Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Bên Trái

Tình Yêu Bên Trái

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341294

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1294 lượt.

ậy…” Hách Gia Tuân đảo mắt một vòng nhìn bốn phía xung quanh: “Đừng ngồi ở đây, chúng ta mau đi thôi, ở sân bay này chỗ nào cũng có người, ai mà biết được có gián điệp hay không.”
Hách Gia Tuấn túm lấy vai của cô vừa cười vừa nói: “Đúng đấy, lão nhân gia này chính là ông nội của anh, thế nào, có phải là hung dữ dọa người ta sợ chết khiếp không? Cho nên cha của anh mới để ông ở lại Hồng Kông đấy.”
“Tiểu tử thối, dám nói ta hung dữ hả?” Hách Gia Gia lại vung cây gậy lên, Gia Mĩ thấy vậy nhắm chặt hai mắt đổ người về phía sau. Hách Gia Tuấn vòng tay ôm lấy eo cô, kịp thời đỡ cô ôm vào trong lòng: “Gia Mĩ, em có sao không?”
Gia Mĩ nhìn anh nháy nháy mắt, rồi giả vờ ngất đi. Hách Gia Tuấn đầu mày nhíu chặt, gọi to: “Em làm sao vậy… Gia Mĩ… đang bình thường sao lại ngất đi vậy.” Anh ngẩng đầu, nhìn Hách gia gia nghiến chặt răng nói: “Đều là do ông hết, ông dọa cô ấy ngất xỉu rồi… Cô ấy là người yếu đuối mỏng manh, vậy mà ông lại cầm gậy dọa cô ấy, thật là chẳng có phong độ, chẳng có tình cảm gì, đúng là lão đầu thối máu lanh!”.
“Ta máu lạnh?” Hách gia gia tự chỉ vào mình hỏi. Hách Gia Tuấn mím chặt môi: “Còn không phải sao, nếu ông không phải máu lạnh, sao lại còn đuổi theo bọn cháu đến tận đây?” Anh làm ra vẻ mặt mũi bi thương sầu khổ: “Cháu chạy trốn một mạch từ nhà đến chỗ ông, tưởng ông sẽ chờ để đón tiếp cháu, ai dè toàn là gậy, Ôi cuộc đời ôi, thật là thê lương quá đi mất!”.
“Tiểu tử thối, lúc chạy nạn thì mới nghĩ đến ông sao? Tại sao không đi sớm hơn chút nữa?”.
“Sớm hơn chẳng phải là giúp ông tìm cháu dâu hay sao?” Anh chỉ Gia Mĩ đang ôm ở trong lòng “Thế nào? Có phải là rất đẹp không? Con mắt của cháu có phải là không tồi không?” Hách gia gia nheo nheo mắt: “Nhan sắc này chi thuộc hạng trung bình, không xinh không xấu, lẫn ở trong đám đông thì có thể tìm ra được cả nắm.” Hách Gia Tuấn mở to mắt, giận dữ nói: “Ông có biết nhìn hay không đấy? Như thế này mà còn không đủ xinh ư? Không đẹp thì được rồi, cháu trả cô ây về nhà.”
“Đẹp, rất đẹp!” Hách gia gia vội vàng túm lấy cánh tay anh: “Mấy năm rồi mới trông thấy cháu đến Hồng Kông, làm sao mà có thể đi về như vậy? Mẹ cháu gọi điện thoại cho ông, nói cháu chạy trốn khỏi cuộc hôn nhân ép buộc, nếu cháu đến Hồng Kông, thì bắt cháu đi chuyến bay kế tiếp trở về. Ông đã hỏi các chuyến bay, cố ý đến đây đợi…”
Hách Gia Tuấn cười giả lả: “Cháu biết ngay mà, ông sẽ không bán đứng cháu đâu, cho nên cháu mới chạy đến đây, từ bên kia bờ biển, dùng hết 36 kế, trải qua biết bao nhiêu khổ nạn, cuối cùng… bay đến đây. Những khó khăn gian khổ trong cả quá trình ấy, thật khó mà có thể nói cho rõ ràng được. Tóm lại khó khăn gian khổ giống như Tôn Ngộ Không đi lấy kinh ở Tây Thiên vậy”.
“Bao nhiêu khó khăn như vậy, thôi để về nhà rồi nói ta nghe “
“Đương nhiên rồi!” Hách Gia Tuấn bế Gia Mĩ đứng dậy đi thẳng ra xe. Gia Mĩ vùi mặt vào ngực anh, cười đến nỗi toàn thân rung bần bật. Anh chàng này, tài nói dối đúng là số một. Hách gia gia ngồi vào trong xe, dặn tài xế lái xe, rồi lại vô cùng vui mừng nói với Hách Gia Tuấn: “Mau mau nói xem, cháu dùng kế gì mà lừa được đám vệ sĩ, làm sao mà trốn ra được?”.
“Cháu nội của ông đương nhiên là phải thông minh rồi, trước tiên cháu dùng chiêu “Mạn thiên quá hải”, sau đó lại dùng chiêu “Điệu hổ li sơn”, cuối cùng “Dương đông kích tây”, sau đó “Kim thiền thoát xác” trốn đi rất an toàn”.
“Trọng điểm, ông muốn nghe cụ thể cả quá trình.”
“Cả quá trình thực rất phức tạp, chỉ có hơn một tiếng nói không thể hết được. Tóm lại ông chỉ cần biết, cháu để gặp được ông, đã phải đổ biết bao nhiêu mồ hôi nước mắt, như vậy là được rồi.” Giọng của Hách Gia Tuấn rất nghiêm trọng, Hách gia gia cảm động nói: “Ông đã sớm biết tên tiểu tử ngươi nhất định rất nhớ ông, nhưng không ngờ, vì để gặp được ông nội mà cháu đến cả nhà của mình cũng không cần.” Hách Gia Tuấn lẩm bẩm: “Tất cả thẻ đều bị khóa rồi, đến một đồng cũng chẳng có, không đến chỗ ông thì còn biết chạy đi đâu.”
Hách gia gia lúng túng hỏi lại: “Cháu vừa nói cái gì không tiền?”.
“Ông nội, tai của ông thực có vấn đề rồi đấy, vừa rồi rõ ràng là cháu có nói gì đâu”.
“Thật không?”.
“Thật…”
Hách Gia Tuấn nghiêm túc gật đầu, “Thật là nghiêm trọng rồi, ông nên đi bác sĩ kiểm tra mới được”. Gia Mĩ ôm chặt lấy anh, khuôn mặt bức bối đỏ dần lên, thật không thể hiểu, trước đây vì sao mình lại gọi hắn là lợn nhỉ? Thực ra phải gọi hắn là Hồ ly mới đúng.
“Nhưng mà, rõ ràng là cháu nói…”
“Ông nội!” Hách Gia Tuấn lớn tiếng gọi, cắt ngang lời ông rồi chuyển đề tài: “Ông xem, cảnh hoàng hôn ở đây thật là đẹp quá, không biết có phải là do ông ở bên cháu hay không, mà hôm nay cháu thấy cảnh hoàng hôn thật là tuyệt đẹp!”.
Nhưng khoảnh khắc hoàng hôn thật ngắn, những tia nắng đang dần rút lui, mặt trời đang tranh giành những khoảnh khắc cuối cùng tỏa những tia sáng yếu ớt những tia sáng đỏ hồng ấy như những vệt máu loang lổ trên bầu trời.
Hách gia gia lấy từ trong ngực áo ra một chiếc kính lão, chăm chú nhìn, cười vụng về: “Cái thằng tiểu tử này, thật là… co


Old school Swatch Watches