Tác giả: Dạ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342059
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2059 lượt.
a mẹ yêu chiều, đến khi đi trẻ không ai có thể trị được nhưng Kỉ Hoa Ninh lại không như vậy. Tôi biết cha mẹ bé đều rất cưng chiều con gái, nhưng đứa bé đó không kiêu ngạo chút nào mà lại có tác phong của người lớn, thật khó mà tin được”. Cô giáo Trần vẫn thường kể cho mọi người nghe câu chuyện ngày nhỏ của Kỉ Hoa Ninh, khi cô bé đã ngồi yên chơi xếp hình mấy tiếng đồng hồ, đợi cô giáo vừa bước chân đi, cô bé nhanh chóng dang tay giật đổ lâu đài vừa xếp được khiến chúng chất đống trên chân cô giáo.
Kỳ thực Kỉ Hoa Ninh cũng từng có biểu hiện kiêu ngạo giống như những đứa trẻ không hiểu chuyện khác, thậm chí còn có mức hơi quá đáng. Từ lúc hai ba tuổi, khi bắt đầu biết biểu đạt ý nghĩ, bất kể cô muốn gì đều phải được thứ đó nếu không cô lập tức khóc toáng lên, mà đã khóc là khóc đến mấy tiếng đồng hồ cũng chưa thấy mệt. Kỷ Như Cảnh và Giang Vân nuông chiều con, tất cả mọi thứ đều theo ý con và vô hình trung đã biến cô thành một đại tiểu thư từ khi nào không hay. Nhưng vào ngày Hoa Ninh bốn tuổi đã xảy ra một sự kiện làm biến đổi hoàn toàn tính cách con người cô. Trong một lần họp hội bằng hữu, Kỷ Như Cảnh vô tình gặp lại mối tình đầu nhiều năm không gặp, hai người tình cũ trao đổi số điện thoại và có liên lạc vài lần, sự việc đó không biết thế nào mà Giang Vân biết được. Việc giấu nhẹm chuyện đó của Kỷ Như Cảnh là thiện ý nhưng không ngờ kết quả lại ngược lại. Giang Vân đem hết sự phẫn nộ đổ lên đầu chồng, còn chồng bị oan một cách vô cớ nên cảm thấy vô cùng ấm ức. Trong khi hai người bọn họ đang cãi vã thì Kỉ Hoa Ninh nhìn thấy một món đồ chơi mới được trưng bày trong tủ kính, vì là trẻ con không biết đâu là lúc thích hợp nên khi không được mua thứ đồ đó, cô khóc toáng cả lên. Thế nhưng sự ương bướng lần này của cô không đạt kết quả, hai bậc cha mẹ thường coi cô là bảo bối đang bận rộn đấu khẩu với nhau, ai còn tâm trí để ý đến cô như thế nào? Mắt nhìn cha mẹ đi đi lại lại, cô bé đột nhiên chạy đến trước tủ trưng bày, định đứng ì ra đó mà không chịu đi. Đúng lúc đó có một đôi bàn tay từ sau lưng choàng tới bịt kín miệng cô bé, cô kinh hãi nhìn bóng cha mẹ đang dần dần mờ xa, tiếp đó mắt cũng bị bịt lại, cả thế giới chỉ một màu đen kịt. Kỷ Như Cảnh và Giang Vân đang bận cãi vã nên không chú ý đến, không ngờ chỉ trong chốc lát đã không thấy con gái đâu nữa. Họ lo lắng vội vã tìm khắp quanh khu thương mại nhưng không thấy đâu, trong hoàn cảnh đó Giang Vân bật khóc, Kỷ Như Cảnh ôm vợ vào lòng và an ủi. Bây giờ họ mới nhận thức rằng đây chính là lỗi của mình gây ra và bắt đầu tự trách, xót xa ân hận, tại sao lại cãi vã giận dỗi làm chi, tất cả mọi thứ trong thời điểm này đều được gạt sang một bên.
- “Vậy là hòa nhé, được không?”, Lâm Tĩnh Lam cúi đầu chân thành nói: “Đều là do tôi sai!”.
Kỉ Hoa Ninh cũng dẩu miệng: “Thời gian qua, chúng ta đã không tốt sao?”. Cậu biết ngay là cô ấy không dễ dàng gì cho qua. Thôi rồi! Mà là đàn ông cũng nên rộng lượng mới phải, huống hồ cậu đã sớm bị cô ấy nắm trong tay, chuyện thắng cuộc chắc sẽ chẳng bao giờ xảy ra?
Kỉ Hoa Ninh ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày mà nhảy dựng cả lên, những vết thương ngoài da phần lớn đều do đá sỏi gây nên, tuy nhìn vào khiến người ta phải xót xa nhưng cũng rất nhanh chóng hồi phục. Chris và Amanda đều đến thăm và khuyên nhủ cô nên nghỉ ngơi vài ngày. Cô không ngờ Amanda cũng đến, khi mở cửa đã vô cùng ngạc nhiên. Từ ngày đích thân đưa Amanda về và vô tình biết được tình hình thực sự của gia đình cô ấy, có phải đã được cô ấy xem như người nhà rồi không? Kỉ Hoa Ninh cũng không biết cuối cùng đây là phúc hay là họa nữa?
Lâm Tĩnh Lam sắp tốt nghiệp nên không phải đến trường nữa, cậu tận dụng thời gian nghỉ của bệnh nhân và đưa Hoa Ninh đi dạo. Khi ra khỏi phòng, cả hai bọn họ đều bật cười, không hẹn mà gặp, cả hai đều chọn mặc áo xanh lam ngoài áo trắng, mát mẻ như gió biển thổi đến vờn trên khuôn mặt. Cứ ăn mặc thế đi ngoài đường, người khác không cho rằng đó là áo tình nhân mới là lạ! Lâm Tĩnh Lam thấy Kỉ Hoa Ninh có gì đó ngại ngùng bèn do dự nói: “Hay để tôi đổi áo khác?”. Hoa Ninh thấy vậy giữ tay cậu: “Không cần đâu, như thế này rất đẹp rồi!”. Hai người mặc áo tình nhân vừa đi đến đầu đường, quả nhiên có chuyện xảy ra, trước tòa nhà bách hóa, không biết đang tiến hành hoạt động gì mà có rất nhiều người hớn hở vây quanh. Người dẫn chương trình cầm micro đang đứng trên bục cao đưa mắt tia thấy đôi nam thanh nữ tú vội vã nói rất khoa trương: “Anh chàng đẹp trai và bạn gái bên đó có muốn tham gia hoạt động của chúng tôi? Giải thưởng sẽ là đôi vé máy bay khứ hồi dành cho hai người đến du lịch Hải Nam!”.
Kỉ Hoa Ninh biết Lâm Tĩnh Lam đang quay lại mỉm cười, không đáng tham gia hoạt động này. Đang định lôi cậu đi, nhưng thấy Lâm Tĩnh Lam đang ngẩng đầu, mắt chăm chú đọc bảng quảng cáo: “Cuộc thi lớn về sự thấu hiểu lẫn nhau của các cặp – Các bạn có đúng là một đôi hay không?” Người dẫn chương trình thấy họ đã đứng lại bèn giải thích cho bọn họ và người qua đường: “Hoạt động này do một doanh nhân tài trợ, vì ngày lễ tình nhân đã gầ