Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Judo

Tình Yêu Judo

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 134475

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/475 lượt.

, lúc nặng lúc nhẹ, tựa như một bản giao tấu tuyệt vời của sinh mệnh, dưới ánh trăng này theo cách nguyên thuỷ nhất mà cất lên.
Ngay lúc cô tưởng mình sắp ngất xỉu, cả người bỗng chốc siết chặt lại, mãnh liệt va chạm khiến một luồng khoái cảm mạnh mẽ ập tới, cô biết nó tới rồi. Trong bụng mãnh liệt co rút, tư vị tê dại rất nhanh quét qua cả tứ chi, cơ thể cô đột ngột căng thẳng, đầu ngón chân cũng kịch liệt cuộn lại, toàn thân bỗng chốc mất hết sức lực, mọi cực độ căng thẳng cuối cùng chỉ còn lại hư nhuyễn. Cô tựa trong lòng anh nhẹ nhàng run lên. Anh thở hổn hển khẽ hôn lên những giọt mồ hôi nóng bỏng trên gương mặt cô, vẫn gắt gao ôm chặt lấy cơ thể bé nhỏ. Sau đợt cao triều cô tê liệt ở trong lòng anh, còn anh vĩnh viễn cảm thấy mình yêu cô chưa được đủ.
Anh cùng với linh hồn của cô đã ở dưới ánh trăng này theo đợt cao triều lần thứ hai thăng hoa. 






Bá Đạo
Tuần trăng mật ở Maldives của Chung Bình và Tố Tố cuối cùng cũng kết thúc, lúc này Tố Tố mới chợt giật mình nhận ra rằng họ đã đi gần 10 ngày rồi. Càng làm cho Tố Tố kinh ngạc hơn chính là lúc ở trên máy bay, đột nhiên Chung Bình lại nói ra một kế hoạch với cô. Anh muốn dẫn cô đến Hàn Quốc để phẫu thuật lại.
Tố Tố ngạc nhiên nhìn anh, “Vì sao?”
Chung Bình vỗ về khuôn mặt đầy vẻ bất bình của cô, “Anh không muốn em bị người ta phân biệt đối xử.” Anh nghiêm túc nhìn cô, mọi phản ứng ngạc nhiên này đương nhiên đều nằm trong dự đoán của anh, nhưng chỉ cần vừa nghĩ tới cảnh tượng lúng túng lần trước của cô ở siêu thị, thì trong lòng anh không có cách nào bình tĩnh được nữa. Cho dù cô có thể không để ý mà đối diện với người khác, nhưng những vết sẹo kia vẫn sẽ mang đến thương tổn cho cô, mà anh lại muốn vì cô mà gắng hết sức để xoá bỏ mọi thương tổn ấy.
Trái tim khẽ nhảy lên, cô phủ lên bàn tay anh đang để trên mặt cô, “Lâu rồi cũng quen mà.” Chung Bình lắc đầu, đem đầu cô đặt lên vai anh, “Anh không chịu được khi người ta đối xử với em như vậy.”
Hai người họ vừa mới về đến nhà, hành lý còn chưa kịp sắp xếp xong xuôi, điện thoại đã vang lên. Tố Tố kinh ngạc nhìn Chung Bình, không biết là ai đây?
Hoá ra là điện thoại của mẹ Chung, tối hôm qua ở khách sạn Chung Bình đã gọi điện về nói giờ bay, mẹ anh đã tính toán thời gian để gọi điện tới. Bà bảo ngày mai hai người nhớ về nhà ăn cơm, Chung Bình đồng ý, sau đó hỏi thăm sức khoẻ của bà rồi mới cúp máy.
Tố Tố rửa mặt, thay đổi quần áo đi ra, nghe thấy anh cười liền hỏi, “Bà có khoẻ không?”
“Rất khoẻ, nhưng nghe mẹ nói mỗi ngày bà đều nhắc bảo nhớ em.” Chung Bình cười đến cực kì xấu xa, anh đi tới chỗ cô, hai bàn tay xoa nắn mặt cô. Tố Tố buồn bực nhìn anh, “Nhớ em?” Không phải bà thương anh nhất sao, sao có thể nhớ cô được.
Chung Bình ôm lấy thắt lưng cô, chóp mũi khẽ ngửi được mùi sữa rửa mặt thơm nhàn nhạt, “Anh có thể đoán được ngày mai bà gặp em câu đầu tiên nói sẽ là gì?” Tố Tố càng mơ hồ, khẽ nghiêng đầu đợi anh tiếp tục. Chung Bình cười đến cực kì quỷ dị, đôi mắt cũng híp lại thành một đường chỉ, bàn tay khẽ vuốt ve xuống, vòng vo ở phần bụng dưới của cô, “Nhất định sẽ hỏi em đã có thai chưa?” Xoạt, mặt Tố Tố lại đỏ như một chiếc đèn lồng được đốt lên, đỏ bừng bừng, xấu hổ lẩm bẩm, “Sao có sớm vậy được.”
Chung Bình vui vẻ cười to, ôm cô chặt hơn, “Có con trước khi em phẫu thuật lại ư, anh cũng không muốn phiền phức như thế, mà chồng em khoẻ mạnh như vậy, làm em mang thai có gì khó khăn sao?” Tố Tố đỏ mặt quay đi chỗ khác, anh thật không biết xấu hổ gì hết, sao có thể tự nói mình mạnh cơ chứ. “Không phải từ lần trước anh đã hỏi em chu kì kinh nguyệt sao? Thật ra, anh có tính qua rồi, mấy ngày đầu của tuần trăng mật vừa lúc trong khoảng thời gian an toàn của em, mấy ngày sau mới phải dùng đồ bảo hộ.” Tố Tố giờ mới hiểu vì sao mấy ngày sau đó toàn ở thời khắc quan trọng nhất anh sẽ dừng lại dùng bao. Lúc đó cô còn có chút nghi hoặc, nếu như anh chưa muốn có con, thì vì sao vài ngày đầu lại có thể không kiêng nể gì cả, thì ra là thế.
Tố Tố đỏ mặt chu cái miệng nhỏ nhắn lên trừng anh, “Anh lúc nào cũng tự quyết định.” Tâm ý của anh có lúc sẽ khiến cô ngạc nhiên và hạnh phúc, có lúc lại làm cho cô không biết phải làm sao, giống như tất cả đều nằm trong lòng bàn tay anh, mà cô chỉ có thể bị động mà tiếp nhận tất cả.
Chung Bình sợ run một giây, ôm sát cô, “Em giận à?” Anh vốn theo thói quen chuyên chế một chút, mọi người ở nhà đều nghe anh, trước đây cùng với những người khác qua lại, bọn họ cũng đều nghe anh. Nhưng từ khi quen với Tố Tố, anh luôn cẩn thận lấy lòng cô, cho nên mới không khiến cô cảm thấy cái tính đó của mình. Còn bây giờ đã kết hôn rồi, anh bất tri bất giác lại muốn giữ vị trí chủ đạo một chút, hơn nữa anh không muốn cô phải suy nghĩ quá nhiều, nên có một số việc không muốn thương lương với cô mà tự quyết định luôn, không nghĩ rằng lại khiến cô bất mãn thế này.
Tố Tố mím môi lắc đầu, ngón tay đang đặt trước ngực anh nhẹ nhàng vẽ vài vòng, “Em mong anh về sau nếu làm gì đều có th