Tác giả: Tôi Là Tố Tố
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 134764
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/764 lượt.
ấn nền, kéo tôi, núp ở bên khoảng trống giữa hành lang, nhẹ nhàng giúp tôi tô trát.
Cũng không phải là trực tiếp thoa lên giúp tôi, tôi thấy Thái Kỳ dùng ngón út dính chút son môi, thay cẩn thận từng chút từng chút một thoa lên, lực đạo ngón út tương đối êm ái, chạm lên môi tôi, tôi cảm thấy mặt mình lập tức trở nên nóng bỏng.
“Cô đỏ mặt gì hả?” Thái Kỳ đột nhiên vui vẻ, bỏ ngón tay xuống quan sát tôi, xoay người một cái, vỗ nhẹ, “Đi đi, xem xem bản thân thế nào, tránh cho tôi đem cô biến thành Liễu Như Hoa!”
Tôi còn sợ hắn vẽ loạn thật, thế thì sao mà dự tiệc được.
Tôi do dự bước vào phòng vệ sinh, lúc Tiểu Cửu phòng bên cạnh đi sát qua người tôi, xoay mặt nhìn tôi một cái, thấy tôi nhìn cô ta, rất lễ phép cười một tiếng, vậy mà lại không nhận ra tôi.
Tôi bước tới trước gương, mở mắt nhìn, không nhịn được cười tâm đắc, đây là lần đầu tiên trong hai mươi mấy năm qua, tôi giống một người con gái nhất, mày liễu mắt to, mắt đen mà linh động, môi hồng nhè nhẹ, trên dưới đều mê ly, có chút ý vị không nói thành lời, xứng với một thân sườn xám ngắn vừa người, vóc người lồi lõm đầy hứng thú, gặp quỷ rồi, tôi vậy mà lại có thể có nữ nhân vị đến vậy.
╮(╯▽╰)╭
Thái Kỳ vươn tay, kéo tôi từ trong ngực hắn ra, thở dài, vuốt vuốt tóc tôi nói: “Cô ngoan ngoãn đứng đây, chờ tôi, tôi đi lấy cho cô chút hoa quả vậy!”
Tiệc tối tự phục vụ còn chưa bắt đầu, vẫn chưa có ai bắt đầu ăn uống, tôi thấy đồng chí Thái Kỳ trắng trợn giơ nĩa, vừa gắp hoa quả, vừa càu nhàu.
Đoán chừng là càng nhìn càng thấy tươi mới, tôi thấy vẻ nghiêm túc của hắn, không nhịn được mà buồn cười.
“Hồng Kỳ….”
Ừ? Tôi đáp lại quay đầu, trên mặt còn mang theo nụ cười lúc nãy, mới nhìn qua một cái, nụ cười nhất thời cứng ngắc, “À, Ninh Mặc!”
Tròng mắt của hắn vẫn đen nhánh thâm thúy như cũ, không nhìn ra đáy lòng hắn rốt cuộc đang nghĩ gì, một thân áo sơ mi màu lam nhạt càng tôn lên vẻ tuấn dật phi phàm của hắn. Dường như hắn đã thành thục hơn hồi còn đi học, đây là mùi vị chín chắn thành thục giữa lúc một chàng trai trở thành một người đàn ông, dù chưa trưởng thành ,cũng mê người trí mạng.
“Hôm nay cô rất đẹp!” Tôi thấy tròng mắt hắn lóe lên, lần đầu tiên từ trong mắt hắn thấy được hai nhữ kinh diễm, cũng lần đầu tiên nhìn thấy bóng dáng mình trong mắt hắn.
Tôi mím môi, nhìn ly nước trái cây trong tay hắn, hỏi hắn: “Có thể cho tôi uống trước một ngụm không, lát nữa sẽ bảo Thái trợ lý trả lại cho anh!”
Miệng tôi đã sớm bốc hơi, cả một đoạn đường, nước miếng của tôi đã sớm tiêu hao hết.
