Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Judo

Tình Yêu Judo

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 134474

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/474 lượt.

h rồi, nếu cô nhất định phải về thì hãy đợi 7 ngày sau đi!
Dịch Nam nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, dịu dàng nói, “Lộ Lộ, từ bây giờ trở đi, em có thể chỉ quan tâm đến anh thôi không? Tưởng Tưởng em hãy nhớ ở trong lòng đi được không?” Nếu mang theo Tưởng Tưởng thì còn gì gọi là đền bù lại tuần trăng mật nữa? Anh mới không cần, tiểu quỷ kia nhất định sẽ cả ngày đều quấn lấy Lộ Lộ gấp hai lần nữa!
Lộ Lộ ngẩn ra, nhìn ánh mắt đầy thâm tình của Dịch Nam, bất giác có chút cảm động, Dịch Nam là muốn đền bù lại cho cô một tuần trăng mật lãng mạn. Lúc bọn họ vừa kết hôn, trong lòng cô vẫn còn sợ Mạch Dịch Nam nên tuần trăng mật đầu tiên thật sự là có chút bi thảm. Lúc ấy, giờ phút nào cô cũng sợ hãi đề phòng khi nào thì cái người đàn ông cường tráng kia sẽ lại đột nhiên ôm chặt lấy cô, hay bỗng nhiên sẽ đem bế cô lên giường. Ai, bây giờ ngẫm lại những việc đó, thật không muốn nghĩ đến nữa. Kỳ thật, không chỉ có riêng cô buồn bực, anh cũng chả vui vẻ gì, nhìn phản ứng ngây ngô, khẩn trương của cô, mọi cách tán tỉnh của anh đều không có hiệu quả, cho nên Mạch Dịch Nam vẫn oán hận để trong lòng, căn bản là tuần trăng mật đó chả có gì vui hết.
Lộ Hiểu Vụ khẽ vuốt nhẹ mặt Dịch Nam, nhẹ giọng xin lỗi, “Dịch Nam, em chỉ là lo lắng cho Tưởng Tưởng thôi.”
Dịch Nam nghe thấy giọng nói của cô đã có chút dao động, liền ôm lấy đầu của cô đặt lên vai anh, nhỏ giọng nói, “Đừng lo lắng, chúng ta nên bắt đầu dạy nó cách tự lập thôi.” Hiểu Vụ dừng lại một lúc, cuối cùng vẫn gật nhẹ đầu, cô không thể lúc nào cũng giữ con ở bên người được. Mạch Dịch Nam nhìn Hiểu Vụ rốt cục cũng đã đồng ý, trong lòng cười trộm, Lộ Lộ thật đáng yêu!

Vượt qua một chuyến bay dài, hai người cuối cùng đã tới thủ đô của Phần Lan, Helsinki, sau đó lại đổi xe lửa đi tới một thị trấn nhỏ phía bắc Saariselka. Tháng mười, Phần Lan đã bắt đầu đón mùa đông, nơi nơi tuyết bay đầy trời. Tuy rằng đi trên đường đã có hệ thống sưởi, nhưng mà, Lộ Hiểu Vụ nhìn đến một mảnh trắng xóa ở bên ngoài cửa sổ, trong lòng bỗng lạnh run một chút. Mạch Dịch Nam cảm thấy cô nhẹ nhàng co người lại, thì ôm cô càng chặt, Hiểu Vụ rất sợ bị lạnh, hy vọng cô có thể ở lại được đây!
“Chúng ta cuối cùng đi đến đâu vậy?” Lộ Hiểu Vụ lần nữa hỏi Dịch Nam, anh lại cười đầy thần bí, “Bí mật.” Hại cô càng thêm hiếu kì, anh rốt cuộc là chuẩn bị món quà gì mà ra vẻ thần bí đến thế? Chẳng lẽ muốn xem món quà đặc biệt này thì phải đến giữa nơi băng tuyết ngập trời này ư?
Dịch Nam nhìn Hiểu Vụ nhíu máy lại, khẽ cười dịu dàng vuốt nhẹ lông mày của cô, “Em kiên nhẫn một chút, anh cam đoan nhất định em sẽ thích!” Hiểu Vụ bĩu môi, muốn giữ bí mật đến cuối cùng đây!
Nơi hai vợ chồng bọn họ ở chính là một khách sạn rất đặc biệt Kakslauttanen của thị trấn Saariselka, Hiểu Vụ nhìn theo kiến trúc của khách sạn này, quả thật thấy vô cùng ấn tượng. Đây là khách sạn sao? Ở đây giống như một ngôi làng nhỏ bị bỏ quên, mọi người đều ở trong một chiếc lều được làm bằng thủy tinh trong suốt. Chẳng lẽ đây là kiến trục đặc thù ở đây? Hiểu Vụ lòng tràn đầy thích thú, đi ở bên cạnh Dịch Nam, nghe anh dùng thứ tiếng Anh lưu loát của mình để nói chuyện với người phục vụ, rất nhanh chóng đã làm xong thủ tục nhận phòng. Người phục vụ mang theo hành lí, dẫn hai người bọn họ đi đến căn phòng đã được đặt trước.
Mạch Dịch Nam gắt gao nắm chặt tay Lộ Hiểu Vụ, trên mặt đất đã có một lớp tuyết dày đọng lại, khi giẫm lên đều phát ra tiếng động, Dịch Nam nhìn chiếc mũi của cô vì quá lạnh mà đã ửng đỏ cả lên, đau lòng đem khẩu trang kéo lên che khuất mặt của cô. Ánh mắt to sáng ngời của cô chợt hiện ra nét tươi cười.
Lộ Hiểu Vụ được dẫn đi qua rất nhiều căn phòng thủy tinh, giống như một cái lồng với nửa vòng tròn trong suốt được gắn vào trên mặt đất tạo thành một loạt những căn phòng nhỏ, nóc nhà là hình bán nguyệt với những bức tường vững chắc bao quanh trên mặt đất, ở trên những bức tường ấy đã đọng lại một lớp tuyết rất dày, chỉ kì lạ là, ở trên nóc nhà một chút tuyết cũng không có. Chẳng lẽ có người chuyên môn dọn dẹp trên đó hay sao? Hiểu Vụ trong lòng rất hiếu kì, bọn họ sẽ ở đây ư? Phòng ở này có thể ở được sao? Hơn nữa còn ở bên ngoài trời như này, có phải rất lạnh hay không? Hiểu Vụ nhanh chóng nắm chặt lấy tay Dịch Nam, Dịch Nam liền nhìn cô cười, an ủi cô đừng lo lắng.
Người phục vụ dẫn hai người đến trước một gian phòng nhỏ, mở cửa ra cho hai người đi vào. Vào trong phòng liền đóng cửa lại, người phục vụ nhanh chóng mở lò sưởi lên. Trong phòng ngay lập tức không còn cái rét căm căm như ở bên ngoài nữa, Hiểu Vụ tháo khẩu trang xuống, chăm chú đánh giá mọi thứ trong phòng, ở bên trong cũng không lớn lắm, chỉ có một chiếc giường lớn đặt ở giữa, ở trên bước tường bao quanh có bày biện một số vận dụng, ở bên cạnh có một gian nho nhỏ, xem chừng chắc là nhà vệ sinh. Mà trên nóc nhà là hình bán nguyệt làm bằng thủy tinh trong suốt, những mảnh thủy tinh được nối lại với nhau bằng những thanh kim loại, làm thành một mái nhà hình vòng cung, xuyên qua cửa kính có thể rõ ràng nhìn thấy được mọi cản