Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Judo

Tình Yêu Judo

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 134477

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/477 lượt.

ếc nhẫn kim cương tuyệt đẹp, từ từ đeo vào ngón giữa cho cô. Hiểu Vụ nhìn chiếc nhẫn đẹp đẽ đang được đeo trên tay mình, trong lòng lại càng kích động, run rẩy nói, “Dịch Nam.” Nhẫn kim cương này so với nhẫn kết hôn còn lớn hơn rất nhiều, nhất định rất mắc.
Dịch Nam chỉ mỉm cười cầm tay cô, đặt ở bên môi nhẹ nhàng hôn, “Anh có được nhận một nụ hôn để cảm ơn không?”
Hiểu Vụ mặt lập tức ửng đỏ, ánh mắt nhẹ liếc xung quanh bàn, rồi lại nhìn Dịch Nam, ý nói rằng trong nhà hàng có rất nhiều người. Dịch Nam lại không để ý, chỉ chăm chú nhìn cô, chờ đợi nụ hôn của Hiểu Vụ.
Hiểu Vụ bị ánh mắt của anh nhìn như vậy lại càng đỏ hơn, đành phải khẽ nghiêng người về phía trước, quyết định hôn anh một cái.
Dịch Nam vừa thấy Hiểu Vụ rốt cục cũng thôi thẹn thùng, thì trong lòng càng mừng rỡ, người tiến sát đến. Hai người cách một chiếc bàn khẽ xích lại gần nhau, Hiểu Vụ chỉ khẽ chạm môi một cái đã muốn lui lại phía sau, không thể ngờ được Dịch Nam đã nhanh chóng giữ chặt lấy cổ cô, còn chưa muốn chấm dứt nụ hôn này. Hiểu Vụ bị động chống đỡ lại đầu lưỡi nóng như lửa đốt của anh, mãi cho đến khi cô cảm thấy mình sắp không thở được nữa thì Dịch Nam mới buông cô ra. Hiểu Vụ mặt càng đỏ hơn, hô hấp khó khăn trừng mắt nhìn Dịch Nam, anh lại ở ngay đại sảnh nhà hàng lại thân mật với cô như vậy.
Dịch Nam liền vô cùng thỏa mãn, cười gắp một chút đồ ăn đặt vào trong bát của cô, “Ăn thử đi, thịt tuần lộc ở nhà hàng này rất được.” Chiếc bàn bên cạnh đang nhìn bọn họ cười, Hiểu Vụ lại vô tình liếc mắt nhìn thấy, càng cảm thấy ngượng vô cùng, trừng mắt nhìn Dịch Nam, ra nước ngoài là lại không chú ý gì cả! Dịch Nam như đọc được sự bối rối cùng oán giận trong mắt cô, liền cười nói nhỏ, “Bọn họ đã sớm quen như vậy rồi.” Người Trung Quốc vốn rất ý tứ, nhưng người ngoại quốc đối với việc biểu hiện sự lãng mạn này thì trực tiếp hơn nhiều! Hiểu Vụ không trả lời, chỉ chăm chú ăn cơm.
Hai người vui vẻ dùng xong bữa tối, Dịch Nam liền nắm tay Hiểu Vụ đi ra ngoài tản bộ.
Khách sạn này nằm trên đỉnh núi, những căn phòng bán nguyệt trong suốt giống như một ngôi làng nhỏ bị người ta bỏ quên, nằm ngay ngắn thành hàng. Giữa mỗi phòng đều có một chút khoảng cách, làm như vậy cũng để tránh việc bị nhìn trộm. Ở ngoài phòng là một rừng cây rậm rạp nhưng lại có đôi chỗ thưa thớt, nhìn về phía xa xa, đều tối đen như mực. Dịch Nam nói khi đến buổi tối, những người phục vụ của khách sạn sẽ phải tắt hết đèn hai bên đường, cho nên nhìn qua thì xung quanh khách sạn sẽ tối đen. Nhưng mà, mỗi phòng đều được đặt sẵn một chiếc đèn cầm tay, cũng là để cho mọi người có thể thuận tiện đi lại giữa đêm tuyết này, nếu không chắc chắn sẽ không tìm được phòng của mình.
