Tác giả: Cao Sơn Vũ Giả
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341763
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1763 lượt.
khiêu chiến sự kiên nhẫn của cô. “Mạc Tử Bắc anh cho cô ta nghỉ đi, em rất ghét cô ta, đổi một thư ký nam đi!”
“À!” Mạc Tử Bắc lại bật cười, hai vai nhịn không được run run, nắm lấy vai cô. “Tiểu Bạch, anh phát hiện biểu hiện của em lúc ghen thật sự rất đáng yêu! Ha ha ha.”
“Anh còn cười!” Giản Tiểu Bạch đẩy anh một cái, cố không đỏ mặt la lên: “Lần trước cô ta nói cái gì với anh?”
“Anh không phải đã nói rồi sao? Anh không nhớ!” Mạc Tử Bắc hoàn toàn không giống như đang nói dối.
Giản Tiểu Bạch trề môi, thực sự tức giận. Môi lại bị anh chặt chẽ gắt gao ngăn chặn, anh giống như một con rắn quấn lấy người cô. Lúc này tiếng đập cửa lại vang lên. Giản Tiểu Bạch bối rối đẩy anh ra, đỏ mặt cúi đầu đi mở cửa. Sau khi cửa mở sau cô lại sửng sờ đứng ở cửa, không nghĩ bọn họ sẽ đến.
Giản Tiểu Bạch nhìn hai người đứng ở cửa mà nhất thời có chút kinh ngạc. Thì ra là ba mẹ Mạc Tử Bắc, lần trước bọn họ có đến bệnh viện tìm anh nhưng đáng tiếc Mạc Tử Bắc lại mất trí nhớ không nhận không ra họ. Bây giờ họ lại tới.
“Chủ tịch Ôn! Dì Mạc!” Giản Tiểu Bạch vẫn không quên năm năm trước khi làm việc ở Ôn thị, vị chủ tịch lớn tuổi này đã từng động viên cô.
Hai người đều nở nụ cười, vẻ mặt chờ mong.
“Ai vậy?” Mạc Tử Bắc ở bên trong nói vọng ra.
“Vào đi ạ!” Giản Tiểu Bạch mỉm cười, tránh ra để Mạc Tuệ Cầm cùng Ôn Thanh Nham đi vào.
“Tử Bắc thế nào rồi?” Mạc Tuệ Cầm vẻ mặt đầy lo lắng, con trai không nhận ra bà khiến lòng bà rất thương tâm.
“Anh ấy đã khôi phục trí nhớ rồi ạ, để con đi gọi anh ấy!” Giản Tiểu Bạch nở nụ cười đi vào phòng xép.
“Ai tới vậy?” Mạc Tử Bắc hỏi.
“Ba mẹ anh!”
“Bọn họ?” Mạc Tử Bắc vẻ mặt kinh ngạc.
“Đi thôi!” Giản Tiểu Bạch đi lên dìu anh: “Đi gặp họ đi, họ rất nhớ anh đấy!”
“Anh không đi!” Mạc Tử Bắc tiếp theo đó xụ mặt xuống như là mất sổ gạo, nhìn rất mất tự nhiên.
“Đi thôi, thực không hiểu anh đấy. Đã lớn như vậy rồi mà còn ầm ĩ, cự nự gì nữa chứ?” Giản Tiểu Bạch kéo người anh, chuẩn bị ra bên ngoài, nhưng anh lại quá nặng cô dùng sức hồi lâu cũng không kéo được anh.
“Mạc Tử Bắc!” Giản Tiểu Bạch có chút phát hỏa. “Anh rốt cuộc đang trốn tránh cái gì? Chẳng lẽ anh tưởng có một ngày Thiên Thiên con trai chúng ta cũng đối xử với chúng ta như vậy sao?”
Mạc Tử Bắc nhất thời giật mình, anh chưa từng nghĩ tới, trong lòng chấn động nhưng ngoài miệng còn tại liều chết không thừa nhận. “Anh không muốn gặp ông Ôn đó.”
“Đó là ba anh mà!”
