Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Điên Cuồng

Tình Yêu Điên Cuồng

Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341201

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1201 lượt.





Tình yêu là sự rung động của trái tim hay là sự thù hận của trái tim?!
Em mang theo tất cả sự giả dối đứng trước anh, chạy trốn khi anh hiểu được điều sâu thẳm tận sâu nơi trái tim em. Đằng sau những móng vuốt, những lời cay nghiệt là trái tim bị tổn thương. Tại sao anh hiểu hết cả, tại sao trái tim em giống như một chú hươu nhỏ kinh hoàng sợ hãi lao đi? Có phải là anh không? Định mệnh của em nếu thực sự đã xuất hiện, em phải làm gì để biết đó chính là anh?
♥ Đi trước một bước
Suy nghĩ đầu tiên của Tiểu Kỳ sau khi rời nhà hàng là nhất định phải đến Quân khu quân đội trước Tiểu Vũ. Cô về ngân hàng tìm chủ nhiệm xin nghỉ phép, chủ nhiệm cười: "Có thể nghỉ, một ngày trừ 50 tệ!"
“Trời, chủ nhiệm tốt bụng, em không phải vẫn còn ngày phép sao? Xin chủ nhiệm, nhà em nếu không có việc gấp thì sao em đột nhiên xin nghỉ?" Cô cười như hoa.
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Vừa lẩm bẩm tên Thạch Lỗi, ngồi lên xe là nhận được tin nhắn của anh ta: Tiểu Kỳ, em còn đau bụng không? Anh đã ở đơn vị rồi, ha ha đừng nhớ anh quá nhé!
Tiểu Kỳ biết doanh trại quân đội của Thạch Lỗi cách thành phố khoảng 2 giờ ngồi xe, vốn muốn đến đột ngột để anh ta bất ngờ, lúc này ngồi trên chiếc xe lắc lư, nhìn thấy hình nụ hôn quen thuộc trong tin nhắn của anh, cô vô tình sờ lên màn hình điện thoại. Tim đập loạn, làm sao thế này? Giống như người bạn sau nhiều năm không gặp một chút hồi hộp, cô lấy gương ra soi, lại nhìn xa xăm ra ngoài cửa xe, trả lời tin nhắn: Ai nhớ anh chứ; tôi đang đến "Lê Lê Xuân" ngắm hoa lê cùng người yêu, hưởng thụ cuộc sống ở nông thôn.
"Lê Lê Xuân" là một vườn lê ở gần doanh trại quân đội của Thạch Lỗi, vài trăm mẫu trồng hoa lê cứ đến tháng tư là nở rộ, cả một vùng trắng như tuyết, tuyệt đẹp. Tiểu Kỳ thực sự chỉ nghe qua về nơi này, chưa từng đến, cô chỉ biết vườn lê này là do một ông chủ lớn đầu tư vào, đồ ăn ở đó rất ngon.
Cô mượn cớ này có lẽ rất hợp lý, Tiểu Kỳ có chút đắc ý.
Tin nhắn phản hồi rất nhanh: Ha ha, đồ ngốc, hoa lê trung tuần tháng tư mới nở! Không phải em bị người khác lừa rồi chứ! Giờ hoa lê chưa nở, đồ ngốc!
Bị phát giác, mặt cô nóng bừng, thầm nghĩ thật tồi tệ, sớm biết trước đã hỏi thăm rồi mới nói.
Bây giờ chỉ còn cách cứng đầu gửi tin nhắn cho Thạch Lỗi: À, làm sao giờ, không chừng là đối tượng gặp mặt giở trò, hoa lê chưa nở sao, sao anh ta lại lừa tôi? Nghe nói điều kiện của anh ta rât tốt là con nhà giàu, tôi muốn được gả cho người này. Bị lừa thì kệ bị lừa, tôi không trách anh ta, chắc là muốn nịnh nên dùng kế sách này, có thể thông cảm, ha ha.
Không biết anh ta thấy tin nhắn này sẽ trả lời sao? Sau khi gửi xong thì chăm chú đợi tin nhắn đến, 1 phút, 2 phút... 10 phút, đến nửa tiếng không thấy tin nhắn lại! Cô lo lắng, hình như sắp đến nơi rồi. Anh ta còn chưa trả lời, làm sao giờ! Được rồi, thật đáng ghét! Làm sao mình dám nói thẳng đến tìm anh ta, làm sao để anh ta biết là vì lôi cuốn anh ta, vì muốn làm tổn thương Tiểu Vũ. Tiểu Kỳ nghĩ thầm, bất thần thở dài.
Xe cuối cùng đã đến, cô nhìn bốn xung quanh không phải là núi thì là đá, thật là hoang vu. Bên cạnh có một bác tài xế hỏi: "Cô đi đâu vậy?"
Tiểu Kỳ cảnh giác nhìn người lái xe, lo lắng hỏi: "Tôi muốn đi ‘Lê Lê Xuân’ mà không biết đi thế nào."
Anh ta cười, "Sao cô đến sớm thế làm gì! Năm nay thời tiết lạnh, hoa lê chưa nở. Sau 18 ngày nữa hãy đến, lúc ấy sẽ nở hoa rất đẹp"
Tiểu Kỳ cố kìm nén nụ cười: "Ồ, ra vậy, tôi biết hoa lê chưa nở, muốn đến chơi trước, thưởng thức cơm nhà nông ở đó!"
"Ổ, biết rồi, rất gần! Cô đi về phía trước, đi thẳng theo con đường này, nhìn thấy một người lính đứng trước cổng sắt, sau đó rẽ phải, đi nữa đường nhìn lên là thấy biển "Lê Lê Xuân"!" Lái Xe nhiệt tình chỉ dẫn.
"Cảm ơn, cảm ơn!" Cô cảm động, vì hại người khác mà hại mình một mình đến nơi hoang dã thế này, sao mà đáng thương! Mẹ ơi là mẹ, vì trả thù cho hai mẹ con, con có dễ dãi quá không? Hôm nay mà gặp chuyện gì thì dù có làm quỷ mình cũng không tha cho tên Thạch Lỗi đáng chết kia!
Đúng lúc cô đang nghĩ linh tinh, vừa đi được một đoạn đường nhỏ, tin nhắn của Thạch Lỗi vang lên: Em cố tình chọc tức anh đúng không? Quả nhiên gặp mặt ngưòi khác, lương tâm của cô bị chó cắn rồi sao? Em bây giờ đến đâu rồi? Tuy em vô tình nhưng trời sinh ra anh đã lương thiện thế này, mời em đến đơn vị anh ăn cơm nhé!
Tiểu Kỳ trả lời buồn rầu: Không cần nữa, người ta sẽ mời tôi ăn, hừm, tôi sắp đến "Lê Lê Xuân" rồi!
Tiểu Kỳ muốn cho mình một cái bạt tai, mục đích đến là để anh ta chết mê chết mệt mình, nhưng không biết tại sao trong tiềm thức cô lại muôn chọc tức anh ta. Khả năng sau khi nhận được tin này thì anh ta không thể không tức tối. Nghĩ đến bộ dạng nhảy dựng lên khi anh ta nhận được tin nhắn này, cô không nhịn được cười.
Nhưng làm sao giờ, thật là nghiệt ngã, nếu có đối tượng gặp mặt thì đã tốt! Được rồi, dù sao đã đến rồi thì đến "Lê Lê Xuân" xem xem, tiện thể ăn bữa cơm nhà nông, tối bắt xe về.
Gần đâu mà gần, chẳng gần chút nào, đi lâu vậy mà


Pair of Vintage Old School Fru