XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Muộn - Dạ Vi Lan

Tình Muộn - Dạ Vi Lan

Tác giả: Dạ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341836

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1836 lượt.

n chính và cô đã “lĩnh giáo”, hai người bọn họ quay đầu bước đi.
Cô gái chầm chậm mở mắt. Đó là một đôi mắt đẹp, lông mày rướn cao, đen trắng rõ ràng; nhưng đồng thời, ánh mắt lạnh lẽo thể hiện sự mệt mỏi với sinh mệnh, sự tuyệt vọng với thế sự, tất cả những điều đó đều hiện lên rất rõ ràng trong đôi mắt ấy. Gi­ang Viễn Ảnh cũng rất quen thuộc với biểu hiện này, đó là những dấu hiệu trên khuôn mặt của bệnh nhân bị chứng nan y, anh vẫn thường chứng kiến hiện tượng này. Anh cảm thấy thương cảm cho cô gái, sức sống tràn trề của tuổi trẻ lại bị căn bệnh quỷ quái này cản lại.
Anh nói với mấy người không biết gì đang chụm đầu lại bên cạnh: “Quan sát ánh mắt có vẻ không vấn đề gì nữa, nhưng bệnh của cô ấy rất nặng, tốt nhất đừng để cô ấy đi ra ngoài một mình, thuốc cũng nên sẵn sàng bên cạnh”.
Mấy người đến ứng cứu đang dìu cô gái ra đi. Cô mặc chiếc váy liền toàn một màu trắng, đôi giày giống như được làm từ thủy tinh, lấp lánh phát sáng. Mái tóc đen dài của cô hơi rối, buông dài đến tận eo lưng. Tuy được dìu đi nhưng tấm thân mềm oặt của cô lại như đang bị lôi về phía trước. Đến chỗ rẽ, cô quay lại nhìn Gi­ang Viễn Ảnh: Chẳng phải cảm kích, chẳng phải hiếu kỳ, đó chỉ là một cái nhếch mép lạnh nhạt có đôi chút dư vị của sự mỉa mai.
Vốn cho rằng ta cứu người, nhưng lẽ nào trên đời này lại có người không cần cứu giúp. Gi­ang Viễn Ảnh bật cười trào phúng, quay người chuẩn bị đi. Anh hoàn toàn không biết trong khoảng cách ngắn ngủi đó, anh và Kỉ Hoa Ninh đã lướt qua nhau.
Cuộc đời con người không ngừng gặp gỡ và sai lầm. Cho nên không nên than vãn về những sai lầm đó, sai lầm chẳng qua cũng là vì chúng ta đã gặp nhầm người mà thôi.






Anh là tình thân
Trong thế giới của sự cô đơn này, nếu như có một người luôn nhớ về bạn thì điều đó thật hạnh phúc biết bao.
Vị tướng quân độc hành tác chiến Aman­da cuối cùng gục ngã vì kiệt sức. Khi Kỉ Hoa Ninh đến nhà thăm, cô đang mệt mỏi nằm bẹp trên giường.
- “Bác sĩ nói, dạ dày bị xuất huyết nhẹ”. Sắc mặt của cô ấy không được tốt lắm, dù có nghỉ ở nhà cũng chẳng có ai chăm sóc, điều này khiến cho người khác cũng cảm thấy đau lòng.
- “Chị Mạn, chị đừng giận khi em nói điều này. Dạ dày của chị đã không ổn từ trước rồi, tại sao cứ phải gắng sức? Thân thể rệu rã, sự nghiệp có tốt thì cũng còn ý nghĩa gì?”.
Aman­da là người nhiều tuổi nhất, cô có mái tóc ngắn uốn cong, vóc dáng trung bình, trên dưới đều mặc phối một màu trắng cổ điển, thể hiện rõ ràng một vẻ đẹp Mỹ; Tần Di Gi­ang có mái tóc nhuộm màu vang đỏ, bận chiếc váy lụa trắng dài kết hợp với đôi san­dal tết dây, trông cao ráo mảnh mai và đẹp một cách mong manh; Kỉ Hoa Ninh với mái tóc đen nhánh, chỉ để lại vài lọn lòa xòa trên vai, khuôn mặt búp bê thật không thích hợp với việc trang điểm cho lắm, cô mặc áo sơ mi sọc đỏ đen kết hợp với chiếc quần soóc cũng màu đen để lộ ra đôi chân thon thả thu hút không ít ánh mắt ngưỡng mộ. Trong ba người, xem ra cô là người trẻ nhất, trông giống như những em gái xinh đẹp, căng tròn nhựa sống trên đường, cô cũng chẳng thể than thở gì được về cuộc bôn tẩu của mình khi nó đã gần như đến đoạn chót.
- “Để em giới thiệu mọi người với nhau. Đây là Tần Di Gi­ang, là bạn thân của em từ thời cấp ba; đây là Aman­da, hay còn gọi là chị Mạn, là sếp ở công ty, thế nhưng ở đây – chị ấy là một người bạn!”.
Ba người mỉm cười, một cảm giác thân thiện kỳ lạ bao trùm lấy bọn họ. Kỉ Hoa Ninh hỏi Tần Di Gi­ang: “Cô bé Vương Niệm Niệm nhà cậu đâu rồi?”.
Tần Di Gi­ang xua tay: “Trước khi tớ đi nó còn bám riết lấy chân mẹ, khó khăn lắm mới lừa đi được đấy. Từ khi có nó, tớ chẳng có chút thời gi­an riêng tư nào, sinh nhật chị em còn mang theo cục nợ, thật là mệt chết đi được!”.
- “Đưa nó đến đây, tớ nhớ nó lắm!”.
- “Con gái em bao nhiêu tuổi?” Aman­da tham gia chủ đề con cái ngay, hai bà mẹ ngay lập tức trở lại thói quen và khi họ đã nói về con mình thì không thể dừng lại được.
Kỉ Hoa Ninh rất hài lòng vì hai người họ có thể nói chuyện một cách cởi mở với nhau. Bạn bè thuở ấu thơ, cùng với sự trưởng thành, cũng giống như con búp bê đã từng yêu quý, chẳng biết đã mất đi từ lúc nào. Hiện tại, hai người trước mắt cô, cũng là những người bạn dần dần có được theo thời gi­an. Cô cảm thấy mình có thể thấu hiểu tâm ý của họ, hai bên đều trân trọng giữ gìn, cho dù có chuyện gì xảy ra thì cũng có thể tin tưởng lẫn nhau.
-“Chúc mừng, sinh nhật vui vẻ!” Ba người phụ nữ hoan hỉ cụng ly, họ cũng chẳng quan tâm xem có ai để ý đến mình hay không. Bọn họ đã vượt qua bao nhiêu gi­an khổ, thử thách và dần dần từng bước tiến về phía trước bằng năng lực của chính bản thân mình. Họ đều biết trong cuộc sống điều gì là quan trọng nhất, bởi vì họ đã từng mất đi những thứ như vậy, dù thức tỉnh vào bất cứ lúc nào cũng đều không phải là quá muộn.
Sau cái đêm vui vẻ ấy, Kỉ Hoa Ninh về nhà nhưng cố ý không đánh tiếng, muốn hù Lâm Tĩnh Lam trên in­ter­net, cô bật máy tính và vào mạng QQ.
- “Hi, đại ca, tôi không ở nhà