Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134470
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/470 lượt.
ữa còn có nhiều người liên tục leo lên như vậy, cuối cùng vì quá nặng mà cả khung cửa sổ bị tách vỡ ra, Tố Tố cả người liền ngã trên mặt đất, đúng lúc này một mảng trần rơi xuống đúng chân trái của cô, làm cô không thể nhúc nhích được. Lửa lớn đã nhanh chóng vây quanh cô!
Lúc nhân viên phòng cháy bắc thang đến cứu Tố Tố, đưa cô ra bên ngoài thì cô đã bị bỏng nghiêm trọng!
Bọn họ khẩn cấp gọi 120 đem bọn trẻ cùng Tố Tố đến bệnh viện gần nhất, qua bước đầu chuẩn đoán mức độ nghiêm trọng của vết bỏng, họ quyết định đem Tố Tố đến một bệnh viện tốt hơn, cũng chính là nơi mà Chung Bình đang làm việc. Viện trưởng cùng với mấy người khác đều ở lại với bọn nhỏ ở trong bệnh viện kia, bảo Tiểu Anh theo Tố Tố, Tiểu Anh trước tiên gọi cho A Cường, A Cường nghe xong liền bảo sẽ nhanh chóng chạy đến.
Chung Bình nghe Tiểu Anh kể lại xong, trong lòng càng nặng nề, người phụ nữ này chính là muốn thể hiện! Dù cô có lợi hại thế nào cũng chỉ là một cô gái, vì sao lúc nào cũng ngu ngốc, toàn làm những chuyện không biết lượng sức mình như thế.
Chị Vương nhanh chóng nói với Tiểu Anh, “Cô mau đi nộp viện phí, bệnh viện đang chuẩn bị mổ cho bệnh nhân. Tiểu Anh lo lắng đứng dậy, “Bao nhiêu vậy?” Viện trưởng cùng mọi người chắc là đã đi gom góp tiền lại, “Trước cứ đóng 5 vạn đi đã.” (5 vạn xấp xỉ khoảng 170 triệu tiền Việt Nam ạ :O) Tiểu Anh vừa nghe xong liền choáng váng, 5 vạn, bọn họ đi lấy ở đâu ra 5 vạn bây giờ! Trời ạ, Tiểu Anh cứng họng không biết nên làm sao.
“Đi nhanh, nếu chậm trễ không phẫu thuật được, cô tự chịu trách nhiệm nhé.” Chị Vương nhìn Tiểu Anh không hề có phản ứng, liền thúc giục.
Chung Bình nhanh chóng chạy lên hai bước, đè vai Tiểu Anh lại, “Chuyện tiền nong, cô không phải lo đâu, tôi sẽ nghĩ biện pháp.” Nói xong, anh liền kéo chị Vương sang một bên, thấp giọng nói gì đó, chị Vương kinh ngạc trừng mắt nhìn, sau đó lại nhìn nhìn Tiểu Anh, cuối cùng nghi hoặc gật đầu, “Bác sĩ Chung sẽ cùng tôi đi nộp tiền trước.” Tiểu Anh nhìn theo bóng dáng của hai người họ rời đi, cô nghĩ Chung Bình đối với Tố Tố quả thực rất tốt, không những vì cô ấy mà quyên góp tiền sửa lại cô nhi viện, còn vì cô ấy trả tiền phẫu thuật nữa. Tố Tố thật có phúc!
“Tiểu Anh.” Một tiếng kêu to truyền đến, Tiểu Anh xoay mặt nhìn qua, thì thấy A Cường đang chạy về phía mình.
“A Cường.” Tiểu Anh vừa nhìn thấy người đến là A Cường, liền yếu đuối chạy đến bổ nhào vào lòng anh.
A Cường lo lắng nhìn cô hỏi, “Tố Tố thế nào rồi, có nghiêm trọng không?” Khuôn mặt tràn ngập sự hoảng hốt, ánh mắt cũng lộ ra một chút yếu ớt.
“Bác sĩ nói Tố Tố đang rất nguy cấp, cần lập tức mổ.” Tiểu Anh nghẹn ngào nói.
A Cường nặng nề nhìn về phía cửa phòng phẫu thuật, trong tim nhẹ nhàng thắt lại, lo lắng cùng sợ hãi làm cho tim anh thắt lại. Tố Tố, em không thể có việc gì được! Anh vừa nghe đến tin này, liền hối hận đến chết, anh không nên để Tố Tố ở lại một mình, nếu anh cũng ở lại, việc này nhất định không thể phát sinh, anh tuyệt đối sẽ không để cô mạo hiểm!
Trong màn đêm yên tĩnh mà lạnh lẽo, tất cả mọi người đều lo lắng cho sự an nguy của Tố Tố! Mà người lo lắng nhất lại chính là Chung Bình!
Thoát Hiểm
Chung Bình đi nộp tiền trở về, nhìn thấy Lâm Vĩ Cường chỉ gật đầu không lên tiếng. Mọi người đều cùng nhau chờ đợi ở ngoài phòng phẫu thuật. Phải hơn một tiếng đồng hồ sau, đèn đỏ trên cửa cuối cùng cũng tắt, làm cho trái tim ba người bọn họ khẩn cấp đập dồn dập không ngừng. Chỉ một lát sau, cửa vừa mở ra, mọi người liền vây lại.
Cả người cô đều quấn vải trắng, thậm chí ngay cả trên mặt cũng bị quấn đầy, chỉ lộ ra mỗi đôi mắt, cái mũi và cái miệng, đôi môi kia đã không còn được đỏ như thường ngày nữa, hoàn toàn khô héo giống như hai phiến lá trắng bệnh, rạn nứt. Chung Bình tim thắt chặt lại, đầu đau như búa bổ, không dám tin, cứng ngắc cả người trừng mắt nhìn cô, đây sao có thể là đồ ác độc kia được, bình thường hay kiêu căng như vậy, hung dữ như vậy, giờ phút này lại bị thương nghiêm trọng như thế này, còn không có nhúc nhích! Anh không thể chấp nhận được lắc đầu, Tiêu Tố Tâm không thể như vậy!
Lâm Vĩ Cường cũng nhìn thấy người cô quấn đầy băng gạc, lòng đau như dao cắt, máu trong người như muốn ào ào tuôn ra, Tố Tố, Tố Tố của tôi. Lâm Vĩ Cường nhanh nắm lấy tay cô, cố nén nỗi đau trong lòng. Tiểu Anh đau đớn, chua xót lại rơi nước mắt, ôm chặt lấy vai của A Cường khóc nức nở không thôi.
Bác sĩ yêu cầu mọi người tránh ra, người bệnh cần vào phòng điều trị. Mọi người đều không muốn ở lại, đều đi theo, thì bị bác sĩ ngăn lại, bệnh nhân bây giờ vẫn còn rất yếu, tuyệt đối không thể bị làm phiền, vượt qua được nguy hiểm lần này, trước vẫn phải bình tĩnh xem xét tình hình trước đã.
Vì hiểu rõ Tố Tố như vậy, anh luôn không nhịn được mà cảm thấy đau lòng, anh cực kì cực kì khao khát muốn được che chở cho cô, nhưng Tố Tố chỉ mỉm cười tựa vào người anh và đối xử với anh như một người anh trai của mình. Anh chỉ có thể tiếp tục chờ đợi, chờ đợi Tố Tố có