Đi một lúc liền cảm giác có chút lạnh, Dịch Nam đành nắm tay Hiểu Vụ trở về phòng.
Vào trong phòng, hai người liền cởi áo khoác, Dịch Nam đóng cửa phòng bật đèn lên, ôm lấy Lộ Lộ ngồi dựa vào trên giường. Dịch Nam nhanh chóng mở chiếc màn che ở trên đỉnh ra, cả một bầu trời đen tím ngắt nhất thời lộ ra, trời cao vời vời chỉ có đặc một màu như vậy, dường như càng nhìn xa, trời càng tối thăm thẳm, sâu hun hút không nhìn thấy đáy.
Dịch Nam ôm chặt Hiểu Vụ, trầm giọng nói, “Lộ Lộ, em có hạnh phúc không?” Hiểu Vụ tựa đầu trên vai anh, nhẹ giọng nói, “Hạnh phúc.” Anh có lúc hơi ngang ngược, có lúc lại bướng bỉnh, cũng có lúc vô cùng dịu dàng với cô, làm cho cô luôn cảm thấy không biết kiếp trước mình đã tu được cái phúc gì mà kiếp này có thể tìm được người đàn ông hoàn hảo như anh.
Dịch Nam để cằm ở trên đỉnh đầu cô, khẽ cọ, sự tiếp xúc nhẹ nhàng này làm cho lòng anh khoan khoái vô cùng, “Anh cũng rất hạnh phúc.” Hiểu Vụ đem lại cho anh hạnh phúc, làm cho anh không kìm lòng nổi lại càng muốn ỷ lại vào cô, càng cần cô hơn. Trong cuộc đời của mỗi con người có thể có được mà người mình hằng mong ước, đã là vô cùng hạnh phúc, mà Lộ Lộ lại chính là người trong lòng anh, mỗi ngày chỉ cần thấy cô mỉm cười, nghe giọng nói nhẹ nhàng của cô, thì trong lòng anh đã vô cùng thỏa mãn rồi. Được chuyên tâm và để ý đến cô làm cho trái tim anh có thể đập rộn ràng mỗi ngày, anh rất thích cái cảm giác này, tin tưởng cô có thể vĩnh viễn khiến cho anh luôn yêu đời, tràn ngập sức sống như dòng suối nguồn chảy. Cho nên, anh luôn muốn dụng tâm tạo ra những hạnh phúc bất ngờ cho cô như vậy!
Hiểu Vụ vòng tay ôm lấy thắt lưng của anh mỉm cười nói, “Anh nói xem khi chúng ta đã bốn, năm mươi tuổi có thể còn giống như bây giờ ôm lấy nhau, ngả đầu vào nhau như bây giờ không?” Cô vẫn luôn tò mò, liệu nhiệt tình của Mạch Dịch Nam đối với cô có thể một ngày nào đó mất đi không? Người ta không phải nói sau 7 năm sẽ không còn gì mới mẻ, hôn nhân sẽ giống như một con hồ yên bình lặng sóng sao? Bọn họ có thể sẽ như vậy hay không?
Trong màn đêm, Dịch Nam khẽ cười, “Đương nhiên, dù 60, 70 tuổi thậm chí có 100 tuổi chúng ta vẫn sẽ có thể ôm nhau như vậy, bởi vì anh mong em có thể cả đời chỉ dựa vào anh.” Hiểu Vụ cảm động nở nụ cười, ngẩng đầu nhìn ánh sáng yếu ớt ngoài kia rồi lại nhìn vào ánh mắt sáng ngời của anh, “


XtGem Forum catalog