Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tác giả: Đằng Qua

Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015

Lượt xem: 1341700

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1700 lượt.

u sao, gã bỗng nhiên muốn tâm sự.
Cô lặng yên, thẫn thờ nhìn vết cà phê in trên áo. Thực ra cô cũng sợ, hồi còn rất nhỏ, sợ nhất là bị bỏ rơi, cứ đưa đi rồi lại đưa về, chẳng ai cần cô. Khi bố mẹ vừa ly hôn, mẹ cô cả ngày ở trong nhà dọa tự sát, bắt cô đi tìm bố về, kết quả là mẹ chết rồi, bố cũng chẳng cần đến cô, người cậu di cư lại càng không muốn có cô, thời điểm đáng sợ nhất trong cuộc đời chính là năm đó. Trầm mặc một lúc lâu, những lời định nói cứ mắc trong cuống họng, cuối cùng cô nuốt chúng vào trong, rồi nhẹ giọng: “Em sợ là không giặt sạch được vết cà phê này.”
Gã nắm chặt tay cô, khẽ nói: “Không sao, anh sẽ mua cho em chiếc khác.”
Đường Du đứng dậy, ngơ ngác nhìn gã. Đôi mắt cô to, đen, rất sáng, ánh mắt pha chút do dự lẫn bất an, con ngươi vừa đẫm nước mắt vẫn đang long lanh nước, tựa như có thứ gì đó dập dờn trong đó khoảnh khắc này, trái tim Tôn Văn Tấn như bị cứa mạnh, cả hai lặng lẽ nhìn nhau. Khoảng nửa phút sau, gã mới phản ứng lại, đưa tay ra nắm bàn tay nhỏ nhắn của cô, cười cười.
Sau đó, họ không đi xem phim nữa vì Đường Du nói cô bỗng dưng không muốn đi đâu, chỉ muốn về nhà.
Trên đường về, cả hai đều có tâm sự nên không ai nói gì. Khi xe đến cổng khu nhà, Tôn Văn Tấn ngoái đầu nhìn, Đường Du đã ngủ say. Người cô cuộn tròn trên ghế sau, đầu dựa vào cửa kính, lông mày hơi chau lại, vừa có vẻ không thoải mái lại vừa giống một đứa trẻ yếu đuối. Lúc nãy, cô kiên quyết muốn ngồi ghế sau, gã đoán chắc có tâm sự nên để tùy cô, giờ đây, nhìn dáng vẻ này, trái tim gã mềm nhũn đến kỳ lạ. Gã nhẹ nhàng bước xuống xe, mở cửa sau, rồi cẩn thận để cô dựa vào người. Đường Du khẽ chau mày, cựa quậy. Gã ưỡn thẳng người, không dám cử động, sợ hơi thở mạnh của mình sẽ làm cô tỉnh giấc. May thay, cô chỉ tìm một tư thế thoải mái quen thuộc trong lòng gã, rồi lại ngủ tiếp. Cô cứ tựa vào lòng gã như thế, hơi thở nhè nhẹ phả vào nách gã, âm ấm, gợi cảm giác bình yên. Từ khi sống cùng nhau, cô ít khi ngoan ngoãn thế này. Mỗi lần ôm cô, gã đều sợ, sợ mất cô, sợ không thể lâu dài. Giây phút này, gã cảm thấy thật an toàn, chỉ cần cúi đầu xuống, giơ tay ra là có thể chạm được vào người gã yêu.
Thấy xe đỗ ở đó lâu, bảo vệ khu nhà liền đi tới, cúi người định gõ cửa xe, thấy Tôn Văn Tấn ngồi bên trong lo lắng ra hiệu đừng làm động, anh bảo vệ trông thấy Đường Du đang ngủ say, liền bỏ qua. Tôn Văn Tấn thở phào nhẹ nhõm.
