Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134553
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/553 lượt.
một nụ cười khó hiểu, cuối cùng cô cũng không cần phải giả vờ nữa rồi! Được thôi, không còn đau đớn nữa, có lẽ đau thương đã bị kìm nén xuống nơi sâu nhất của linh hồn rồi, cuối cùng đau đớn chỉ còn hóa thành tê liệt mà thôi. Chung Bình, trước khi chưa lún quá sâu, chúng ta vẫn còn kịp để rời xa nhau.
Níu Kéo
Ngày hôm sau, từ lúc trời còn chưa sáng, Chung Bình đã tới gõ cửa phòng của Tố Tố, đứng ở ngoài cửa gọi cô
Cũng đúng lúc chuông đồng hồ báo thức trong phòng Tố Tố reo vang, vì tốihôm qua, cô ngủ rất muộn, sợ sáng hôm sau sẽ không dậy được nên mới cố ý đặt báo thức. Nhưng không nghĩ tới là Chung Bình tự nhiên lại dậy sớm đến như vậy.
Xuống giường, cô khoác thêm bên ngoài một chiếc áo khoác mỏng rồi mới ra mở cửa, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Chung Bình quần áo chỉnh tề gọn gàng đang đứng ngoài cửa phòng cô, cửa vừa mở ra, anh liền chen vào bên trong. Tố Tố kinh ngạc nhìn anh đang định mở miệng, thì Chung Bình đã giơ tay lên ra hiệu cho cô giữ im lặng, sau đó khép cửa phòng lại. Lúc này anh mới lên tiếng, “Chúng ta ra ngoài ăn mì thịt bò đi, anh mới tìm được một quán rất ngon, em nhất định sẽ thích.” Tố Tố trừng mắt nhìn anh, người mà tối hôm qua vừa cãi nhau với cô xong, cô cực kì kinh ngạc, sao anh không tức giận chút nào vậy? Chẳng lẽ sau khi ngủ một giấc, anh liền mất luôn trí nhớ? Tố Tố cảm thấy kì lạ, bỗng nhiên lên tiếng, “Chung Bình….”
Còn chưa nói hết, thì đã bị anh nhanh chóng cản lại, “Nhanh đi rửa mặt đi, sáng nay anh còn có một buổi họp, không thể muộn được.” Nói xong, liền đẩy cô đến bên cửa, sau đó tiếp tục mở cửa cho Tố Tố đi ra ngoài. Cô kinh ngạc chôn chân đứng im ở một bên, cả nửa ngày cũng không biết nên làm gì cho phải, anh…..đang làm gì vậy?
Lúc vào trong xe, hai người lại trầm mặc, giống như nụ cười lúc trước, lúc này lại không biết nên nói gì nữa.
Chung Bình chậm rãi lái xe, lẳng lặng hưởng thụ không gian yên tĩnh có cô ở bên. Cuối cùng, vẫn là anh mở miệng trước, “Tố Tố, anh hy vọng em sẽ suy nghĩ lại chuyện muốn rời đi. Anh…..nghĩ bà mà biết sẽ rất buồn.”
“Em đã nghĩ kĩ rồi, chỗ bà, em sẽ giải thích thật tốt.” Tố Tố nhẹ giọng nói.
“Nếu em thật sự muốn đi, anh cũng không ngăn cản. Em muốn làm việc, anh cũng có thể giúp em tìm, chỉ mong là em không quá mệt mỏi.” Giọng điệu của anh vẫn bình thản, chỉ vì anh không muốn mình lại giống như tối hôm qua không biết kiềm chế lửa giận của mình. Thật ra, hôm nay không phải anh dậy sớm, mà là tối hôm qua anh căn bản không hề ngủ, anh đã suy nghĩ cả một đêm, cố gắng tìm ra lí do để giữ cô lại. Nếu cô và anh có thể cùng nhau bình tĩnh nói chuyện môt lần nữa, có khi nào kết quả sẽ khác đi một chút không.
“Anh yên tâm, công việc lần này là làm phục vụ phòng ở chỗ khách sạn mà A Cường làm việc, không giống với lúc làm ở siêu thị, thời gian sẽ nhất định, vì vậy sẽ không vất vả lắm đâu.” Tố Tố nghe giọng điệu nhẹ nhàng của anh, trong lòng bỗng nhiên có chút cảm kích.
Chung Bình nghe cô nói mình sẽ là đồng nghiệp của Lâm Vĩ Cường, trong lòng lại bắt đầu thấy khó chịu, khẽ biến sắc, nhưng rất nhanh anh đã áp chế nó lại, “Em đã quyết định rồi sao?”
“Em rất quý trọng cơ hội lần này, muốn tự mình cố gắng vì cuộc sống của mình, muốn mau chóng trả tiền lại cho anh.” Cô bình tĩnh, lại không chút do dự, lời nói của cô làm cho trái tim anh ngày càng lạnh thêm một phần nữa, “Chuyện tiền bạc không cần vội, nói sau đi.”
“Chung Bình, em không hy vọng thiếu nợ nhân tình của ai, đặc biệt là của anh, như vậy sẽ làm em cảm thấy áy náy.” Cô cùng anh không hề liên quan, làm sao có thể tiếp tục nhận lấy ân huệ của anh đây.
“Tố Tố, em có thể đừng cố ý xa lánh anh như vậy được không.” Chung Bình hơi cao giọng nói với cô. Tố Tố chỉ mân môi, không nói gì. Anh nhìn cô khẽ than một tiếng, “Anh không biết em làm sao nữa? Nhưng anh không đồng ý với những gì em nói ngày hôm qua, nếu em hoài nghi tình cảm của anh, vậy hãy cho anh thời gian chứng mình cho em thấy, chứ đừng cứ đá thẳng anh ra ngoài như vậy.”
Tố Tố nhàn nhạt nói, “Chứng minh cái gì? Chứng minh rằng chúng ta không thích hợp?” Cô không thể cho…..anh cơ hội một lần nữa, nếu đã mất công thương tổn một lần rồi, vậy thì hãy làm cho nó có hiệu quả đi, để cho cô và anh rời xa nhau.
“Em dựa vào đâu nói chúng ta không thích hợp? Em đừng quan tâm đến suy nghĩ của người khác, chỉ cần hỏi lòng mình thôi, ở cùng một chỗ với anh, chẳng nhẽ em không hề vui vẻ sao?” Chung Bình mơ hồ đã hiểu được, quyết định này của Tố Tố nhất định là do từ người khác ép buộc. Tuy rằng anh còn chưa biết được áp lực này là đến từ Đinh Như, hay từ ba anh, hay từ bất kể việc gì đó. Nhưng từ trong lời nói của cô, có thể hiểu được, hiện tại cô nhất định đang gặp áp lực rất lớn.
“Con người ta không thể chỉ nghĩ sự vui vẻ của bản thân. Anh biết không? Mỗi lần cùng anh ở một chỗ, trong lòng sẽ cảm thấy không an tâm, vì cảm giác vui vẻ này tuỳ lúc cũng sẽ biến mất. Cho nên cuối cùng em vẫn phải tự cảnh tỉnh chính mình, đã là con người