XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tác giả: Đằng Qua

Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015

Lượt xem: 1341674

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1674 lượt.

ên dịch hợp đồng cho các công ty. Vì cô mới đang là sinh viên năm thứ hai nên chị lo chuyên ngành của Đường Du không vững, lần nào cũng yêu cầu cô đưa bản dịch để kiểm tra. Làm được một thời gian, thấy dịch tốt, chị cũng yên tâm, dần dần để Đường Du tự dịch. Lần này, công ty đó gọi điện cho chị hỏi về tài liệu Đường Du dịch, chỉ đích danh muốn gặp Đường Du, họ cũng không nói gì thêm, chỉ nói bản dịch hợp đồng có chút vấn đề khiến chị rất lo lắng. Chị biết, gần đây tài liệu Đường Du dịch có liên quan đến một dự án của châu Phi, nếu xảy ra lỗi gì, thì chính là lỗi trong bản dịch hợp đồng thương mại giá mấy trăm triệu ấy, chị hốt hoảng nói trong điện thoại: “Tiểu Du, có chuyện rồi.”
Giọng điệu của chị khiến Đường Du lo lắng, “Chuyện gì ạ?”
“Khách hàng nói, bản dịch hợp đồng có vấn đề, muốn gặp trực tiếp em.”
Đường Du mới chỉ là sinh viên năm thứ hai, nên cô rất cẩn thận mỗi khi dịch hợp đồng, chưa từng xảy ra sai sót gì. Giờ thấy nói thế, cô cũng có chút hoang mang. Dù tâm trạng cô gần đây như búi chỉ rối, nhưng chắc chắn không thể có sai sót, “Sai chỗ nào nhỉ
“Chị không biết, họ không chịu nói, em đi gặp họ xem sao, nhớ là thái độ phải ôn hòa, chuyện gì cũng có thể từ từ thương lượng, nói năng phải mềm mỏng, đừng làm mất lòng người ta.”
Trước khi đi gặp họ, chị còn gọi điện dặn dò, “Trước đây chị có xem mấy bản dịch của em, đều khá ổn, khách hàng rất có ấn tượng về em. Lúc nãy chị có hỏi mấy người bạn học, họ nói có khả năng khách hàng muốn ép giá, khi gặp họ, em đừng tỏ ra quá sợ hãi.”
Nơi khách hàng hẹn là một quán ăn tao nhã mà lãng mạn, ở giữa có sân, biểu hiện bên ngoài không mấy bắt mắt, khách cũng chẳng đông. Nhưng nhìn phong cách của quán, Đường Du biết đây không phải nơi bình thường. Khi làm việc ở hộp đêm, cô từng nghe đến tên quán này, nó được coi là phòng ăn tư gia của những người nổi tiếng trong thành phố B, giá cả rất đắt đỏ, có thể thường xuyên gặp giới thượng lưu trong xã hội đến đây. Trước khi đến đều phải đặt trước phòng, cũng có khi, ngay cả chỗ ở đại sảnh cũng không còn. Quả nhiên, Đường Du vừa bước vào, nhân viên hướng dẫn đã hỏi: “Xin hỏi, cô đã đặt chỗ chưa?”
Đường Du gật đầu, nói tên phòng mà khách hàng đặt. Người nhân viên bỗng trở nên nhiệt tình hơn, lịch sự đưa cô vào phòng.
Bên trong phòng có treo một bức tranh thủy mặc trên tường, đồ đạc đều rất tao nhã tinh tế, khách hàng vẫn chưa đến. Một người phục vụ xuất hiện, thấy khách hàng chưa tới, Đường Du chỉ gọi một ly nước suối. Đợi khoảng năm phút, vẫn chưa thấy khách hàng đâu, người phục vụ bỗng đi vào nói: “Xin lỗi cô, phòng này đã có người đặt. Lúc nãy do nhầm lẫn, giờ chúng tôi đã chuẩn bị một phòng khác, xin cô vui lòng đi cùng tôi?”
Đường Du sững người, nghe loáng thoáng thấy giọng nói quen quen bên ngoài, “Lần nào đến đây tôi chả ngồi ở phòng đó, đã nói là giữ phòng đó lại, vậy mà các người sắp xếp kiểu gì vậy? Gọi giám đốc đến đây.” Giọng nói vừa hạ xuống, người đó đã bước tới cửa phòng, trông thấy Đường Du, đối phương lập tức ngẩn ra.
Dường như đi đến đâu Hà Khâm cũng hung hăng, hống hách như vậy, Đường Du vẫn ngồi im, Hà Khâm vội đi về phía cô, chưa đến nơi thì sau lưng hắn bỗng vang lên giọng nói, “Hà Khâm.
Hà Khâm dừng lại, Tôn Văn Tấn đi đến, nói: “Phòng này tôi đã đặt.”
Đây là lần đầu tiên Đường Du nghe thấy Tôn Văn Tấn gọi Hà Khâm, gặp Tôn Văn Tấn, cả Hà Khâm và Đường Du đều tròn mắt ngạc nhiên.
Đường Du nhớ, tối qua khi cả ba gặp nhau, Hà Khâm vẫn rất hống hách. Lúc này, Hà Khâm nhìn Tôn Văn Tấn rồi lại nhìn Đường Du. Nét mặt Tôn Văn Tấn thản nhiên, bình tĩnh, còn Hà Khâm vẫn giống lần trước, bỏ đi không nói một lời. Người phục vụ đi theo sau, nói sẽ chuẩn bị cho Hà Khâm một phòng khác, mấy người bạn đi cùng cũng khuyên can hắn.
Một lúc sau mới nghe thấy giọng nói giận dữ của Hà Khâm, “Đổi cái gì, ông mày không ăn nữa!”
Trong phòng chỉ còn lại Đường Du và Tôn Văn Tấn, cô thẫn thờ nhìn ly nước trước mặt. Không ngờ vị khách hàng mà chị khóa trên nói lại chính là Tôn Văn Tấn, rồi lại nghĩ đến biểu hiện quái đản của Hà Khâm lúc nãy, cô đã hiểu ra phần nào. Tối hôm trước, Tôn Văn Tấn dọa cô, nói, cô làm ở đâu, ở đó sập tiệm. Chị khóa trên hốt hoảng nói, bản dịch của cô có sai sót lớn, khách hàng không hài lòng, ai ngờ lại chính là Tôn Văn Tấn, gã thực sự muốn làm những gì đã nói sao?
Không khí có phần ngột ngạt, Tôn Văn Tấn lưỡng lự một lát, toan tiến lại, không đợi gã ngồi xuống, Đường Du cất tiếng trước, “Bố tôi mắc bệnh tim, công ty bị phá sản, biệt thự cũng bị mẹ kế bán đi, giờ ông lại bị trúng gió, đang nằm trong bệnh viện. Tôi vay tiền của chị Đào Hoa, nợ thì phải trả, tôi cần có việc làm, dịch thuật hoặc làm ở hộp đêm, anh Tôn, mong anh nương tay.”
Tôn Văn Tấn ngẩn người, không ngờ Đường Du lại nói như vậy, gã ngồi xuống, châm một điếu thuốc. Đường Du đã hiểu lầm, trong lòng gã vốn đã rối bời, gã biết cái đêm tình ái ấy luôn canh cánh trong cô. Lần này gã cũng không biết nên nói gì trước cô gái vừa nhạy cảm vừa hay tự ái này.
Một lát sau, gã mới cất tiếng: “Số ti