Gã biết tối qua cô ngủ không ngon giấc, cứ trằn trọc suốt, không biết là nghĩ gì, chiều nay, gã sẽ để mặc cô ngủ. Không biết cô đã ngủ được bao lâu, lúc buổi trưa trở về dưới ánh mặt trời gay gắt nên hơi nóng, xe mở điều hòa, giờ đợi đến sẩm tối, mặt trời khuất sau núi, gió mơn man thổi, nhiệt độ giảm mạnh, mở điều hòa thì thấy hơi lạnh. Gã ôm chặt cô hơn, nhận thấy cơ thể cô cần ấm hơn chút nữa. Gã biết rõ là cần phải tắt điều hòa, nếu không, cả hai có thể bị cảm lạnh, nhưng gã chẳng muốn động đậy, như thể sợ mất đi chút hơi ấm. Chỉ muốn được thế này mãi, trường tồn như trời đất, những chuyện khác, những điều Trần Thích nói, việc kinh doanh, gã đều có thể không quan tâm, chỉ muốn được thế này, chẳng cần biết đến ai và chẳng cần quan tâm chuyện gì thì tốt biết bao. Càng nghĩ càng thấy chua xót, gã chợt nghĩ đến câu “tương nhu dĩ mạt”*. Trước đây, gã luôn nghĩ, tình cảnh hai con cá thổi bọt ra làm ướt nhau, giúp nhau cùng sinh tồn thật đáng thương hại, gã không muốn mình và cô đáng thương như vậy, gã ôm cô chặt hơn.>
[Tương nhu dĩ mạt (Trang tử): nói về tình cảnh của hai con cá, không kịp rời đi trước khi nước hồ cạn nên đành phải sống dưới lòng hồ cạn nước, để sinh tồn, chúng đã thổi nước bọt để làm ướt nhau. Thường chỉ tình cảm vợ chồng gắn bó cùng nhau vượt qua khó khăn.'>
Nhiệt độ càng lúc càng giảm mạnh, Đường Du cuối cùng cũng tỉnh giấc, đã là buổi tối tĩnh mịch, ánh đèn từ các căn hộ trong khu nhà dần được bật sáng. Trong xe không bật đèn nên rất tối, chỉ nghe thấy tiếng máy điều hòa thổi u u, hơi ấm của Tôn Văn Tấn vẫn đang ôm ấp quanh người, cô ngơ ngác hỏi, “Mấy giờ rồi?”
Đã là bảy giờ tối, hai người cùng xuống xe rồi lên lầu. Thông thường người giúp việc theo giờ đến lúc năm giờ, nếu họ ăn ở nhà thì chị ta sẽ nấu, có lẽ giờ này chị đã về rồi. Vào đến nhà, cả hai đều không muốn ra ngoài ăn. Kiểm tra một lượt, trong tủ lạnh vẫn còn ít thức ăn cũ và một vài thực phẩm khác, đủ cho hai người dùng.
Đường Du vo gạo nấu cơm, Tôn Văn Tấn đảm nhiệm việc làm thức ăn, cắm xong nồi cơm điện, cô bị Tôn Văn Tấn đẩy ra phòng khách xem ti vi. Khi thức ăn được bày ra, sắc mặt của gã vô cùng khả nghi, nồi thức ăn vẫn đang đậy vung. Đường Du mở ra xem, Tôn Văn Tấn ngượng ngùng, “Lửa to quá, thịt hình như bị cháy rồi.”
Đường Du nhìn đĩa thức ăn đen sì, không nghĩ rằng đây là món đậu đũa xào thịt, cô chợt nghĩ, mấy năm nay Tôn Văn Tấn rất ít khi ở nhà, chủ yếu là ở khách sạn, được phục vụ hoàn toàn nên nào biết đến mùi khói, gã làm được thế này, quả không dễ chút nào.
Nghĩ thế, cô cười nói: “Vậy bây giờ, chẳng còn cách nào nữa.”
Gã nhìn cô.
“Ăn mì tôm nhé, em nấu món này


Lamborghini Huracán LP 610-4 t