… tình huống gì đây? Căn phòng sau phút kinh động đã trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng kim đồng hồ chạy: “tích tắc, tích tắc…” vang lên một cách đều đặn.
Cậu con trai nằm im trên sàn gỗ nhưng ánh mắt vẫn không rời mục tiêu. Cô gái với khuôn mặt đỏ bừng đang ngã nằm trên cậu, áo choàng buông lơi nửa chừng, vẻ thanh xuân lồ lộ, tư thế vô cùng nóng bỏng.
- “Tiểu… Tiểu Lam, cậu ngã có đau không? Tôi …”, Kỉ Hoa Ninh vội vã ngẩng đầu dậy, hình như vừa rồi ngã rất mạnh.
Chưa kịp nhấc người dậy, cô chợt kêu lên một tiếng vì bị Lâm Tĩnh Lam kéo mạnh hai vai ấp lên ngực cậu. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, hơi thở hai bên có thể phân biệt rõ ràng.
Những lời hỏi han, đã quên rồi; những lời cự tuyệt, đã quên rồi; những lời kinh ngạc cũng đã quên sạch rồi… đầu Kỉ Hoa Ninh đã trở nên trống rỗng. Ngoại trừ tiếng đồng hồ, họ bắt đầu nghe thấy nhịp tim loạn xạ trong lòng nhau khi cơ thể hai người bắt đầu áp chặt lại.
- “Hoa Ninh…”, cậu dường như chết chìm trong nụ hôn của cô. Mới đầu chỉ là nụ hôn nhẹ tựa chuồn chuồn điểm nước, nhưng rồi làn môi cô dần dần đưa xuống, thậm chí cô còn cúi thấp đầu để có thể hôn cậu sâu hơn nữa.
Một luồng nhiệt chạy từ đầu xuống dưới, đến cả các ngón chân cũng trở nên tê dại. Sau khi sương mù tan, nhiệt độ và hương thơm khiến ánh mắt của con người ta trở nên mê hoặc.
Một cách chầm chậm, đầu lưỡi cô bắt đầu lướt trên cổ cậu, người con trai vụng về liên tiếp thất thủ, từ vị trí của mình hai người bọn họ bắt đầu quấn chặt lấy nhau. Chỉ qua vài nụ hôn, vài lần cọ xát, thậm chí họ còn hòa vào nhau không phân biệt nổi đôi bên, cuối cùng cậu cũng học được cá