Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341300
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1300 lượt.
a thành một. Hơi thở anh gấp gáp. “Anh muốn đem gạo nấu thành cơm. “
Trái tim cô đập loạn xạ, thình thịch thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng cô vẫn giả vờ lạnh băng nói: “Được thôi, anh nấu đi, em đang chờ anh ăn đây!”. Anh ngạc nhiên nói: “Thật không ngờ, Gia Mĩ nhà mình lại vội vàng như vậy, lẽ nào đây lại là Dục Nữ trong truyền thuyết?”.
“Anh chết đi!” Cô cố gắng vùng vẫy, nhưng anh lại càng quấn chặt lấy cô hơn, còn cười lớn nói: “Gia Mĩ, anh bắt đầu đây…” Anh cúi xuống nâng mặt cô lên, hôn lên môi cô một nụ hôn nóng bỏng: “Wa, thật là nóng… nóng quá đi mất, nóng như muốn thiêu đốt toàn thân vậy, thì ra chính là như vậy.”
Gia Mĩ chỉ cảm thấy trái tim như quả bóng đang được bơm căng lên, căng đến mức tựa hồ như muốn nổ tung. Cô nghiến chặt răng, nói rành rọt từng chữ; “Anh mà còn dám trêu ghẹo em, thì anh nhất định chết chắc đấy!”. Cơ thể anh vẫn áp sát cơ thể cô, hơi thở nóng bỏng của anh phà vào mặt cô: “Lẽ nào em muốn bắt đền anh sao? Thế này nhé, bây giò em nói, em muốn lấy anh, anh sẽ miễn cưỡng chấp nhận!”.
“Cái thằng cha này, anh còn lâu mới đủ tiêu chuẩn!” Cô gắng sức giãy giụa, nhưng chẳng có tí tác dụng gì. Anh khỏe như vậy, hai cánh tay anh như thép ấy, khiến cô càng muốn vùng vẫy lại càng như bị quấn chặt hơn. Thực tốn công vô ích.
Đột nhiên anh lặng thinh không nói, trong bóng đêm, ánh mắt anh vụt sáng, long lanh: “Lấy anh nhé!”. Cô giật mình, giống như vừa bị điện giật vậy, trong đầu đột nhiên trống rỗng. Anh lại vùi đầu vào cổ cô, môi anh kề sát bên tai cô: “Chúng mình sẽ ở bên nhau trọn đời nhé em, có được không?” Cô vẫn sững sờ như vậy, chí cảm thấy hơi hoảng hốt như trong cơn mộng du, khó khăn lắm cô mới mở miệng được: “Anh…” Đột nhiên anh cười lớn, cắt ngang lời cô đang định nói: “Em biết anh đang nói đùa đúng không?”.
“Câu nói đùa này chẳng có chút gì là đùa cả”. Cô giận dữ nói, nước mắt chỉ trực trào ra khóe mắt. Anh thở nhẹ rồi khe khẽ buông lỏng tay, cô giơ tay đấm cho anh một đấm: “Em sẽ để cho anh trêu chọc”.
Anh vội vàng né tránh, cô đấm hụt vào khoảng khống, tức giận liền chồm cả người lao về phía anh, anh vội vàng nhảy sang bên cạnh chiếc kệ nhỏ để ở phía trên đầu giường, chiếc đèn ngủ ở trên đấy chẳng may b| gạt phải rơi xuống đất, rầm một tiếng, vỡ vụn tan tành. Cô cười ha ha, chui vào trong chăn, kéo chăn phủ kín đầu: “Việc ấy không liên quan đến em!”
“Đồ khốn, anh không được kéo chăn của em.” Cô cố gắng hết sức giữ chặt lấy chiếc chăn, quấn vào bên người.
“Em đúng là vừa ăn cướp vừa la làng, chỉ có mỗi mình em đang cuộn chặt chăn lại thôi,” Hách Gia Tuấn cũng cố gắng hết sức để kéo chiếc chăn về phía mình, hai người cứ kéo qua kéo lại không ngừng nghỉ, như muốn đem chiếc chăn xé ra làm đôi. Cô lớn tiếng giận dữ. “Nếu anh mà vượt qua đường ranh giới ở giữa này, em sẽ đánh anh chết!”.
Hách gia gia nhắm mắt làm ngơ, giả vờ như không thấy gì, rồi lại cười đầy ẩn ý, giống như hồ ly nói: “Tên tiểu tư thối này, tối qua cháu hơi dữ dội quá đấy.”
Hách Gia Tuấn từ từ ôm chặt lấy Gia Mĩ, khiến cô không thể cử động được. Nheo mắt trả lời: “Đến điều ấy mà ông cũng nhìn ra, ông nội quả thật là cao nhân”.
“Đương nhiên, đến đèn cũng vỡ cả rồi”. Trong mắt Hách gia gia ánh lên những tia nhìn đầy ẩn ý. Gia Mĩ bất mãn lên tiếng: “Gia gia, ông thật là đã nghĩ vòng vo rồi, chúng cháu…” Hách Gia Tuấn tươi cười ngắt lời cô: “Chúng cháu còn phải thu dọn một chút, ông nội, cảm phiền ông ra ngoài một lát được không”. Hách gia gia gật đầu: “Đúng đúng, còn phải thu dọn, có chứng cứ gì thì cũng xóa hết dấu vết đi”.
Hách Gia Tuấn nhắm mắt lại, cười ấm áp: “Vậy cháu không tiễn.” Hách gia gia đứng dậy, trịnh trọng nói: “Các cháu yên tâm đi, một tiếng nữa ra cũng được, nếu một tiếng không đủ thì hai tiếng cũng được, buổi sáng là thời gian thích hợp…”
Hách gia gia cười ha ha, giúp họ đóng cửa phòng. Gia Mĩ nghe thấy tiếng đóng cửa, mới mặt đỏ phừng phừng, tức giận trợn trừng hai mắt nói: “Đồ khốn, anh dám chiếm ưu thế của em, muốn chết phải không? Mau đưa bàn tay bẩn của anh ra đây!”.
“Tay bẩn?” Hách Gia Tuấn cười ngây thơ, mở tròn hai mắt nhìn cô cười: “Tay của anh không hề chạm vào em!”.
“Vậy thì đây là cái gì?” Gia Mĩ cố gắng vùng vẫy, vẫn không cử động được, cô nghiến chặt răng hỏi: “Cẳng heo đúng không?” Cô giả vờ như chợt nhớ ra: “Oa, làm sao mà mình có thể quên nhỉ, anh căn bản vốn là đầu heo mà, làm sao mà có tay người được!”.
Anh vừa cười vừa nói: “Sai rồi, cánh tay của anh đang áp trên ngực em, chứ không phải là tay.”
“Thật là mồm năm miệng mười, cưỡng từ đoạt lý!” Cô nghiến răng kèn kẹt. Trong mắt anh lại ánh lên những tia nhìn ấm áp, ngập tràn niềm vui: “Không đúng sao? Vậy thì đó là cái gì? Từ góc độ của ngành sinh vật học mà phân tích… Cảm phiền “Bà xã” nói cho anh biết đây là cái gì?”.
“Em không phải là “Bà xã” của anh!” Trong lòng cô cảm giác như được tưới thêm mật ngọt, nhưng bên ngoài giọng cô vẫn tồi tệ cằn nhằn: “Tốt nhất là đem cả người anh phanh