Tác giả: Tôi Là Tố Tố
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 134759
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/759 lượt.
có viên ngọc họ Hoà của nước Sở, Tần Triệu Vương dùng 15 ngôi thành để đổi viên ngọc này. Triệu Vương phái Lạn Tương Như mang ngọc đi đổi thành, Tương Như đến nước Tần dâng ngọc, nhìn thấy Tần Vương không có thành ý, không muốn giao thành, bèn nghĩ cách mang ngọc trở về, phái người trả lại cho nước Triệu. Ví với vật còn nguyên vẹn quy trả về cho chủ cũ.
“…” Tôi im lặng, hình như câu hoàn bích quy Triệu không nên dùng vào lúc này thì phải.
Thái Kỳ ngước mắt lên, bí hiểm nhìn Ninh Mặc, dưới ánh đèn ngũ sắc rực rỡ, ánh mắt lóe lên như đám lửa,”Ninh tiểu tổng, hy vọng Hồng Kỳ nhà tôi cũng là hoàn bích quy Triệu.”
Lông mi Ninh Mặc chậm rãi rủ xuống, phủ kín tròng mắt của hắn, một lúc lâu sau, hắn chậm rãi nói: “Thái trợ lý, tôi còn chưa kịp nhìn rõ bản thân, anh, vẫn nhanh hơn tôi một bước!”
Thái Kỳ cười cười một tiếng, điệu bộ rất đắc ý mênh mông, kéo cổ tay tôi, đi về phía bàn bánh ngọt mới được đưa lên. “Diệp Hồng Kỳ, mau mau mau, ăn trước món chính đi!”
Tôi quay đầu lại liếc mắt nhìn Ninh Mặc, cảm thấy lúc này không có câu nào an ủi hắn được, vậy nên, vẫy cái khăn nhỏ trên tay đi theo sau Thái Kỳ, vừa chạy vừa gọi: “Thái trợ lý, anh xông lên trước đi, chọn đồ ngon vào ~ phải chọn miếng lớn ấy ~”
“Rồi rồi, cô cầm thêm mấy cái đĩa đi, chúng ta hội họp ở phía trước!” Thái Kỳ vui sướng chạy ở phía trước, giơ đĩa lên, lập tức cả thể xác và tinh thần đều tập trung vào sự nghiệp chọn đồ ăn.
Khi điệu nhảy thứ ba kết thúc, đèn flash chiếu vào Đại công tử của Thiên Duyệt vừa mới bước vào hội trường, toàn trường đều hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người đều chăm chú nhìn vào Đại công tử, mắt thấy gương mặt lạnh lùng của anh ta, hết sức hờ hững bước lên trên bục, tôi và Thái Kỳ nhìn nhau một cái, đều hết sức không tình nguyện bỏ bánh xuống, vậy nên, hai người song song cúi người làm bộ như không thấy nhân vật chính đã lên sàn.
Tiếng vỗ tay như sấm, tiệc tối lại dấy lên một làn sóng nhỏ. Thừa dịp mọi người đang vỗ tay, Thái Kỳ lén lấy từ trong đĩa của Tiễn Đạc ra mấy miếng dưa Ha Mi tôi thích ăn.
Tôi thấy đồng chí Tô tổng giơ micro, thần thái sáng láng tuyên bố: “Hôm nay, tôi xin phép được tuyên bố một tin vui ở buổi tiệc chào mừng ngày hôm nay…”
Tôi và đồng chí Thái Kỳ bỏ bánh bơ lại, giương mắt nhìn về phía Tô tổng.
“Giang Duyệt nhà chúng tôi, Tổng giám đốc Giang, hôm nay muốn tuyên bố kết hôn!”
Phụt… Tôi phun một miếng dưa hấu ra ngoài, trên đầu Thái Kỳ bắn đầy nước, hắn trợn mắt nhìn, vươn tay cầm lấy bánh bơ bỏ vào trong miệng, nổi khùng nhai nghiến ngấu.
