Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo
Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341186
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1186 lượt.
ho cô chống cự.
Khi đầu óc cô vẫn còn mơ hồ, toàn thân mềm nhũn vì nụ hôn kia, anh đột ngột dừng lại, lại cười, tự tin nói: "Sao lại gặp em chứ! Ha ha!"
Anh đứng lên, rót một cốc nước cho cô đặt lên trên tủ đầu giường, cười: "Tuy rất muốn ở bên em nhưng đơn vị có việc đột xuất, anh phải đi rồi. Sau này đừng ăn đồ lạnh nữa nhé, lớn thế này rồi còn chưa biết tự chăm sóc cho mình! Đợi lần sau anh về thăm em, dù sao vẫn may vì mình cách nhau không xa lắm!"
Cô đang ngơ ngác nằm trên giường, muốn ngồi dậy nhưng không còn chút sức lực. Đợi cô tỉnh táo lại thì trong phòng đã trở lên tĩnh lặng, chỉ còn cốc nước nóng đang tỏa ra khí nóng trên tủ đầu giường.
Miệng Tiểu Kỳ ngậm nước nóng, nỗi phiền muộn giống như con tàu chòng chành trên biển, toàn bộ người như mất hồn lạc vía, nỗi khó chịu giống như bị móc mất trái tim.
“Tiểu Kỳ, rốt cuộc anh đã hoàn thành xong bản nháp, mau đến xem đi!" Điện thoại reo lên, giọng hưng phấn của Vương Du truyền đến.
Tiểu Kỳ lo lắng: "Anh lại không ngủ không nghỉ cứ thế vẽ tranh sao? Vương Du không thể như vậy, tàn phá thân thể mình mất thôi!"
"Ha ha, không sao, em không biết anh vui thế nào đâu!" Anh cười sảng khoái.
Từ ngày đầu quen với Vương Du, cô đã biết anh là một kẻ điên cuồng, hễ có luồng cảm xúc mới là thức suốt đêm vẽ tranh. Cô bỗng nhiên thấy thương anh, vô tình muốn đến gần anh, nhưng cuối cùng chẳng nói ra nổi mấy chữ đó.
"Anh đợi đấy, em mang cho anh đồ ăn!" Cô uống một mạch hết nước trong cốc, cầm túi đi xuống tầng.
Dường như toàn thân Tiểu Kỳ không còn sức lực, mang cho Vương Du cháo nóng và bánh, từ từ thưởng thức bức tranh trong lúc anh ăn.
Đường nét mềm mại, sức sống thanh xuân ngập tràn trong ánh mắt của Kỷ Linh, môi hơi vểnh lên được dưới những nét vẽ trở lên tròn đầy, hấp dẫn, làn gió xuân tỏa ra từ từng đường nét khiến cho những người thưởng thức nhìn là thích cô gái có cái tên Kỷ Linh.
Tiểu Kỳ hơi giật mình, Vương Du không chỉ một lần vẽ tranh cho cô nhưng luôn thiếu cái gì đó. Thiếu cái gì? Cô nghĩ thầm, đột nhiên c rõ một điều. Đúng, thiếu tình! Tay cô run run, chiếc chổi trong tay xém chút nữa thì rơi xuống đất, chỉ trước đó thôi còn rất hào hứng làm này làm nọ, giờ dường như dẫm phải bông, chân mềm nhũn.
"Tiểu Kỳ?" Vương Du với tâm trạng mệt mỏi nhưng với nụ cười rạng rỡ, nghe thấy tiếng chổi rơi, anh xoay người lạ lùng nhìn cô.
"Không, không có gì, ăn ngon không?" Bụng cô bắt đầu đau dữ dội, cô cau mày hỏi.
Anh cười nói: "Ngon, anh vui quá, nhất định phải hoàn thành bức tranh này!"
Cô thở dài không ra tiếng, mắt nhìn vào Vương Du, trong đầu nghĩ đến bao nhiêu lần mình bí mật đứng trước của phòng vẽ, bấy nhiêu lần trong đêm đông giá lạnh cùng với Vương Du tại phòng tranh, rốt cuộc là tình yêu hay ngưỡng mộ? Không biết, cô cũng không biết, chỉ biết khi nhìn thấy nụ cười đó cô thực sự rất vui.
Tưởng như là thất vọng, nhưng tại sao dường như trút được chút gánh nặng trong tình yêu?
Về nhà, về nhà thôi. Có lẽ mỗi người đều có thứ tình cảm lúc có lúc không, lúc cồn cào dữ dội, lúc lại tan biến như khói lửa giữa nhân gian.
♥ Người trong cuộc
Giống như trận mưa xuân vừa đến, gió xuân trong lành thổi qua, hai tay Phương Tiểu Kỳ khoanh trước ngực, bước đi chầm chậm trong thành phố nhỏ. Sắp đến lúc thành gái ế, lại vẫn chỉ là nhân viên hợp đồng lu mờ trong ngân hàng, dường như tất cả gánh nặng của những năm này đều bủa vây cuộc sống của hai mẹ con Tiểu Kỳ, bản thân cũng không biết có đáng hay không. Khi còn học đại học quen với Vương Du, biết gia đình anh nghèo khó, một mình anh kiên cường nỗ lực, chưa từng oán trách cuộc sống... Cô dường như nhìn thấy một con người khác của mình, bức tranh đầu tiên trong phòng tranh được người khác mua, cô cũng thấy vui mừng khôn tả. Vương Du vẽ một bức tranh treo tường vài trăm tệ cho người khác cô cũng chúc mừng anh; cười chúc mừng anh, khi anh không có cảm giác, phiền não như con thú bị giam cầm, cô cũng vì thế mà buồn rầu... Từ trước đến giờ chỉ có cô từ trên cao nhìn xuống, cười nhạo đám người theo đuổi, chỉ có cảm giác đối với Vương Du là chôn sâu trong lòng, sợ rằng nói ra sẽ mất đi. Nhưng hôm nay dù không muốn thừa nhận, cảm giác thất bại trong lòng vẫn làm ngực cô như bị tắc nghẽn.
"Tiểu Kỳ, cái người con gái này sao chưa làm gì đã đứng im ra đó?" Lý Manh Manh từ cửa khu đô thị chạy lại hét lớn.
"Mình..." Tiểu Kỳ toàn thân lạnh băng, miệng run rẩy muốn n những lời ngốc nghếch nhưng cuối cùng không nói ra lời.
Lý Manh Manh nhanh chóng kéo cô ra cửa hàng nhỏ phía trước mua một cốc sữa đậu nành nóng, chỉ trích hung bạo: “Cậu muốn chết à! Mưa tuy không lớn cũng phải mau bắt xe về chứ, chạy lung tung đi đâu? Còn nữa hôm qua khóc cái gì? Rốt cuộc là tại sao?"
Tiểu Kỳ cong môi nói: "Mình, mình phát hiện Vương Du chưa từng thích mình, không, là không có cảm giác với mình.”
"Ha ha ha, tất nhiên, giờ cậu mới phát hiện à! Mình sớm đã biết rồi, sớm đã nói với cậu, cậu bỏ ngoài tai! Chuyện tình yêu chỉ có người ngoài là rõ, Thạch Lỗi rõ ràng là rất thích cậu, nhìn v