Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Cappuccino

Tình Yêu Cappuccino

Tác giả: Bạch Sắc Hương Kiên

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341113

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1113 lượt.

giả bộ kiên cường: “Văn Văn, bạn yêu, trên thế giới không phải ai cũng may mắn như cậu, tìm được người đầu tiên cũng là người cuối cùng. Cậu không biết mình ngưỡng mộ cậu như thế nào đâu! Mình và Văn Hạo bên nhau tuy bốn năm nhưng anh ấy và Liễu My còn phải sống với nhau cả đời. So với cả cuộc đời, bốn năm có là gì?”
Văn Hinh thở dài: “Được rồi, mình xem ra không nói nổi cậu. Tóm lại nhìn họ bên nhau mình rất khó chịu! Khả Khả, mình rất nhớ cậu, khi nào cậu về?”
Tôi trầm ngâm một lát: “Sợ là mình không về nổi.”
Phải, tôi nghĩ mình không về nổi, Trường Đại học W có Văn Hạo và Liễu My mới cưới, đã không còn là nơi dành cho tôi.






Một lần trong đời đuổi theo ước hẹn
Đêm Bắc Kinh tháng 12,
Nhiệt độ đã đủ để đóng băng,
Còn tôi vẫn khoác chiếc đầm mùa hạ mỏng manh.
Ngô Thẩm hơi mập, là người mang lại cảm giác an tâm cho người khác, bà ở độ tuổi khoảng 50. Con trai ra nước ngoài mưu sinh, để lại hai ông bà ở độ tuổi trung niên, cơ thể cũng vẫn khỏe mạnh. Mấy năm trước bà về hưu ở nhà chẳng làm gì nên đến Bắc Kinh nấu ăn, vì bà biết nấu ăn, lại nhanh nhẹn, rất nhiều gia đình đều muốn nhờ bà giúp đỡ, chúng tôi may mắn nên gặp được bà đúng lúc bà vừa rời khỏi một nhà.
2.
Cả tuần tiếp theo tôi không thể kiềm chế được cái miệng, chỉ có thể vận động nhiều hơn để giảm béo, ngoài chạy bộ hai lần vào sáng tối, chiều còn vận động hai tiếng ở phòng thể dục thẩm mỹ, còn mời huấn luyện và thầy dinh dưỡng chuyên nghiệp chỉ đạo.
Trong tâm trạng mâu thuẫn, hối hận, căng thẳng, tôi cuối cùng cũng giảm được cân, khóa bộ lễ phục cuối cùng cũng có thể kéo lên, mà phim của chúng tôi cũng bắt đầu trình chiếu.
Chiều hôm đó tôi dành ba tiếng để sửa sang đầu tóc, mái tóc dài vấn lên gọn gàng sau đầu, hai bên để lại một sợi thả trên vai. Lại trang điểm gần hai tiếng, với lớp phấn nền có thể đủ để trát tường, lông mi giả có thể dùng để quạt, tôi hoàn toàn không nhận ra người trong gương là ai. Sau đó lại mặc lễ phục, đeo trang sức, vì lễ phục đã rất bắt mắt, thiết kế tạo hình lại phối hợp một đôi vòng tai pha lê cho tôi, một đôi găng tay bằng da mềm màu đen, chân lại mang đôi giày Rene Caovilla tuyệt đẹp. Thiết kế thấy sự chênh lệch độ cao giữa tôi và George nên giới thiệu cho tôi một đôi giày cao 12cm. Tôi vội từ chối: “Không được, tôi chưa từng đeo cao như vậy, chút nữa căng thẳng nhỡ đâu té ngã!”
Sau khi thỏa hiệp xong, thiết kế dẫn tôi đến trước mặt mọi người.
Đạo diễn mắt sáng lên, vỗ tay, sau dó khích lệ tôi: “Ninh Khả, Hàn Vũ Băng không đến, cô chính là vai chính nổi bật trên thảm đỏ tối nay. Bên ngoài nhiệt độ rất thấp, mặc như thế này chắc chắn rất lạnh, cô phải cắn răng kiên trì rồi, phải giữ nụ cười và tư thế, được không? Sau khi xong tôi sẽ sắp xếp để cô nghỉ ngơi.”
Tôi gật cầu, trọng trách trên vai thật lớn.
George tiến đến, nhìn tôi: “Ninh Khả, cậu thật xinh đẹp! Không tin cậu thử nhìn ảnh bây giờ và năm đó xem, thay đổi lớn tới mức... không thể tin là một người.”
“Cậu nói mình trước kia rất xấu.”
“Không phải, lúc đó cậu rất đẹp, rất thuần khiết. Còn giờ đã chín muồi, có khí chất!”
Tôi lườm George, mặc cậu ta, tự khoác áo ngoài.
Sau đó, có xe đến đón chúng tôi, đạo diễn và những người còn lại lên xe đến hiện trường, tôi và George được sắp xếp ngồi xe sau cùng.
Xe chầm chậm dừng lại trước thảm đỏ. George cởi áo khoác ngoài cho tôi, sau đó xuống xe trước, lại cúi người đưa tay về phía tôi. Lúc này tôi nghĩ nỗ lực nửa năm nay cuối cùng đã có thành quả, nhưng nhất định không thể hồ đồ.
Lấy lại tinh thần, tôi đưa tay cho George, sau đó lấy dũng khí bước xuống xe.
Lạnh, thời tiết thật lạnh.
Đêm tối Bắc Kinh tháng 12 nhiệt độ đã đủ để đóng băng, còn tôi trong lễ phục mỏng manh!
Nhưng hai bên thảm đỏ là khói tỏa và những ánh đèn lóe sáng, ký giả liên tục hô lên: “George Trần, bên này, bên này!”, “George Trần cười lên!”, “George Trần ôm bạn gái!”
Tôi luôn giữ nụ cười trên môi, nụ cười đó cũng đã được thiết kế sẵn, đã qua nhiều lần huấn luyện, để tôi hoàn mỹ nhất. Tôi còn thỉnh thoảng gật đầu theo yêu cầu, cố gắng để thân thể vốn chẳng có chút tri giác giữ được nét trang nhã. George tuy mặc nhiều hơn tôi nhưng cũng rất lạnh, lại luôn phối hợp với yêu cầu của ký giả.
Vào hội trường, lập tức có nhân viên cầm áo lông vũ đến khoác lên người tôi, đưa tôi vào phòng nghỉ. Còn George lại bước vào hiện trường của lễ công bố.
Trong phòng có máy sưởi được khoác áo lông vũ, ngồi gần mười phút mới ấm trở lại, lật hai quyển tạp chí mệt mỏi ngáp dài. Cuối cùng nhân viên phụ trách cầm một chiếc khoác vai màu trắng đưa cho tôi: “Phim sắp chiếu rồi, cô vào đi, khoác cái này sẽ không còn lạnh, ở trong cũng có máy sưởi.”
Khi tôi xuất hiện, hầu hết mọi người đã ổn định vị trí, có cả George, cậu ta ngồi chỗ cao nhất ở hàng sau, bên cạnh có một chỗ trống, hiển nhiên là dành cho tôi, thấy tôi bước vào cậu ta vội nắm tay tôi, đưa tôi đến chỗ ngồi.
Sau khi ngồi ổn định, tôi khẽ nói: “Cậu biểu hiện giố


Snack's 1967