Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa

Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa

Tác giả: Cao Sơn Vũ Giả

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341686

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1686 lượt.

Bạch ngơ ngác của hồi lâu. Mãi đến khi bị đẩy vào phòng đặc biệt, từ trên giường mổ được bế xuống giường bệnh mà cô vẫn còn sững sờ, Mạc Tử Bắc vẻ mặt sủng nịch nhìn cô, vui vẻ hết sức.
Một hồi lâu sau, Hùng Lập Tân và Lâm Hiểu Tình cùng ngồi vào sô pha xem trò hay.
Giản Tiểu Bạch đột nhiên la to: “Tôi không muốn mang thai! Tôi muốn nạo thai, tôi không bao giờ muốn sinh con nữa!”
“Ơ!” Mạc Tử Bắc nhíu chặt đầu mày: “Tiểu Bạch xin em đó, đừng vùng vẫy, như vậy không tốt cho thai. Đợi một chút, anh đi kêu bác sĩ phụ sản đến. Em phải nghe lời đó!” Mạc Tử Bắc an ủi Giản Tiểu Bạch giống như an ủi con nít vậy.
Nhưng vẻ mặt của cô vẫn chưa dịu xuống, cô thực buồn phiền trông rất khổ sở. Mạc Tử Bắc trong lòng cũng căng thẳng theo, dáng vẻ của cô trông rất không tình nguyện mang thai đứa con của anh nhưng không phải cô đã sinh một lần rồi sao? Sao còn phải để ý lần thứ hai!
“Tiểu Bạch, con trai chúng ta ở đâu? Hiện tại em bị thương, anh đi đón con đến, cả nhà chúng ta đoàn tụ!”
“Đón cái đầu anh ấy! Tôi muốn phá thai, tôi tuyệt đối không sinh con cho anh!” Giản Tiểu Bạch bướng bỉnh giống một đứa con nít.
Hùng Lập Tân cùng Lâm Hiểu Tình mắt to trừng mắt nhỏ nhìn bàn tay Mạc Tử Bắc ướt đẫm mồ hồi, dáng vẻ rất tức cười.
“Nhìn anh ta ngốc như vậy anh đột nhiên thấy vui khi người ta gặp họa.” Hùng Lập Tân cười đến thực tà mị, lần đầu tiên anh ta có vẻ mặt như vậy, Lâm Hiểu Tình nhìn mà không khỏi choáng váng. “Nói vậy anh cũng không phải không ngại chuyện anh ta phá hoại Phong Trì?”
“Vụ phá hoại đó không phải là do anh ta tự cho mình là đúng quá sao. Bình thường một người đàn ông tự cho mình là đúng đều sẽ có một cô gái bướng bỉnh tới xử lí anh ta. Tiểu Bạch chính là kẻ thù của Mạc Tử Bắc. Được rồi, bà xã. Chúng ta đi thôi!”
Hùng Lập Tân đứng lên kéo tay Lâm Hiểu Tình, nói với hai người đang cãi nhau: “Không có việc gì thì tốt rồi. Bây giờ bọn tôi về đây. Tiểu Bạch, em cứ yên tâm đi. Bọn anh sẽ làm tốt chuyện bọn anh nên làm. Em cứ an tâm mà dưỡng bệnh. Về phần đứa bé có muốn sinh ra hay không thì phải xem bản thân em thôi. Không ai có thể ép em, đúng không?”
Hùng Lập Tân nháy mắt kéo Lâm Hiểu Tình đi ra. Mạc Tử Bắc sửng sốt nói với Giản Tiểu Bạch: “Anh ta có ý gì vậy? Đổ dầu vào lửa? Tiểu nhân quá!”
Nhịn không được cúi đầu mắng, anh thực hối hận, quả đúng là lấy đá đập vào chân mình. Lúc trước vì sao phải thu mua người ta, đúng là ăn no rửng mỡ, hiện tại thì ngược lại người ta báo thù lại rồi. Giản Tiểu Bạch trừng mắt liếc anh một cái, bỉu môi không thèm nói nữa.
Đi ra khỏi phòng bệnh, Lâm Hiểu Tình mới nói với Hùng Lập Tân: “Ông xã, em thấy anh bây giờ đã trở nên xấu xa rồi sao ấy, xấu xa hơn trước kia rất nhiều ấy?”
“Ha ha! Phải không? Xấu xa bao nhiêu?” Hùng Lập Tân tiến lại kề vào bên tai cô, phả hơi thở nong nóng vào tai Lâm Hiểu Tình. Cơ thể cô lại một trận tê dại.
“Bà xã, chúng ta về nhà tạo cục cưng đi!” Hùng Lập Tân ở cô bên tai lại thấp giọng nói.
Sau đó liền nhìn thấy Lâm Hiểu Tình vẻ mặt thẹn thùng khoác chặt cánh tay anh ta đi ra khỏi bệnh viện.






