Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341207
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1207 lượt.
lấy lại tinh thần, cười hì hì "Sao thế? Có phải người con gái nào bị anh làm tổn thương muốn tìm đến không?"
"Ha ha, nói linh tinh! Có một người bạn học nói muốn đến thăm anh, kỳ lạ, người bạn này là bạn học trung học với anh, lên phổ thông thì cô ây chuyển trường, không biết tại sao thời gian trước đột nhiên liên hệ với anh, lần này lại nói muốn đến thăm?" Thạch Lỗi phân vân.
"Còn phải hỏi, cô ta thích anh!" Tiểu Kỳ ăn miếng lớn, trong lòng muốn cười. "Ồ, cái này..., cũng có thể! Nhưng anh bây giờ thích người khác rồi, sao có thể... Anh đã nói với cô ấy là bạn gái anh khà khà!" ThạchLỗi cười.
Tiểu Kỳ cố ý nhìn xung quanh, hếch lông mày; "Bạn gái anh là ai? Gọi đến để em gặp tí!"
Thạch Lỗi cau mày: "Còn giả vờ với anh, cẩn thận không anh cho lên giường đấy!"
"Ở tuổi này vẫn còn trinh trắng thì xấu hổ quá, huống hồ từ lâu rồi tôi đã không còn... Anh đến đây, đến đây, sợ là anh không thể?!" Tiểu Kỳ nhún nhún vai, cười không ngớt.
"Em, em nói gì thế?" Thạch Lỗi tức tối lắc đầu
Tiểu Kỳ hừ lên một tiếng, khoa chân múa tay: "Em như vậy đấy, anh có thể làm gì em chứ?"
"Đúng là, chưa làm gì xem ra em chưa biết anh lợi hại thế nào!" Thạch Lỗi vác Tiểu Kỳ lên vai xoay một vòng, sau đó; đặt cô lên giường, đánh cho cô ba cái vào mông!
"Ha ha ha, thả tôi ra!" Tiểu Kỳ gào lên, "đồ đểu, anh đúng là đồ đểu, dám đánh tôi, ngay cả bố cũng không dám đánh tôi!"
"Vậy thì tối nay chúng ta ngủ cùng nhé, em thấy sao? Không phải em nói em từ lâu đã không còn trinh trắng sao? Nói cách khác là kinh nghiệm của em rất phong phú mà, vậy anh cũng là người có kinh nghiệm, hay là tối nay mình thử nhé?" Thạch Lỗi tiến gần đến mặt Tiểu Kỳ.
Đúng là gậy ông đập lưng ông, cô tí nữa thì bị lời đề nghị này làm cho phát hoảng, cô cười lạnh: "Ha ha, đương nhiên là kinh nghiệm phong phú! Anh coi như đã xong rồi!" Nói xong, lườm anh một cái, cười nhe nhởn, "chị đây không có hứng thú với chíp hôi còn tanh mùi sữa, tuy chị không còn nhưng anh không còn nhỏ, nhìn là biết. Ha ha, anh hiểu không!"
Thạch Lỗi cười: "Anh không hiểu, làm sao đây?"
"Thế thì anh chết đi!" Tiểu Kỳ nhìn Thạch Lỗi mắt cô chớp chớp dưới ánh đèn.
"Đúng là đồ ngốc, những lời phóng đảng như thế chỉ nói với người thân cận là được rồi, nếu nói với người khác sẽ hiểu lầm em đúng là như vậy. Đi thôi, không còn sớm nữa, anh đưa em đi ngủ" Thạch Lỗi lắc đầu cười.
dường như biết mình đang đùa, nên cố ý nói như vậy. Tiểu Kỳ theo sau Thạch Lỗi, cứ nghĩ lại những lời nói lúc đó, nghĩ một lúc cô lắc đầu, cảm thấy không thể nghĩ nữa. Không ngờ mới quen biết chưa lâu anh đã hiểu thấu được cô, nhìn rõ lòng dạ cô.
♥ Đêm không ngủ
"Đây là nhà đón khách của bên anh, mỗi lần người thân hay bạn bè đến đều ở đây. Em ở một mình không sợ chứ!" Thạch Lỗi đưa Tiểu Kỳ lên tầng hai của một tòa nhà nhỏ phía sau doanh trại, mở phòng 201, đứng ở cửa hỏi.
Tiểu Kỳ "Xì" lên một tiếng nói: \'\'Anh sợ hay là tôi sợ? Nói cho anh biết tôi không sợ!"
"Ha ha, bị em phát hiện rồi! Thật không cần anh ở bên chứ?" Thạch Lỗi cười mỉm
"Mau đi đi!" Tiểu Kỳ cười đẩy anh ra ngoài.
Trên dưới tầng có tiếng cười của một ngưòi mặc quân phục: "Ha ha, đang tán tỉnh hả!"
Tiểu Kỳ nhìn Thạch Lỗi, hai người đều cười. Thạch Lỗi híp híp mắt "Ừm", anh nói tiếp: "Vậy nhé, anh đi đây. Buổi tối nếu ngủ không được gọi cho anh, anh đến nói chuyện với em."
"Ừm." Tiểu Kỳ đáp lại rồi mau chóng đóng cửa.
Nghe thấy bước chân Thạch Lỗi xuống tầng ngày càng xa dần, Tiểu Kỳ mới dựa vào cửa thở dài.
Đây là phòng nhỏ, gồm một phòng khách, một phòng ngủ, có nội thất đơn giản, ga và tường đều trắng tinh. Tiếng điện thoại lại vang lên, hóa ra là Lý Manh Manh gọi đến, ha ha, cậu ta chắc chắn là nhịn không nổi nên gọi để kể về vận đào hoa.
Quả nhiên, vừa nhận điện thoại, cậu ta "Ồ" lên, sau đó thao thao bất tuyệt: "Tiểu Kỳ yêu quý, mình phải kể cho cậu một chuyện. Làm thế nào bây gỉờ, mình gặp một người có tiền, bố của người đó mở một công ty bất động sản và công ty trang trí nội thất, thực lực kinh tế hùng hậu. Quan trọng hơn là anh ta rất tốt với mình, tuy hơi béo một chút. Nhưng Hoa Tiên Dũng đối với mình cũng rất tốt, mình phải làm sao đây? Khi tình yêu gặp phải thách thức về vật chất, bạn biết không, mình không có áo đẹp sống sao nổi! Mình không muốn là người phụ nữ chỉ thích giàu có, nhưng mình thực sự, thực sự muốn nhân lúc còn trẻ hưởng thụ cuộc sống. Nếu cHoa Tiên Dũng, nhà anh ấy ở quê căn bản không mua nổi nhà, đừng có nói đến chuyện mua xe. Bây giờ nuôi một đứa trẻ chỉ một bình sữa cũng 200, 300 tệ, đến lúc đó không khổ vì nhà cũng khổ vì con, sống sao nổi? "Vợ chồng bần tiện trăm sự khổ" mà mình nghe từ bố mẹ đã ứng nghiệm rồi!"
Tiếu Kỳ lăng nghe câu chuyện của bạn cũng "đồng ý" và nói: "Đúng vậy, Hoa Tiên Dũng mình mới chỉ gặp hai lần nhưng ấn tượng khá tốt. Mình hiểu bạn nghĩ gì, nhưng bạn nói nhiều như vậy thật ra bạn đã nghiêng về người giàu có kia, lẽ nào không phải sao? Bạn đã quyết định rồi mà còn do dự gì nửa? Nổi đau dài không bằng đau đớn tạm thời! Đời người c