Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tác giả: Đằng Qua

Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015

Lượt xem: 1341702

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.

ày, thấy các bạn được bố mẹ dẫn đến nên rất ngưỡng mộ, luôn muốn biết cảm giác sẽ như thế nào. Trước đây, khi chỉ có một mình, em không dám đến, sợ mọi người nghĩ em kỳ quặc, vì hình như chẳng có ai đến những nơi như thế một mình.” Không hiểu sao, cô nói mà thấy lòng mình chua xót, vội cúi đầu xuống.
Tôn Văn Tấn tê tái trong lòng, giơ tay kéo cô lại gần, nói: “Lần sau, chọn hôm nào không phải cuối tuần, bọn mình lại đến.”
Đường Du gật gật đầu, cười gượng gạo, niềm vui chưa kịp hiện lên ánh mắt đã vội tan biến.
Tiếp tục lên xe, không biết là sẽ đi đâu, đi ngang qua khu thương mại quốc tế, họ tìm một bãi đỗ xe gần đó, rồi dạo quanh siêu thị lớn. Đường Du đặc biệt hứng thú với đồ nội thất, mỗi khi ngang qua tầng bán đồ đó, cô đều tần ngần không muốn rời. Thiết kế nội thất bây giờ vừa mới mẻ, vừa sáng tạo, Đường Du rất thích, bên cạnh cũng có mấy đôi nam nữ đang ngắm nghía chọn. Hỏi ra mới biết họ đều mới kết hôn, Đường Du lúc này mới ngượng ngùng rời khỏi đó. Ngắm lâu như thế nhưng chẳng mua thứ gì, cô quay sang giải thích với Tôn Văn Tấn: “Không cần thiết, những thứ này bọn mình đâu dùng đến.”
Gã không nói gì, chỉ nắm thật chặt tay cô. Đi thang máy xuống đến tầng một, họ bước ra, trước mặt họ là gian hàng đồ trang sức đang có chương trình khuyến mãi. Nhân viên tiếp thị trông thấy liền ngăn bước họ lại. Tôn Văn Tấn mỉm cười kéo Đường Du qua xem. Trong gian hàng, ánh đèn sáng lung linh, mọi thứ đều được trang trí hết sức trang trọng, cao cấp, dưới ánh đèn từng chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh, chứa đầy sức mê hoặc. Tôn Văn Tấn mỉm cười chọn một chiếc, Đường Du đeo vào ngón tay, vừa ngắm nghía trước ánh đèn vừa cười. Cuối cùng, cô tháo ra đưa trả nhân viên bán hàng, lại nói “Không cần thiết đâu ạ”, Tôn Văn Tấn chỉ cười, không nói gì.
Đi dạo cả một buổi sáng mà hai người không mua gì. Thời gian vẫn còn sớm, vốn định đến rạp chiếu phim nhưng chưa đến giờ chiếu, đành phải đi lấy xe, Tôn Văn Tấn nói: “Anh dẫn em đến một nơi uống cà phê.” May mà Tôn Văn Tấn là người sinh ra và lớn lên ở thành phố B, rẽ chưa được bao xa lại chui vào một ngõ nhỏ, dáng vẻ cổ kính. Họ tìm một chỗ đỗ xe trước cổng, sau đó đi bộ, đi một quãng thì đến một ngôi nhà kiểu tứ hợp viện. Trên cửa treo một miếng gỗ, ghi bốn chữ: “Bánh xe định mệnh”, nếu chỉ nhìn cách trang trí sơ sài ngoài cổng thì không thể nghĩ được rằng đây lại chính là quán cà phê.
Tôn Văn Tấn nắm tay cô bước vào, trong sân có giếng trời, một người phụ nữ đang ngồi trên ghế mây, thấy họ bước vào liền mỉm cười nói: “Văn Tấn, khách quý, khách quý, còn vị bên cạnh là...” Gã giới thiệu qua loa, “Đây là Đường Du.”
Người phụ nữ lịch sự gật đầu với Đường Du, như thay lời chào hỏi, Đường Du cũng gật đầu chào.
Chị ta mặc một chiếc xường xám lụa màu xanh lá cây điểm hoa rực rỡ gắn những chiếc khuy cài xinh xinh, tóc bới cao và được gài bằng một chiếc trâm gỗ đào, mày rậm, mắt to, mũi cao, miệng nhỏ, các nét rõ ràng, trông rất dễ thương, giọng nói tự nhiên, thoải mái. Chị nói với Tôn Văn Tấn, “Lần trước đi Brazil, có mang về cho anh ít hạt cà phê, giờ vẫn đang để ở đây, nếu anh không đến, có lẽ em phải kêu người mang qua.” Chị mỉm cười, đứng lên, “Phải rồi, hôm nay anh uống gì? Lâu lắm rồi mới gặp, chẳng mấy khi thấy anh dẫn ai đến, em sẽ tự tay pha...”
Tôn Văn Tấn mỉm cười, nói: “Cứ ngồi xuống đây, hôm nay để anh tự pha.”
Đôi mắt người phụ nữ ánh lên nét cười, nói với vẻ hiểu ý: “Ha ha, vậy hai người qua bên kia đi, Tiểu Sa biết hạt cà phê để ở chỗ nào, anh bảo cô ấy đưa cho.”
Vào đến phòng bên trong, Tôn Văn Tấn giải thích: “Chủ quán của anh, trước đây, lúc rảnh rỗi anh thường đến đây uống cà phê.”
Đường Du từ lâu đã nghe nói những người thích uống cà phê đều rất cầu kỳ, tinh tế, trông thấy một cô gái trẻ đưa cho Tôn Văn Tấn bộ pha cà phê, cô rất tò mò. Vì bộ pha cà phê nhìn rất giống với những thứ trong phòng thí nghiệm, nào bình thủy tinh, cồn, khăn lau, bật lửa, thìa gỗ. Tôn Văn Tấn chỉ vào bình thủy tinh nói đó là bình dẫn kiểu xifông, hay thường gọi là quả thủy tinh, thứ mà giới đam mê cà phê yêu thích nhất.
Gã đong nước vào bình một cách thuần thục, nhìn mực nước, rồi tiến hành thao tác với bình pha cà phê, động tác nhanh nhẹn, thành thạo. Đường Du ngồi phía đầu bàn, tay chống cằm, chăm chú quan sát. Con người này luôn như vậy, làm gì cũng cảm giác rất thoải mái mà chắc chắn, vô tình để lộ ra một phong thái rất cuốn hút, khiến cô không nỡ chớp mắt, bản thân gã lại chẳng hề biết điều ấy.
Khi mọi thứ đã xong, gã ngẩng đầu cười với cô, nháy nháy mắt, dùng giấy lau tay, rồi ngồi xuống, nói: “Em đợi thêm chút nữa nhé.”
Trước bàn họ ngồi có đặt một chiếc ti vi, hai người bèn bật lên xem.
Một lúc sau nước sôi, gã đổ cà phê đã xay kỹ vào bình, lắc nhẹ, khi thời gian đã tương đối, liền tắt lửa. Một tay gã cầm phía trên bình, tay kia đỡ phía dưới, nhẹ lắc đều hai bên trái, phải, rồi tách bình pha ra, rót cà phê vào chiếc cốc đã được hâm ấm sẵn trước mặt Đường Du, hương cà phê tinh khiết bay lên, hơi nóng xộc vào mắt, cô quay đầu nhìn ra bên


Polly po-cket