Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Của Cô Nàng Cố Chấp

Tình Yêu Của Cô Nàng Cố Chấp

Tác giả: Tôi Là Tố Tố

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 134766

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/766 lượt.

a của Thiên Hoàng* tới cũng vô ích.
*hoàng đế của Nhật Bản
Thái Kỳ cười hì hì sờ sờ đầu tôi: “Ngoan, đừng tức nữa! Chỉ cần cô đi theo tôi, nhất định sẽ có thịt ăn!”
Sao? Tôi lập tức vẫy vẫy cái đuôi chạy theo sau.
“Sắp xếp đi, đi ăn một bữa, chúng ta cùng nhau gọi thịt kho!” Hắn dùng ánh mắt rất chân thành nhìn tôi, chiếc đũa lướt qua tay tôi, hạ xuống món thịt kho tàu, lấy ra miếng thịt nạc cuối cùng, nuốt xuống.
Agrrrr, tôi….cáu…rồi…đấy!
Mãi cho đến khi tan tầm, tôi vẫn chưa tha thứ cho Thái Kỳ, mặt lạnh ngồi tại chỗ gõ gõ đánh đánh, hắn thỉnh thoảng nhìn tôi chăm chú, tôi vẫn dùng mặt lạnh nhìn hắn.
Kẻ nào cản trở tôi ăn thịt, tôi chắc chắn sẽ không tha thứ cho kẻ đó!
Tôi ra sức gõ bàn phím, năm giờ một phút, chính thức tan tầm.
Tôi chạy một mạch đến phòng vệ sinh của công ty, định bụng kiếm chút giấy vệ sinh giấu vào trong túi đem về dùng
“Diệp Hồng Kỳ, cô định làm gì thế?” Thái Kỳ cũng ôm trong tay một bọc lớn, tựa vào cửa phòng vệ sinh nhìn tôi, thấy tôi nhìn qua, mỉm cười đầy dịu dàng về phía tôi.
Nụ cười của hắn đương nhiên là đẹp nhất, cho dù tôi đúng là mê luyến Ninh Mặc thật., nhưng không thể không thừa nhận, lúc hắn cười lên, có thể hòa tan tất cả mọi thứ.
Nhưng mà, lần này, không hòa tan nổi khao khát muốn ăn thịt của tôi.
Tôi hừ một tiếng, lách qua bên cạnh hắn định bỏ đi.
“Uây uây uây, cô vào đây chôm giấy vệ sinh sao?”H ắn nhấc tay lên, cản tôi lại, con ngươi lóe lên nhìn tôi, làm tôi không khỏi bị hắn nhìn cho hoảng hốt một phen, thật là một đôi mắt sáng ngời trong suốt, thật xinh đẹp.
Hắn vừa cười cười, vừa thần thần bí bí lôi từ trong bọc lớn kia ra một cuộn giấy: “Đừng vào nữa, tôi chôm hết rồi, vệ sinh nam là của tôi, vệ sinh nữ thì của cô!”
Thái Kỳ, đủ nghĩa khí!
Tôi vỗ bốp một phát lên vai hắn, rất rộng lượng mà tha thứ cho sự kiện giành thịt kho lúc nãy.
“Hồng Kỳ, chúng ta có nên xuống lầu mau một chút không ?” Hắn ngập ngừng nhìn tôi.
“Tại sao?”
“À, quản lý Lý vừa vào phòng vệ sinh, bây giờ còn chưa thấy ra ngoài, tôi sợ anh ta phát hiện ra chúng ta chôm giấy vệ sinh!” Hắn rất có tính tổng kết mà nhắc nhở tôi.
Oh oh oh, rất tốt, giác ngộ kiểu này rất cần cho thời điểm cần thiết.
Tôi kéo hắn, chạy một mạch đến thang máy, đi xuống dưới lầu.