Trong phòng bệnh chỉ còn lại Mạc Tử Bắc cùng giản Tiểu Bạch. Vẻ mặt anh dịu dàng ngồi ở bên giường nhìn cô nàng bé nhỏ trước mắt đang trề môi tức giận, lòng anh lại thấy cảm động. Cô mang thai đứa con của anh! Cuộc đời hóa ra có thể hạnh phúc mỹ mãn đẹp như thế? Vì sao phải lãng phí mất đoạn thời gian năm năm kia chứ?
“Tiểu Bạch!” Anh thử nói chuyện với cô.
Giản Tiểu Bạch nằm ở trên giường bệnh, nhìn cánh tay trái bị thương, trên mu bàn tay còn cắm dây truyền dịch, nhớ đến vẫn có chút hoảng hốt khó mà bình tĩnh. Nhịn không được cô lại bắt đầu khóc thút thít. “Mạc Tử Bắc vì sao tôi mà gặp anh là lại xúi quấy như vậy, lần nào cũng là tôi xúi quẩy hết vậy?”
Cô chu miệng bắt đầu khóc, Mạc Tử Bắc nhất thời có chút bối rối. “Ngoan, anh không phải cố ý. Anh cũng không biết hắn sẽ xuất hiện. Bây giờ hắn chết rồi sẽ không có chuyện gì nữa!”
Mạc Tử Bắc ngồi ở mép giường giữ chặt tay phải của cô, đặt ở lên môi mình dịu dàng ấn xuống một nụ hôn. “Anh sẽ bảo vệ em. Sau này đừng rời khỏi tầm mắt của anh nữa!”
Sau một chặng đường chịu nhiều gian khổ và cô đơn, một mình nuôi con, khó khăn cũng chỉ có mình biết, anh dựa vào cái gì mà vừa xuất hiện liền nhận con. Có phải dễ dàng cho anh quá hay không? Vì sao lòng cô lại mất cân bằng như thế?
“Tiểu Bạch! Lấy anh đi!” Mạc Tử Bắc lại nói.
“Không lấy!” Cô nhắm mắt lại. Trái tim vẫn không ngừng đập thình thịch.
“Anh ơi đến giờ thay thuốc rồi.” Y tá đi vào, trong tay cầm một gói dịch truyền to.
“Ối!” Mạc Tử Bắc chán nản gãi đầu.
Vừa rồi là anh thật tâm, không chút giả dối. Sau một hồi mất rồi lại có, cảm giác vui mừng đến phát điên vẫn còn chất đầy trong ngực, anh chỉ muốn hoàn toàn có được cô, kết hôn dường như là lựa chọn tốt nhất. Bởi vì cô có hai đứa con, anh cũng không thể để con mình cả đời là con rơi. Bởi vì chính bản thân anh đã trải qua rồi nên anh không thể để con mình cũng bị như vậy.