Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tác giả: Đằng Qua

Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015

Lượt xem: 1341671

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1671 lượt.

ản thân cũng không ngờ tới. Chẳng còn muốn chơi bời, chuyện kinh doanh, việc công ty đều giao hết cho thư ký Châu, Trần Thích muốn hợp tác làm ăn, gã cũng chẳng hứng thú. Trước đây tiền là mục đích duy nhất của gã, mọi thứ đều có thể không có trừ tiền, giờ gã lại thấy tiền đã đủ tiêu, kiếm thêm nữa cũng chẳng ích lợi gì. Cuộc đời này, cái muốn có thì chưa có được, cái không nên tuột mất thìất từ lâu. Trong gã dâng trào nỗi tuyệt vọng, chấp nhận số phận, cảm giác này đã không còn kể từ biến cố lớn năm đó. Gã thấy mình đúng là đã già, chìm nổi, phiêu bạt ba mươi năm nay rốt cuộc là vì cái gì? Bạn bè khuyên gã nên tìm một người phụ nữ để ổn định cuộc sống, với Ôn Lỗi, nếu không gặp chuyện bất ngờ, có thể gã sẽ cùng cô yên ả sống bên nhau quãng đời còn lại, không yêu đương, không bàn đến tương lai, chỉ cần sự yên ổn, nhưng sao gã vẫn quay lại thành phố B, rồi lại để mất tự chủ thế này?
Diệp Đào Hoa đứng ngoài nhìn Tôn Văn Tấn rất lâu mới dám gõ cửa xe, đầu cúi thấp, chị ngồi vào trong xe.
Tôn Văn Tấn lặng thinh.
Diệp Đào Hoa thấy bồn chồn, chị ngồi một lúc, tiện tay bật nhạc để làm dịu đi không khí. Trong xe của Tôn Văn Tấn, dù một vạn năm nữa, đĩa hát của Đồng An Cách cũng sẽ vẫn ở đó. Giọng Đồng An cách khàn khàn, đượm sầu, chất chứa sự bất lực trước những đổi thay nhân thế. Trước đây, khi biết Tôn Văn Tấn thích những bài hát của ca sĩ này, chị cũng đi mua đĩa nhạc đó, rồi nghe, cả đêm không sao chợp mắt được, con sóng lòng cứ cuồn cuộn dâng trào.
Bài Tình yêu và nỗi sầu của Đồng An Cách năm đó được rất nhiều người yêu thích, anh hát mà như đang khóc.
Trước bão giông, anh không lùi bước
Anh muốn mình quen với cô đơn
Nếu hai ta không cùng trong giấc mộng
Thì anh đâu sầu muộn nhường này
Tình yêu đâu có tội
Hận thù cũng không phải là lối thoát
Yêu và sầu giống như ly rượu mạnh
Đẹp lung linh mà sao thật đắng lòng>
Điều thuốc, ly rượu có làm anh say
Tỉnh lại rồi, vẫn chỉ mình anh.
Chưa hát hết bài, Tôn Văn Tấn đã tắt đi, trong xe lặng ngắt. Diệp Đào Hoa càng thấy sợ và bắt đầu ân hận vì đã ép Đường Du đến bước này, có lẽ chị không ngờ tình cảm Tôn Văn Tấn dành cho Đường Du lại sâu nặng đến thế. Không hiểu sao, chị luôn cảm thấy cách cư xử của Tôn Văn Tấn với Đường Du có gì đó đặc biệt. Ban đầu Tôn Văn Tấn năm lần bảy lượt đến hộp đêm, chị cũng thấy mừng thầm. Nhưng buổi tối hôm Hà Khâm làm loạn, Tôn Văn Tấn bỗng ra tay cứu giúp. Mỗi hành động mỗi cử chỉ của gã, thậm chí chỉ một ánh mắt gã nhìn Đường Du đều khiến chị nghẹt thở. Gã cứu giúp bất kỳ cô gái nào, chị đều thấy bình thường, nhưng với Đường Du thì khác. Bấy nhiêu năm nay, Diệp Đào Hoa luôn nghĩa khí với các cô gái xung quanh, bản thân chị cũng không ngờ mình lại nhỏ nhen với Đường Du đến vậy. Ý nghĩ muốn lợi dụng lúc Tôn Văn Tấn không có mặt để biến Đường Du thành một Chu Nhiễm khác không hiểu từ lúc nào đã xuất hiện trong chị, giờ đây, ngồi trên xe của Tôn Văn Tấn, Diệp Đào Hoa chỉ biết lặng thinh.
Rất lâu sau, chịu mới ngắc ngứ nói: “Đường Du, cô ấy, bố cô ấy bị trúng gió trong bệnh viện, do gặp khó khăn, nên đã đến xin em…”
Diệp Đào Hoa đã làm chuyện không phải, nên chỉ cố sức biện minh. Tôn Văn Tấn nghe xong, gật đầu, gã đã hiểu phần nào. Trước lúc đi, gã nói với Đào Hoa: “Sau này, đừng để cô ấy đến hộp đêm nữa.”
Trên đường lái xe về nhà, Tôn Văn Tấn gọi điện cho Trần Thích hỏi về mấy văn phòng thám tử có tiếng, sau đó gọi điện thoại đến một trong số đó, dặn dò mấy câu. Ngay buổi sáng hôm sau văn phòng thám tử đã có thông tin gửi về, gã đã rõ đầu đuôi sự việc.
Việc kinh doanh của ông Đường Kỳ Chính, phát sinh vấn đề từ năm ngoái, nợ nần chồng chất, không đủ khả năng chi trả. Tháng Tám năm ngoái, ông lại phát hiện mình mắc bệnh tim, không sống được bao lâu, để sau khi chết, con gái không phải gánh trách nhiệm, ông đã lặng lẽ cắt đứt quan hệ phụ tử với Đường Du. Nhưng vì ông làm chính thức quá, nên bà Đường nghi ngờ. Bà Đường iện nay là vợ hai của Đường Kỳ Chính. Mẹ ruột của Đường Du thì đã tự sát mười một năm trước đây. Bà ta bắt đầu điều tra về Đường Kỳ Chính và Đường Du, tháng Năm năm nay, lợi dụng Đường Kỳ Chính phát bệnh, phải nằm viện, bà Đường đã làm đơn ly dị với Đường Kỳ Chính rồi bán căn biệt thự cuối cùng của ông, ôm tiền bỏ trốn. Khi biết sự thật, bệnh tim của Đường Kỳ Chính tái phát khiến ông ngã từ giường bệnh xuống, trúng gió, bại liệt nửa người. Đường Kỳ Chính có một người cố vấn pháp lý tên là Hoàng Lạc, Đường Du từ nhỏ đã biết ông ra, cô cũng từng đưa địa chỉ liên lạc cho ông. Giờ Đường Kỳ Chính bốn bề khốn đốn, Hoàng Lạc chỉ còn cách gọi điện cho Đường Du nói rõ nguyên nhân. Mẹ kế của Đường Du từng có một người con gái nhỏ hơn Đường Du hai tuổi, trong một lần đi du lịch khi Đường Kỳ Chính mới tái hôn, không cẩn thận nên cả Đường Du và cô bé cùng bị ngã xuống sông, Đường Du được cứu, nhưng vì thế mà mắc chứng sợ nước, con gái của bà mẹ kế bị nước cuốn trôi, không tìm thấy xác. Bà Đường giận lây Đường du, ép Đường Kỳ Chính phải đuổi Đường Du ra khỏi nhà. Do mẹ ruột của Đường Du sớm


Teya Salat