Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134461
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/461 lượt.
lực càng nên yêu thương cô hơn, Chung Bình chậm rãi cúi đầu hôn lên môi cô, mềm mại không gì sánh được, thương yêu hết sức mà triền miên.
Tiếng thở dồn dập, tiếng thở dốc mập mờ, tiếng người rên rỉ, chậm rãi vẽ ra một đêm lãng mạn.
Báo Thù
Khi thấy cửa nhà Chung gia, Tố Tố không khỏi có chút khẩn trương, từng bước đi cũng có chút chậm lại. Chung Bình cảm giác được cô đang chần chờ, anh liền nắm chặt tay cô, cho cô một chút ấm áp, rồi khẽ cười, “Đừng lo lắng.”
Tố Tố cũng mỉm cười, nhưng con tim vẫn nhảy lên thình thịch như từng tiếng trống đánh, gặp cô, ba Chung có phải sẽ nói vài lời ác ý gì đó hay không? Cô nên gọi ông ấy như thế nào đây? Nếu như ông ấy không chịu nhận cô, thì nhất định sẽ không hề vui vẻ gì khi nghe cô gọi ông một tiếng, “Ba” rồi.
Chung Bình ôm chặt vai cô, khẽ hôn lên má cô một cái, “Tố Tố, tin anh.” Tố Tố nhìn ánh mắt mang đầy ý cười của anh, thì cố hít sâu một cái, rồi dùng sức gật đầu. Không cần sợ, cô đã là vợ của anh, cô phải cùng anh đối mặt.
Hai người vừa vào nhà, đã nhìn thấy bà cụ và mẹ Chung đang ngồi ở đại sảnh, hai người liền tiến tới chào hỏi. Bà cụ vừa nhìn thấy hai người đang bước đến, thì vui vẻ hướng bọn họ ngoắc ngoắc tay. Bà cụ nhìn Tố Tố, cảm thấy hài lòng vô cùng, “Tố Tố, lại đây để bà nhìn.” Mặt cô ửng đỏ, đành buông tay Chung Bình ra đi rồi đi tới, Chung Bình liền giả vờ giận, “Bà thật thiên vị.” Xem ra, địa vị của Tố Tố ở nhà sau này sẽ vượt lên trên anh rồi.
Chung Bình nghe Đinh Như kêu đến mức lạc cả giọng, thì thầm khinh miệt, cô ta cũng ham tiền của người khác mới bị trúng chiêu thôi! Tố Tố nhẹ giọng an ủi, “Chị Như, đừng lo. Chung Bình quen một vài người bạn có thể giúp một tay. Chỉ cần tìm được người đàn ông kia là tốt rồi, đúng không? Chung Bình.” Ánh mắt ám chỉ anh gây ra chuyện, anh phải giải quyết. Chung Bình nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tố Tố, cũng không têện từ chối đành bất đắc dĩ ồ một tiếng.
Đinh Như vừa nghe, nước mắt lại như vòi nước mở ra. Cô chớp mắt nhìn Chung Bình, “Thật sao?” Chung Bình thở dài một cái, “Tôi sẽ thử xem, cũng không thể đảm bảo. Chẳng qua, Tố Tố đã nhờ, tôi nhất định sẽ cố hết sức.” Nói xong anh liền nhìn Tố Tố chằm chằm. Đinh Như nhìn vẻ mặt đầy thâm tình của anh nhìn Tố Tố, mọi chua xót khổ sở trong lòng lại trào ra, nhưng cô còn có thể làm gì nữa? Bọn họ đã kết hôn rồi. Cô đau lòng nắm tay Tố Tố, “Tố Tố, là em có phúc, Chung Bình thật tốt với em.” Tố Tố cầm lại tay cô, “Chị Như, đừng lo lắng, sẽ tốt thôi.”
Từ nhà Đinh Như rời khỏi, Tố Tố liền kéo lấy Chung Bình, bắt anh phải nhanh chóng tìm Long Sính giải quyết chuyện này, trước đây dù chị Như có quá đáng thế nào, thì đó cũng là chuyện đã qua rồi, cô không hy vọng thấy tình cảnh như bây giờ của chị. Chung Bình bất đắc dĩ thở dài, ôm cô vào trong lòng, cô vẫn luôn luôn thiện lương như vậy. Anh bảo Tố Tố yên tâm, người đàn ông kia thỉnh thoảng cũng có liên lạc với Long Sính. Khoản tiền kia của Đinh Như muốn trả lại cũng không khó. Tố Tố vừa nghe vậy thì mới yên tam. Chung Bình nhìn bộ dáng cô như trút được gánh nặng, thì bất giác khẽ cười, “Em nói xem, em chả giống người sẽ mang thù oán gì cả, sao trước đây lại đối với anh như kẻ địch vậy?” Nhớ lại bộ dáng của cô lúc ban đầu với anh rất hung dữ, anh không khỏi thấy buồn cười, anh đã từng nghĩ cô là cô gái hung dữ nhất trên đời này.
Tố Tố khẽ gắt, “Ai bảo trước đây anh lăng nhăng như vậy. Hơn nữa, khi đó chị Như nói anh bội tình bạc nghĩa với chị ấy, còn cho em xem báo cáo phẫu thuật nữa, nên em mới tức đến mức muốn tính sổ với anh.” Chung Bình nhíu mày, “Cái gì mà báo cáo phẫu thuật?” “Phẫu thuật phá thai.” Tố Tố hung hăng trừng mắt liếc anh một cái, “Cái gì? Vô lý!” Chung Bình kích động gầm nhẹ một tiếng, anh và Đinh Như kia chả có một chút quan hệ nào cả. Tố Tố đè lại hai vai đang kích động của anh, “Em biết, đây đều là do chị Như bịa thôi, sau này em mới biết được người kia không phải anh. Thế nhưng vì chị Như thích anh, nên mới cố ý nói như vậy, muốn em đi phá rối mấy người phụ nữ bên cạnh anh.” Cái gì! Chung Bình hung ác khẽ nguyền rủa, Đinh Như này thật sự quá hiểm độc, lại có thể đi lợi dụng sự lương thiện của Tố Tố để chỉnh anh, thực sự là tâm lý biến thái. Tố Tố khẽ than, “Khi đó vừa lúc cô nhi viện gặp chuyện không may, em mới có thể đối xử với anh như vậy.” Chung Bình càng nghĩ càng giận, hoá ra mọi chuyện đều từ Đinh Như mà ra. Cũng may mà sau trận hoả hoạn ấy, mới khiến anh hiểu hết được Tố Tố, không thì hai người họ sẽ tiếp tục oán hận nhau mất. Trong lòng ạnh đầy ắp lửa giận, thầm nghĩ tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ qua cho Đinh Như như vậy được.
Quả nhiên, một vài ngày sau, người đàn ông kia đã tự đi tìm Đinh Như. Thế nhưng, Đinh Như dù có trăm nghĩ vạn nghĩ cũng không nghĩ tới, cô không chỉ không lấy lại được tiền, mà còn ăn no một bụng tức giận. Người đàn ông kia lấy ra một tờ danh sách in ra giấy đưa cho Đinh Như, trên giấy là là mỗi một khoản chi tiết anh ta đã tiêu xài với cô, lớn là kim cương, đồ tra