Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Cappuccino

Tình Yêu Cappuccino

Tác giả: Bạch Sắc Hương Kiên

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341085

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1085 lượt.

giận trong tôi tan biến phần nào, đang muốn quay người đi đột nhiên phát hiện trong buồng lái còn có một người, chùm một chiếc áo to lên người, tựa đầu vào lưng ghế ngủ rất ngon, trước mặt là vài chai sô đa đã cạn và vài chai nước chưa uống. Trôi nghĩ thầm ngôi sao xinh đẹp tỏa sáng dưới ánh đèn, ghét bỏ những kẻ săn lùng đời tư của mình, thực ra nếu có thể, tôi nghĩ không ai muốn trong trời đông lạnh giá đứng trực ở đầu phố chỉ để chụp trộm vài tấm ảnh. Mọi người đều chỉ vì cuộc sống mà thôi.
Thế là tôi đứng trước xe, khẽ hỏi ký giả đó: “Ở đây bao lâu rồi? Sao biết tôi sẽ về vào lúc này?”
Anh ta cúi đầu: “Chúng tôi cũng không biết. Chỉ là gặp may. Đã ở đây ba ngày rồi, tôi và lão Ngô thay nhau.” nói xong anh ta chỉ người trong xe.
Tôi bất ngờ: “Ở đây ba ngày? George không phải đã từng ra ngoài sao? Mấy người không chụp được anh ấy à?”
“Chụp rồi, sếp nói từ từ, không cho đăng, tránh rút dây động rừng.”
“Rút dây động rừng?” Tôi cười, “trời ơi, các người coi chúng tôi là gì? Là dã thú bị bao vây sao?”
Anh ta lại cúi đầu, hai tay cầm máy ảnh, không nói.
Tôi nhớ đến việc mình vừa bị chụp liền an ủi: “Hôm nay các anh có thành tích rồi, chụp được cảnh tôi về muộn, có thể viết thành kẻ chơi bời thâu đêm rồi.” Nói xong tôi quay người đi.
Lúc này nghe thấy giọng nói khe khẽ sau lưng tôi: “Xin lỗi!”
Lúc dó tôi đã quyết định tha thứ cho họ, dù trên báo ngày mai sẽ viết gì.
Vừa vào cửa George nhổm dậy từ sofa, xông đến oán trách: “Sao về muộn vậy, điện thoại lại tắt máy? Mình đến công ty đón cậu mà chẳng có một bóng người.” Thấy tôi không nói, cậu đột nhiên hụt hẫng, cũng im lặng, sau đó mới nịnh tôi, “cậu mệt không? Chiều Ngô Thẩm hầm canh củ sen, mình vẫn chưa ăn, mình cùng ăn nhé!”
Tôi cảm động: “Canh vẫn còn nhiều chứ? Phiền cậu hâm nóng lại cho vào trong bình giữ ấm, mình lên tẩy trang rồi xuống, mặt thế này thật khó chịu.”
Nhìn thấy George và tôi cầm bình giữ ấm đến trước xe công vụ của họ, hai người trong xe kinh ngạc không nói ra lời, không nhận cũng không hẳn. Tôi liền nói: “Cầm lấy đi, tranh thủ còn nóng, mai trả bình cho tôi. Trời lạnh, thức đêm rất khó chịu, uống canh xong sẽ ấm dạ dày, uống xong nghỉ ngơi sớm đi. Cho các anh một tin mật: Nửa đêm chúng tôi sẽ không ra khỏi nhà.”
Nói là làm, tôi ngủ một mạch đến trưa ngày hôm sau.
Khi tỉnh dậy George đã đến công ty, Ngô Thẩm chiều mới đến, trong nhà yên tĩnh không tiếng động, việc đầu tiên lôi thức dậy là đọc báo, nhìn xem tối qua họ viết gì, nếu nói hoàn toàn không để ý thì chỉ là giả dối, vì tôi biết người trong nhà sẽ quan tâm những tin này, tin tức tiêu cực dù sao xem xong cũng khó chịu... Còn nữa, Văn Hạo nếu anh thấy sẽ nghĩ về tôi như thế nào?
Ngoài dự đoán, trên báo không có tin tức nào liên quan đến tôi? Tại sao vậy, lẽ nào họ chê bức ảnh đó không đủ bắt mắt?
Buổi trưa đi tìm George đi ăn cơm, chàng trai tối qua nhìn thấy tôi liền chạy lại, trên tay vẫn cầm bình ủ, gọi tôi từ xa: “Cô Ninh!”
Tôi thấy bỉnh ủ trên tay cậu liền cười: “Tôi giờ phải ra ngoài, lát nữa về sẽ tìm cậu? Cậu vẫn ở đây chứ?”
Cậu ta không nói, gật đầu cười.
Vài ngày sau đó, tôi ở trong nhà chạy bản thảo, ban ngày cũng không ra khỏi cửa, nhưng mỗi tối vẫn đưa canh cho ký giả đợi ở cửa như thông lệ, dần dần chúng tôi cũng nói chuyện với nhau. Tôi dần dãn biết cậu bé đó tên là Lý Thần, là sinh viên chuẩn bị tốt nghiệp khoa Thông tin trường X, vất vả thi vào ngành báo này, không ngờ được phân làm ký giả chụp hình cho tạp chí, cũng chính là “đội chó săn”, cậu nói không cam tâm, đã thi nghiên cứu sinh, giờ chỉ đợi có kết quả, nếu thi đỗ thì mượn tiền bồi thường vi phạm hợp đồng, cậu sẽ rời khỏi đó.
Ký giả Ngô nói với tôi: “Họ trẻ còn có cơ hội, tôi thì không được. Năm đó tôi tốt nghiệp cấp 3 vào tiệm ảnh làm việc vặt, về sau được vào tòa báo làm ký giả, cảm thấy mình thật may mắn, nhưng những năm nay trong báo xuất hiện nhiều người mới, học lực đều cao hơn tôi, bối cảnh gia đình cũng tốt, tôi bị đẩy đến báo giải trí. Có tuổi mà vẫn bị người đời coi là “chó săn tin”, nếu không phải vì cần tiền nuôi hai đứa trẻ học, vợ lại nghỉ hưu, tôi sớm đã không làm nữa rồi! Làm vài năm nữa, đợi con tốt nghiệp đại học, tôi sẽ nghỉ rồi đi buôn bán nhỏ, kiếm tiền được hay không cũng không sao, không làm nhữngtiệc bị người khác coi thường nữa!”
Nghe qua trải nghiệm của họ, tôi đột nhiên thấy mình thật may mắn, đều là những thứ chưa từng biết khi học ở trường. Có khi tôi hy vọng để họ chụp được những bức hình “có giá trị”, ít nhất để lãnh đạo tôn trọng họ, hoặc có nhiều tiền thưởng.
Những ngày này tôi và George cố ý tay trong tay thân mật đi lại trước cổng đô thị, chỉ là không còn nhìn thấy những ánh đèn chụp, cũng không gó bất kỳ bức ảnh nào lên báo.
Vào buổi trưa ngày hôm đó tôi đi lấy bình ủ như thường lệ, lại không còn thấy chiếc xe quen thuộc đó nữa. Đang buồn thì bảo vệ ở đó nói; “Là cô Ninh phải không, có người gửi đồ cho cô.”
Bình ủ và hai chiếc thìa rửa sạch, đựng trong một túi nhựa, còn có một mảnh giấy:
Cô Ninh!
Nhiề