“Cái tên Giang Duyệt này nghe rất quen?” Tôi nhìn Hoàng thái tử mặt lạnh, quay mặt lại nhìn Thái Kỳ, hỏi, “Aiz, đại công tử sắp đính hôn rồi, vậy tôi biết triển khai hoạt động thế nào đây? Anh ta là mục tiêu của đời tôi mà!”
Thái Kỳ nhìn tôi cười lạnh, xoay người qua chỗ khác không để ý tới tôi.
Tên nhóc này, lại bắt đầu giận dỗi rồi, tôi chọc chọc cánh tay hắn, hắn dùng sức vùng ra, giật cánh tay khỏi tay tôi, đè nén giọng nói giận dữ: “Diệp Hồng Kỳ, cô rốt cuộc muốn nói cái gì?”
Tôi mặt như đưa đám nhìn hắn, nói: “Anh ta cũng đính hôn rồi, tôi sao mà câu anh ta được nữa?”
Thái Kỳ cười lạnh xoay người lại, nhéo mặt tôi, âm u nói: “Yên tâm, cậu ta kết hôn, cô cũng có thủ đoạn khiến cho cậu ta ly hôn, cậu ta có con, cô có thủ đoạn, có thể khiến cho con cậu ta gọi cô bằng mẹ, nếu như cái gì cũng không như ý, vẫn là câu nói kia, cô có thủ đoạn, hoàn toàn có thể làm tiểu tam, tiểu tứ của cậu ta, cứ xếp hàng đi xuống, kiểu gì cũng đến phiên cô!”
A! Tôi tỉnh ngộ rồi.
Dùng ánh mắt liếc Thái Kỳ một lần rồi lại một lần, Thái đồng chí đây đã coi tôi như quân mình, đem hết kinh nghiệm truyền thụ lại cho tôi, tôi mà không làm một tiểu tam tử tế, thì thật xin lỗi Thái Kỳ, xin lỗi Thiên Duyệt.
Liều mạng đi!
Vậy nên tôi nắm quả đấm, quay mặt đi, nói với Thái Kỳ: “Thái trợ lý, tôi quyết định, tôi sẽ kiên trì lòng tin, tiếp tục theo đuổi!”
Thái Kỳ dùng ánh mắt nhìn một đứa thiểu năng để nhìn tôi, dứt khoát buông tay, hoàn toàn bỏ rơi tôi.
Giang Duyệt trên đài mặt lạnh tanh, giống như người khác thiếu của anh ta vài tỷ đô la vậy, mặc dù Tô tổng đứng bên cạnh nhiệt tình vỗ tay ào ào, anh ta vẫn cắm tay trong túi quần trầm tư.
“Giang tổng à, chuẩn cô dâu đâu?” Tô tổng cuối cùng cũng không kiềm chế được, chọc chọc Giang Duyệt, Giang Duyệt nhắm mắt lại, gân xanh trên trán giật giật, hai nắm đấm siết chặt hai bên, một lúc sau, quay ra phía ngoài đại sảnh kêu to: “Mạnh Hữu Bảo, em vào đây cho anh….”
Phụt…. Đây là lần thứ hai trong ngày tôi phun dưa hấu ra, Thái Kỳ đáng thương, đã lười phải lau tóc, mặt lạnh mặc cho tôi phun.
“Diệp Hồng Kỳ, hừ hừ hừ!” Hắn cười lạnh.
Mấy tiếng hừ hừ hừ đó, khiến tôi rợn hết cả tóc gáy, tôi yên lặng kéo lấy rèm cửa sổ nơi góc tường, kéo xuống đầu Thái Kỳ, lau lau cho hắn.
Mắt Thái Kỳ sắp bốc lửa đến nơi, bỏ rèm cửa sổ ra nhìn tôi: “Diệp Hồng Kỳ, cô mà quậy nữa, tôi khiêng cô ra ngoài!”
╮(╯▽╰)╭, tôi bị kinh hãi rồi.
Dĩ nhiên là không phải lời cảnh cáo của Thái Kỳ khiến c