Lúc trước khi ra khỏi cổng, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của bác bảo vệ, tôi cực kỳ thấp thỏm, chỉ sợ cái ba lô đang phồng lên sẽ bị bác ấy nhìn ra, may thay, bác ấy chi nịnh nọt gật đầu với Thái Kỳ một cái, cũng không nói lời nào.
“Hồng Kỳ, đi làm đã quen chưa?” Đứng ở dưới lầu, Thái Kỳ đột nhiên hỏi tôi.
Tôi suy nghĩ một chút, quyết định thành thực trả lời hắn: “Thái trợ lý, tôi thích Thiên Duyệt, thích tầng 23!”
Hắn cười nhẹ một tiếng, nhàn nhạt nói: “Thích là tốt rồi, ngày mai chúng ta tiếp tục trộm giấy vệ sinh đi!”
“….” Tôi câm nín, chuyện kiểu này không phải chỉ nên một tuần một lần thôi sao?
Thái trợ lý, anh thật là không có đạo đức nha!
Bảng Excel, văn bản Word, mấy ngày nay tôi tiếp xúc loanh quanh chỉ có mấy thứ này, đồng chí Thái Kỳ luôn có thể từ trong đống văn bản vớ vẩn này tìm ra mấy chi tiết nhỏ nhặt để khiến tôi phát điên.
“Hồng Kỳ, mục tiêu của cô khi tiến vào Thiên Duyệt là gì?” Hội nghị thường kỳ cuối tuần, tất cả thành viên mới đều tề tựu đông đủ, tất cả mọi người đều hăng hái giơ tay, sung sướng nói ra mục tiêu của mình.
Tôi run run, không chút nghĩ ngợi nói: “Không bị sâu răng!”
“….” Thái Kỳ im lặng một lúc, đột nhiên lộ ra hàm răng trắng như tuyết, đại khái là vì Thái trợ lý rất ít khi cười, cho nên Lý quản lý của bộ thị trường ngay lập tức dùng ánh mắt thụ sủng nhược kinh chăm chú nhìn Thái Kỳ.
Sau đó tôi nhìn thấy anh ta lặng lẽ làm động tác vỗ tay.
Rào rào rào, tất cả công nhân viên đồng loạt giống hệt như mấy đứa điên, vỗ tay đến rút gân. Thái Kỳ ung dung thong thả quay mặt sang, nhếch môi nhìn về phía Lý quản lý: “Lý quản lý, buồn cười như vậy sao?”
Tôi nhìn thấy khuôn mặt của Lý quản lý trong phút chốc cứng lại đứng hình. Nụ cười của mọi người cũng đứng hình luôn!
Kinh nhờ, bạn học Thái Kỳ, người đầu tiên cười chẳng phải là anh sao!
“Được rồi, để Lý quản lý cho chúng ta biết về mục tiêu của công ty một chút đi!” Hắn đảo mắt qua những người mới đang mỉm cười cứng ngắc, đột nhiên lương tâm trỗi dậy, chuyển đề tài.
Lý quản lý lập tức sống lại: “Mục tiêu của tập đoàn Thiên Duyệt chúng ta chính là…. độc chiếm ngôi đầu*, dẫn đầu phong cách, riêng một ngọn cờ trong ngành…”
*Nguyên văn: độc chiếm ngao đầu – thời kỳ Đường Tống trước điện của Hoàng đế thường có tượng khắc chạm trổ hình rùa thần (ngao), phàm là Hàn Lâm học sĩ, Trạng Nguyên hoặc quan viên khi vào yết kiến Hoàng Đế đều phải hướng về chính giữa đầu rùa, tục cũ gọi những người được vào Hàn Lâm Viện là “Thượng Ngao đầu.” Sau này có câu Khôi tinh điểm đấu, độc chiếm ngao đầu” là để chỉ những người đứng đầu. => theo baidu đại thẩm
Tôi vỗ tay đầu tiên, thành ngữ của anh ta quá phong phú, đối với một thanh niên đầy khí chất nhân văn như tôi, quả thật giống nh