“Anh không gặp!”
“Được thôi, vậy em bế Thiên Thiên đi luôn! Em không bao giờ để ý đến anh nữa.” Nói xong Giản Tiểu Bạch liền giả bộ khóc.
Mạc Tử Bắc đành phải ôm cô vào lòng: “Được rồi mà. Anh đi, đừng khóc!”
Vừa nghe thấy anh chịu đi, Giản Tiểu Bạch lập tức nín khóc mỉm cười. “Đi thôi.”
Mạc Tuệ Cầm cùng Ôn Thanh Nham nhìn thấy Mạc Tử Bắc được dìu ra đều nhịn không được đứng lên. Mạc Tuệ Cầm đi đến bên anh, nhịn không được xoa mặt anh. “Con trai!”
Một tiếng con trai này khiến Giản Tiểu Bạch cay cay sống mũi. Không nuôi con không biết lòng cha mẹ, cho tới hôm nay cô mới hiểu ý nghĩa của những lời này.
Mạc Tử Bắc cực không tình nguyện kêu một tiếng: “Mẹ!”
“Con tỉnh táo rồi, tỉnh rồi là tốt!”
Ôn Thanh Nham môi có chút run run không biết nói cái gì, vẻ mặt chờ mong muốn nói nhưng lại dừng lại, chỉ có thể nhìn chằm chằm mặt Mạc Tử Bắc im lặng đứng lên.
Giản Tiểu Bạch nhìn vị chủ tịch già nưa cả đời tung hoành thương trường nay yếu ớt, bất lực như vậy thì lại thương cảm. Cô tự nhủ với mình nhất định phải làm cho Mạc Tử Bắc nhận tổ quy tông, nếu anh không đồng ý vậy kêu Thiên Thiên nhận tổ quy tông cũng được.
“Mẹ, con không sao. Hai người không cần đến thăm con đâu. Hiện tại nơi này rất nguy hiểm hai người tốt nhất đừng tìm con.” Mạc Tử Bắc vẫn nhịn không được quan tâm đến ba mẹ mình, tuy rằng trong lòng không được tự nhiên nhưng cũng không thật sự hy vọng Ôn Thanh Nham chết đi. Trái tim anh cũng không tàn nhẫn như vậy.
“Con trai à, chúng ta chỉ là nhớ con quá thôi. Ba con nhớ con cũng nhớ Thiên Thiên nữa, cháu nội của mẹ đâu rồi?” Mạc Tuệ Cầm tìm kiếm bóng dáng cháu nội mãi mà không thấy, điều này khiến bà có chút thất vọng.
Lúc này Thiên Thiên lại dụi mắt từ trong phòng chạy ra. “Mẹ!”
Giản Tiểu Bạch lập tức chạy tới. “Thiên Thiên dậy rồi hả con?”
Thiên Thiên lúc này mới mở to mắt nhìn mọi người trong phòng, cái miệng nhỏ nhắn nở nụ cười ngọt ngào chào một tiếng. “Chào ông nội, chào bà nội buổi sáng!”
“Cháu nội tôi ngoan quá.” Mạc Tuệ Cầm rưng rưng nước mắt.
Từ lần đầu bọn họ nhìn thấy Thiên Thiên rồi lúc Mạc Tử Bắc mất trí nhớ, Giản Tiểu Bạch đã bảo Thiên Thiện nhận họ làm bọn họ đều rất cảm kích Giản Tiểu Bạch. Ôn Thanh Nham cũng vui vẻ vươn tay muốn kéo bàn tay nhỏ bé của cháu nội.
Mạc Tử Bắc lại ngây ngẩn cả người. “Thằng bé sao lại?”
Giản Tiểu Bạch liếc mắt nhìn anh không để ý tới.
“Tử Bắc, con chừng nào thì cùng cô Giản kết hôn vậy?”
“Dì cứ gọi con là Tiểu Bạch cũng được ạ.” Giản Tiểu Bạch bởi vì sự khách khí của Mạc Tuệ Cầm mà thấy có chút ngượng ngùng.
“Đợi n