XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Cappuccino

Tình Yêu Cappuccino

Tác giả: Bạch Sắc Hương Kiên

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341107

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1107 lượt.

lòng đều hiểu tất cả đã khác, đây có thể chỉ là một lần cáo biệt.
Chúng tôi không rời khỏi phòng nửa bước, nhờ phục vụ gọi cơm tối, lại gọi một chiếc bánh kem. Bắc Kinh đã ngập trong tuyết, căn phòng ấm áp vỗ về tình yêu yếu ớt của hai người.
Tôi không nhớ rõ hôm đó chúng tôi nói gì, cũng không nhớ tối đó chúng tôi đã nóng bỏng bao nhiêu lần. Ngày hôm sau thức dậy tôi phát hiện quầng mắt mình đen đi, bước chân mệt mỏi, thật giống tối trước khi tôi đi Hồng Kông.
4.
Tiễn anh đến sân bay, lần nữa tôi lại cảm thấy nhói đau, nói với anh: “Anh ly hôn với cô ấy đi, em sẽ cưới anh, em sẽ chăm sóc cho mẹ anh!”
Văn Hạo mỉm cười, đưa tay xoa má tôi: “Ninh Khả, anh muốn em hạnh phúc! Hạnh phúc của em là thứ anh quan tâm nhất.” Vừa nói nước mắt anh cũng tuôn rơi, sau đó anh đẩy tay tôi, quay người đi vào cửa soát vé.
Tôi quỳ xuống, úp mặt lên đầu gối òa khóc như ở chỗ không người.
Trên taxi về nhà, tôi thấy vật nhỏ trong túi áo khoác, một chiếc hộp cưng cứng còn có một mảnh giấy.
Ninh khả, đây là nhẫn cưới đã chuẩn bị từ lâu để cầu hôn em, giờ xem ra anh chẳng còn cơ hội, anh tặng lại em, hãy nhớ là cả đời này anh sẽ yêu em!
Văn Hạo
Mở chiếc hộp, là một chiếc nhẫn bạch kim đính kim cương, chiếc nhẫn mỏng manh đính một hạt kim cương không to nhưng thuần khiểt, lấp lánh khác thường, tôi đeo vào ngón đeo nhẫn bên tay trái, vừa khít. Hai tay ôm mặt, lần nữa tôi khóc trong đau khổ, nước mắt trào ra qua khe ngón tay.
Về đến nhà thấy George ngồi trong phòng khách. Bất ngờ hơn nữa là đạo diễn Trương cũng có mặt.
Hai người thần sắc nặng nề, thấy tôi vào phòng không nói một lời. George đau buồn nhìn tôi, đưa tờ báo cho tôi, một tiêu đề bắt mắt: “Bạn gái vào khách sạn cùng người đàn ông thần bí, George bị cắm sừng”, phía dưới còn có hình, là hình tôi và Văn Hạo ôm nhau ở sân bay, còn có hình chúng tôi cùng vào khách sạn!
Tôi đần người, đổ người xuống sofa, nói không ra lời.
Hồi lâu, đạo diễn mới phá tan không khí im lặng đó: “Đám ký giả này định đến sân bay đón ngôi sao nào đó, ai ngờ lại bắt gặp cô. Chúng tôi sau khi biết tin vội quay về!”
Tôi hồn bay phách lạc nói: “Xin lỗi, thực sự xin lỗi, tôi không biết sẽ thành ra thể này, tôi thật quá sơ suất.”
“Cũng không trách cô được, chúng ta đều biết giữa cô và George chỉ là diễn kịch, nhưng mọi người bên ngoài không hiểu. Việc này có thể là chuyện lớn cũng có thể là chuyện nhỏ, phải xem xử lý như thế nào, tóm lại hai người sau này nên cẩn thận! Tôi về công ty triệu tập đối tác thương lượng trước, phim vẫn trong thời gian công chiếu, cần giảm thiểu ảnh hưởng tiêu cực của việc này. Hai người tốt nhất nên ở nhà đợi thông báo của tôi.”
Sau khi đạo diễn bỏ đi, George vẫn im lặng ngồi trong phòng khách, vẫn mân mê tờ báo đó.
Tôi áy náy, ngồi đối diện cậu ta, không biết nên nói gì.
Cứ im lặng như vậy khoảng năm phút, tôi cuối cùng cũng lấy dũng khí nói: “Xin lỗi George.”
“Xin lỗi cái gì?” Cậu ta như tỉnh lại.
“Xin lỗi, mang đến tin tức không tốt cho cậu.”
Cậu ta đột nhiên đứng lên, ném tờ báo lên bàn trà: “Cậu biết mình không để ý đến cái này.”
Một lát sau cậu ta lại ngồi xuống không thèm nhìn tôi: “Cậu và anh ta, hai người làm lành rồi sao?”
“Không, anh ấy đã kết hôn rồi.” Tôi thành thật.
George ngạc nhiên nhìn tôi, đôi mắt xanh của cậu ta khiến tôi liên tưởng đến camera, “anh ta kết hôn rồi, vậy anh ta đến để...”
“Anh ấy nói muốn bù cho mình một sinh nhật.”
“Nói như vậy, hai người thực sự kết thúc rồi?”
Tôi gật đầu, không lên tiếng.
George đột nhiên nhìn chiếc nhẫn trên tay tôi: “Đây là gì? Đã kết hôn rồi còn đeo vào không để cậu từ bỏ.”
Tôi cúi đầu xoay chiếc nhẫn trên tay: “Mình nghĩ đây là lời chúc phúc trước khi chia tay, chúc mình hạnh phúc.” Nói xong nước mắt lại trào ra.
George nhìn bộ dạng của tôi, thở dài, ngồi xuống bên tôi, đưa tay nắm vai tôi: “Xin lỗi, mình không nên nổi nóng! Mình chẳng để ý trên báo viết gì, cũng không để ý hình tượng lành mạnh, chính diện, mình chỉ quan tâm đến cậu. Mình vốn cho rằng cậu và anh ta sớm đã kết thúc, cậu sẽ vào “thời đại George”, khi nhìn thấy tờ báo mình đoán được anh ta vẫn khiến cậu đau lòng. Ninh Khả, cậu tỉnh táo đi được không, mở to mắt nhìn mình, đừng nghĩ đến người chỉ luôn làm cậu tổn thương!”
“Không, anh ấy không làm tổn thương mình! Anh luôn bảo vệ mình, nếu anh ấy ích kỷ thì hôm nay mình đã không thể ngồi đây!” Tôi phản bác, sau đó kể lại chuyện cho cậu ta.
“Được rồi, mình thừa nhận, mình không thích anh ta. Anh ta đã lựa chọn, dù cuộc hôn nhân có không tốt thì người đàn ông kết hôn rồi cũng phải có trách nhiệm, đó là tôn trọng đối với hôn nhân. Mà điều cậu có thể làm chính là phải sống tốt, phải hạnh phúc như anh ta nói, cậu không thể chỉ nhìn vào quá khử!”
George tuôn ra một tràng, còn tôi lặng im không nói.
Tối đó đạo diễn gọi điện dặn dò chúng tôi cần bình tĩnh khi đối diện với bên ngoài, khẳng định tình cảm vẫn ổn định, George phải nói tin ở tôi, còn tôi phải giải thích hôm đó chỉ là đi đón một người bạn cũ lâu không gặp,