Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Judo

Tình Yêu Judo

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 134554

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/554 lượt.

ng quý. Tố Tố lắng nghe, đãi ngộ tốt như vậy đã tốt hơn công việc trước kia của cô rất nhiều rồi, cô làm sao có thể kén chọn điều gì nữa.
Cuối cùng, quản lí Tống đưa Tố Tố đi kí hợp đồng. Vừa ra khỏi phòng làm việc, cô liền gửi ngay một cái tin nhắn cho A Cường biết rằng mọi việc đã xong xuôi, A Cường cũng rất hưng phấn gửi lại ngay cho cô một tin nhắn có những năm chữ tốt! Tố Tố không kìm được mà phải nở nụ cười. Từ hôm nay trở đi, cô sẽ bắt đầu lại từ đầu, đi trên con đường mà cô nên đi!
Sau khi tan làm, A Cường lái chiếc xe máy cồng kềnh của mình đưa Tố Tố về nhà, dọc theo đường đi không ngừng hỏi cô ngày đầu tiên đi làm cảm giác ra sao, Tố Tố xấu hổ nói, rằng rất nhiều thứ này nọ cô không biết, nên cả ngày căn bản chỉ đi tìm hiểu mỗi thứ một chút, ngày mai mới bắt đầu tham gia đào tạo. Cô chỉ sợ là mình không làm được.
A Cường vội vàng an ủi cô, bảo cô nếu có bất cứ việc gì thì cứ đến tìm anh là được rồi. Anh cũng đã nói trước với mấy người bạn, bảo họ quan tâm đến cô nhiều hơn, đặc biệt anh còn đến khẩn cầu mấy người chị làm ở phòng phục vụ chỉ bảo cô thật tốt. Anh tin Tố Tố vốn thông minh như vậy, nhất định không có việc gì là cô không làm được. Tố Tố rất cảm kích A Cường đã vì cô mà tốn công tốn sức như vậy, “A Cường, cám ơn anh.” A Cường ngồi thẳng lại, nhẹ trách cô, “Lại nữa rồi.” Nghe vậy, Tố Tố đang ngồi sau lưng anh cũng phải mỉm cười, “Được, em thay anh nói không cần cảm ơn, sau này không nói những lời như vậy nữa.” A Cường nghe cô làm nũng, trong lòng bỗng thấy vui vẻ hẳn lên, anh không cần cô phải biết ơn mình, anh chỉ muốn cô hiểu được tấm lòng của anh mà thôi.
A Cường đưa Tố Tố đến trước cửa nhà rồi dừng xe lại, Tố Tố xuống xe, cởi mũ bảo hiểm xuống đưa cho anh, “Anh mau về đi.” A Cường nhìn tóc tai cô bị chiếc mũ làm rối tung lên, liền nhịn không được giơ tay lên gạt vài sợi tóc đen trước trán cô ra, Tố Tố ngẩn người nhưng không có tránh đi, để cho tay anh tuỳ ý vuốt ve trước trán cô, chậm rãi nở nụ cười.
A Cường nhìn cô cười, tim càng lúc đập càng mạnh, khàn giọng nói, “Sáng mai anh tới đón em.” Tố Tố khẽ chớp mắt, cười lại càng thêm ngọt ngào hơn. Cả khuôn mặt của A Cường bỗng bắt đầu nóng lên, anh vội vàng kéo phần kính ở chiếc mũ bảo hiểm của mình xuống để che đi gương mặt đã đỏ lựng lên của mình, nhanh chóng khởi động xe rời đi.
Tố Tố nhìn bộ dáng hoảng loạn của A Cường, lại cảm thấy buồn cười, anh ấy xấu hổ rồi.
Vừa thu mắt lại, nhanh chóng xoay người, nét tươi cười trên mặt liền biến mất. Ngay lúc cô quay lại, đã nhìn thấy một bóng dáng cao to đứng ở trong góc đang đi về phía cô, lòng cô bỗng rối loạn, trong thâm tâm đang đấu tranh dữ dội, có nên gặp anh hay không đây. Thực ra, lúc cô vừa cởi mũ bảo hiểm xuống, cô đã lờ mờ thấy Chung Bình đứng ở phố đối diện. Có thể đó là do cảm tính chăng, rõ ràng nơi đó rất tối, cô lại có thể nhạy cảm phát hiện ra có điều bất thường, xuyên qua bờ vai của A Cường, cô thậm chí có thể thấy Chung Bình đang đứng đó hút thuốc.
Lúc đó, cô cũng lúng túng, nên khi A Cường đang vuốt trán cô, thì cô lại lại vô thức mỉm cười. Trong lòng thì không ngừng suy nghĩ xem Chung Bình đã đứng ở đằng kia đợi cô bao lâu? Vì sao không thấy xe của anh? Tại sao anh lại không ngồi trong xe chờ cô?
Cho đến tận lúc A Cường rời đi, trong đầu của cô đã bị những vấn đề đó làm cho rối loạn thành một mớ bòng bong. Trong bóng tối, bóng người kia khẽ động, anh đã đi tới, làm cho Tố Tố hoảng sợ, nhanh chóng xoay người muốn lôi ngay ra chiếc chìa khoá để mở cửa vào trong nhà.
Nhưng cô càng nóng ruột, tay càng loạn, sờ soạng cả nửa ngày ở trong túi cũng không móc được chiếc chìa khoá ra. Trong khi đó, tiếng bước chân đằng sau càng ngày càng rõ ràng, cuối cùng Tố Tố quýnh hết cả lên, định giơ tay gõ cửa. Nhưng tay còn chưa đập vào, thì đã bị một bàn tay khác vững vàng nắm chặt lấy, tâm tình căng như dây cung cuối cùng cũng bắn ra, cô cúi đầu run rẩy từ từ quay lại.
“Đi làm à?” Giọng nói ôn hoà nhẹ nhàng ở trên đầu cô kêu lên.
Tố Tố nhắm thật chặt mắt lại sau đó lại mở ra, rồi giương mắt lên mang theo mỉm cười, “Hôm nay đến phỏng vấn.” Mắt của anh hằn đầy tờ máu, tóc tai cũng lộn xộn hơn bình thường, trên mặt lộ ra sự mệt mỏi rã rời đến nồng đậm.
“Có suôn sẻ không?” Chung Bình vừa nói vừa kéo cô đi ra ngoài, giọng nói vẫn bình thản như cũ. Tố Tố khẽ giật anh lại, “Chung Bình.” Chung Bình nghe cô gọi, liền quay lại nhìn cô, thấy sự nghi hoặc trong mắt cô, khoé miệng nhất thời nhếch lên, “Đi nói chuyện một lúc.” Giọng điệu nhẹ nhàng để lộ ra rất nhiều mệt nhọc. Tố Tố cắn môi, “Vào nhà nói đi.” Anh mệt như vậy, cô cũng không đành lòng đuổi anh đi.
“Anh không muốn gặp Đinh Như.” Chung Bình nói xong lại tiếp tục kéo cô đi về phía trước. Tố Tố vừa nghe, kinh ngạc trừng anh, “Chung Bình!” Chung Bình liếc mắt nhìn, “Hôm nay anh mệt chết đi được, xin em.” Trong mắt anh lộ vẻ thỉnh cầu làm cho lòng cô mềm nhũn không phản kháng nữa, tuỳ ý để anh dắt cô qua đường, đi vào một cửa hàng đồ ngọt.
Vừa mới ngồi xuống, cả người anh đã nặng nề dựa sát vào trong c