“Không cần phiền phức như vậy, cô uống trước đi!” Ninh Mặc đưa ly nước trái cây tới, tôi đón lấy ngửa cổ uống luôn, khóe mắt liếc Thái Kỳ đang liều mạng gắp đồ ăn, một hơi sặc luôn lên mũi.
Thằng nhóc chết tiệt kia đang lườm tôi, một cặp mắt bốc lửa hừng hực, nhắm thắng tới đây, thấy tôi nhìn hắn, trực tiếp dùng khẩu hình khiển trách tôi: Diệp Hồng Kỳ, xem đức hạnh của cô kìa!
Phụt… Tôi còn chưa khinh bỉ hắn hai tay cầm sáu cái đĩa thì thôi, hắn lại còn khinh bỉ tôi trước.
Tôi bị ho khăn sặc sụa, Ninh Mặc chần chừ một chút, vươn tay qua, kéo tôi vào giữa lồng ngực hắn, lập tức cực kỳ nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng tôi.
“Ninh tiểu tổng, cách xa Hồng Kỳ chúng tôi xa một chút!”
Tôi vừa định né khỏi cánh tay của Ninh Mặc, đồng chí Thái Kỳ đã bê sáu cái đĩa nổi giận đùng đùng vọt tới, vừa đi vừa căm tức nhìn tôi, “Diệp Hồng Kỳ, cô chết qua đây cho tôi!”
Tôi run lên một cái, nhớ tới quỷ kế tầng tầng lớp lớp bất tận của Thái trợ lý, trong lòng run lên, khiếp sợ chạy lại phía hắn.
Con ngươi Ninh Mặc lập tức âm u, tay giơ ở giữa không trung, lúng túng mất mát.
Một lúc sau , tôi nghe thấy tiếng nói trầm buồn của hắn, giọng nói bị đè nén thật thấp, giống như mang theo chút bất lực: “Thái trợ lý, đừng có hô đến hô đi với cô ấy như vậy!” Ngừng lại một chút, hắn lại bổ sung:”Hồng Kỳ không nên bị đối xử như vậy!”
Tôi kinh ngạc xoay người qua chỗ khác nhìn hắn, hắn đưa mắt nhìn tôi, ánh mắt mang theo vẻ mất mát, chậm rãi hạ xuống, đột nhiên dừng ở chỗ nào đó trên cổ tôi, tôi thấy vẻ mặt của hắn lập tức ứ đọng, cả khuôn mặt tái nhợt thành một mảnh, vẻ nho nhã ung dung trong dĩ vãng lập tức đóng băng, cả người tựa như đã chịu đả kích rất lớn, ngây ngốc cứng người.
“Hồng Kỳ…” Hắn gọi tôi, trong giọng nói có chút run rẩy, “Hồng Kỳ…”
Chẳng qua chỉ là gọi hai tiếng, trong lúc bất chợt, tôi lại cảm thấy hắn đã trở nên ủ rũ.
Tôi cùng Thái Kỳ đưa mắt nhìn nhau, một lúc sau, Thái Kỳ nhỏ giọng nói với tôi: “Hồng Kỳ à, Ninh tiểu tổng đây là có triệu chứng của tắc nghẽn cơ tim đấy, đáng thương thật, tuổi còn trẻ, đã trĩ lại còn táo bón, ngay cả nói chuyện cũng không lưu loát nữa!”
Phụt… Tôi không còn gì để nói.
Hắn lại đau lòng:”Hay là, cô ra an ủi Ninh tiểu tổng đi, tiệc tối quan hệ hữu nghị, tâm trạng sa sút cũng không tốt lắm?”
Tôi nghểnh cổ, ngẩng đầu nhìn Ninh Mặc, lộ ra một nụ cười vô cùng thuần khiết: “Ninh tiểu tổng, nếu không thì ăn quả cam này đi, coi