Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341430
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1430 lượt.
giống như bạn bè gặp nhau, ăn cơm nói chuyện tâm tình, chung đụng vui vẻ, cùng đi với anh, rất thoải mái, không có chút áp lực nào, nếu thoải mái, Quyên Tử cũng không có cách nào cự tuyệt.
Có lúc Quyên Tử cảm thấy, mình thật ra là một người ti tiện ích kỷ, rõ ràng bây giờ là cô đang lợi dụng Triệu Hành, lợi dụng Triệu Hành để quên đi Tả Hồng.
Thời điểm đi cùng Tả Hồng, Quyên Tử luôn luôn nghĩ chia tay, nhưng chia tay rồi, Quyên Tử mới phát hiện, rất nhiều chuyện đã trở thành thói quen, thói quen có Tả Hồng ở bên cạnh cô càu nhàu, thói quen có anh lúc nào cũng ở bên cạnh che chở cô, thói quen có anh làm cơm cho cô, thói quen buổi tối lúc nào cũng có anh ngủ bên cạnh….
Hôm nay tất cả những thói quen ấy đều biến mất, Quyên Tử vô cùng không thích ứng được, thậm chí cô bị mất ngủ, ai đó đã từng nói, biện pháp tốt nhất để quên đi một người đàn ông chính là tìm một người đàn ông khác, nhưng cô thật sự không muốn lãng phí tinh lực đi tìm người đàn ông mới, cho nên Triệu Hành mới được xem như vị cứu tinh, Quyên Tử cảm thấy, nếu như cô và Triệu Hành có thể trở thành bạn bè là tốt nhất, mặc dù cô cảm thấy loại bạn bè này tỷ lệ rất mong manh.
“Cô cười cái gì, dù có dây dưa cho đến sáng mai thì thế nào cô cũng phải đền túi cho tôi, đây là túi bạn trai mới tặng cho tôi ngày hôm qua.”
Nói xong, quan sát Quyên Tử từ trên xuống dưới mấy lần, áo lông cừu màu đỏ tươi, váy lông dê màu trắng đến đầu gối, dưới chân đi một đôi giầy qua mắt cá, tóc rũ xuống, có chút cong nhẹ, bộ dáng rất xinh đẹp, vóc người cao gầy, ngồi ở chỗ đó, có một loại khí thế y hệt nữ vượng, khiến cho bản thân cô ta cũng có chút ngỡ ngàng.
Cô ta cũng không chắc chắn lắm liệu có phải cô gái này có bối cảnh lợi hại hay không, nhưng dù sao có thể đến nơi này ăn cơm, cũng không phải là người đơn giản, chắc cũng không thể không bồi thường nổi túi của cô ta đi. Dù sao quần áo trên người cô gái này cô ta cũng biết, mặc dù là kiểu cũ của năm ngoái nhưng đều là nhãn hiệu cao cấp, đôi giầy cô gái kia đi có giá trị gấp đôi túi trong tay mình.
Vốn chỉ muốn nhân cơ hội này lừa một khoản, không ngờ cô gái này cũng không phải người chịu thiệt thòi, của đi thay người, cho nên mới nói ra tên Tả Hồng, để cho cô gái kia sợ một chút.
Quyên Tử không nhịn được, cười hì hì một tiếng, cô gái này quả thật quá nông cạn lại buồn cười, cô nhìn cái túi của cô gái kia một cái, Yves Saint Laurent phiên bản số lượng có hạn, xem ra bạn trai cô ta rất hào phóng, đáng tiếc ánh mắt chọn phụ nữ hơi kém rồi.
Nhưng mà đúng là chỉ có chiếc chìa khóa trong tay mình chạm phải một chút, tuy nó làm rơi mất mấy cái lông túi (editor: chả hiểu lông gì, chắc lông treo trên cái túi hàng hiệu đó quá), nhưng bắt cô bồi thường thì thật sự có hơi quá mức, nhìn cô ta thì cũng có vẻ là tiêu tiền như nước, hơn nữa cô gái này rõ ràng chưa đủ phấn khích, còn đem người đàn ông của mình ra khoe khoang trong chuyện này.
Quyên Tử ghét nhất những cô gái như vậy, nháy nháy mắt nói:
“Người đàn ông của cô có là chủ tịch nước thì cũng phải phân rõ phải trái, tiểu thư, tôi khuyên cô nên dàn xếp ổn thỏa là tốt nhất”
Nói xong, xấu bụng quan sát cô ta làn nữa, nghiêng người đến gần cô ta nhỏ giòn nói:
“Tôi có lương tâm nên nói cho cô biết, cô có thể nũng nịu thêm đối với người đàn ồn của cô, để cho anh ta mua thêm cho cô một cái tốt hơn, không phải là đạt ước nguyện tốt hơn sao?”
Giọng điệu Quyên Tử cứng rắn, vừa nói xong thì cửa phòng bị mở ra, Quyên Tử ngẩng đầu, nụ cười trên mặt trong nháy mắt đông cứng:
“Người đàn ông của cô là anh ta?”
Bạn gái Tả Hồng xoay người nhào vào trong lồng ngực Tả Hồng, ỏn à ỏn ẻn tố cáo:
“Cô ta làm hỏng túi của em, còn không định bồi thường….”
Nói xong cầm túi nâng cao lên, Quyên Tử không tự chủ được ôm lấy cánh tay, cô gái này thật khiến cho người ta không chịu nổi, Tả Hồng cũng không nể tình chút nào, phát tay đỡ bạn gái ra, ánh mắt thẳng tắp rơi vào người Quyên Tử.
Ngày hôm qua chỉ là một cái chớp mắt, nhưng hiện tại nhìn cô với khoảng cách gần như vậy, giống như thời gian đã qua lâu lắm rồi, quay đầu lại ra lệnh với bạn gái:
“Em ra ngoài trước, nơi này để anh giải quyết”
Cô bạn gái hiển nhiên có chút không yên lòng, nhưng lại không dám làm trái ý Tả Hồng, chu miệng bất đắc dĩ đi ra ngoài, không đợi Tả Hồng kịp nói gì, cửa lần nữa bị mở ra:
“Quyên Tử em thật sự ở chỗ này, tôi tìm em một vòng rồi”
Triệu Hành đi phía sau quản lý nhà hàng đẩy cửa đi vào, ánh mắt Tả Hồng nhanh chóng lạnh băng, mở một nụ cười giễu cợt, không lựa lời bắt đầu nói hàm hồ:
«Lần này cô tìm nhà rất nhanh, tôi vừa đi khỏi, lập tức có tên đàn ông khác, hoặc là nói, hai người các người đã sớm ở chung một chỗ, hắn ta mới thực sự là lý do đúng không ? "
Quyên Tử ngạc nhiên hồi lâu, chống đỡ cái trán, cảm thấy đầu lại vô cùng đau, thế nào đến nơi nào cũng không tránh thoát Tả Hồng, nghe anh nói chuyện, trong lòng Quyên Tử cũng giận ghê gớm, đây là sao chứ? Kẻ ác lại đi tố cáo trước sao?
Cuộc sống của cô có liên quan cái rắm gì đến anh? Trở về nơi n