Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản
Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341416
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1416 lượt.
Nhất mím môi cười ngọt ngào, khóe mắt lông mày đều rất xinh đẹp khiến năm bác sĩ trẻ tuổi ngây người.
“Bác sĩ, chân của vợ tôi không sao chứ?” Trần Dự Sâm khẩn trương hỏi.
Người ta đều nói yêu là mù quáng, anh mù quáng đến giận chó đánh mèo. Tống Sơ Nhất si ngốc nhìn anh, chậm rãi cởi bỏ quần áo trong của anh rồi rơi lệ nhìn vết thương loang lổ trên ngực.
“Vết thương này là sao? Mặt của anh sao lại thế này?”
“Nói ra rất dài dòng….”
Sau khi ô tô lao xuống vách núi, bình xăng cháy thiêu đốt thành sắt vụn. Thẩm Hàn không cài dây an toàn nên văng ra khỏi cửa xe, thoát được trận cháy đó, nhưng toàn thân anh đều là vết thương chết người. Sau khi Cao Anh được cảnh sát báo tin đã gọi chuyên gia cấp cứu, cuối cùng cũng giữ được tính mạng nhưng những vết sẹo trên mặt và ngực không thể biến mất được.
Trần Dự Sâm chân chính tuy thần mến Tống Sơ Nhất nhưng không thổ lộ quấy rầy cuộc sống của cô. Thẩm Hàn rất thưởng thức sự cuồng ngạo lại phóng khoáng của anh ta, hai người đều là thiên tài trong ngành học của mình, sau cuộc trao đổi kiến thức vẫn thường xuyên liên lạc. Trong lúc Thẩm Hàn trọng thương và dưỡng bệnh tất nhiên sẽ không hồi âm cho anh ta, anh không có tin tức của Thẩm Hàn nên rất lo lắng, đến nhà họ Thẩm trong thành phố B, biết được thương thế của Thẩm Hàn liền đề nghị nhà họ Thẩm đưa Thẩm Hàn đến bệnh viện phẫu thuật chỉnh hình của cha mình.
“Khi đó tâm anh như tro tàn, tinh thần hoảng hốt, chết lặng để bọn họ đưa lên máy bay, tới Los Angeles thì có chút thanh tỉnh, từ chối chỉnh hình, vẫn một lòng muốn chết….”
Trần Dự Sâm chân chính hỏi nguyên nhân biết được Tống Sơ Nhất quên mất tình cảm cũ, bị đả kích lớn, đêm đó đến chợ đêm đua xe tinh thần hoảng hốt gặp chuyện không may không thể cứu chữa. Ông Trần không chịu được đả kích vì mất con, thấy Thẩm Hàn có nhiều điểm giống con mình, liền trói anh lại để chỉnh dung, chỉnh thành bộ dạng của Trần Dự Sâm.
“Sau khi chỉnh dung, anh gặp được Lữ Tụng ra ngoài giải sầu do thất bại trong đấu đá gia tộc. Trong quán rượu Lữ Tụng ẩu đả bị thương ở mặt, đến bệnh viện để làm phẫu thuật xóa sẹo.”
Có lẽ là qua thời gian vết thương lòng không còn sâu sắc, có lẽ còn chưa chết tâm muốn nhìn thấy Tống Sơ Nhất, có lẽ do Lữ Tụng khéo miệng, Thẩm Hàn thế thân Trần Dự Sâm và cùng Lữ Tụng trở về nước, thành lập công ty kiến trúc Trung Đầu.
“Lữ Tụng có thể nói là ân nhân cứu mạng của anh.” Tống Sơ Nhất thổn thức.
“Ừm, cậu ta nhìn có vẻ phong lưu tùy ý, thực ra rất trọng tình trọng nghĩa.”
Cửa phòng vang lên một tiếng làm gián đoạn câu chuyện của họ. Đẩy cửa vào là một người phụ nữ trung niên mộc mạc dễ gần tay cầm hộp thức ăn. Người phụ nữ giật mình nhìn Trần Dự Sâm, hốc mắt ướt át, nghẹn ngào hỏi: “Tiểu Hàn, mặt cháu sao lại thành thế này?”
Trần Dự Sâm cau mày không nói gì, sắc mặt khó chịu. Nước mắt người phụ nữ lại chảy ra.
“Tiểu Hàn, dì Cát đã làm gì sai sao? Tại sao cháu ghét cả dì?”
“Để hộp thức ăn xuống đi.” Sắc mặt Trần Dự Sâm dịu lại.
Dì Cát vui mừng đặt hộp thức ăn xuống, lắp bắp nhìn Trần Dự Sâm một hồi rồi lưu luyến rời đi.
“Bà ấy là bảo mẫu của nhà họ Thẩm, anh là do bà ấy nuôi lớn.” Sau khi dì Cát đi rồi, Trần Dự Sâm liền giới thiệu với Tống Sơ Nhất.
“Xem ra bà ấy rất tốt với anh.” Tống Sơ Nhất cười nhìn Trần Dự Sâm lấy đồ ăn ra.
Trần Dự Sâm ‘ừ’ một tiếng, cười khổ một chút: “Cha anh cuồng công việc, rất ít khi ở nhà. Mẹ anh ngày ngày đều vội vàng gặp gỡ với các phu nhân, nếu không thì đi dạo phố mua sắm, làm đẹp. Vẫn luôn là dì Cát ở cùng anh, lúc còn nhỏ bà càng giống mẹ anh hơn.”
Trong lời nói của anh mơ hồ lộ ra chút phiền muộn, Tống Sơ Nhất hơi thất thần. Mình không biết có phải là con gái Cao Anh không nhưng chắc chắn anh không phải là con ruột bà ta. Nếu nói cho anh biết sự thật liệu anh có đau lòng hơn không? Tống Sơ Nhất không biết nên nói như thế nào, môi mấp máy nhưng cuối cùng vẫn không nói ra.
“Tay nghề dì Cát không tồi đâu. Nào, uống canh đi.” Trần Dự Sâm đưa canh cho Tống Sơ Nhất.
Buổi sáng hai người ngủ dậy trễ, bác sĩ đến kiểm tra mới rời giường, anh vẫn không rảnh ra ngoài mua bữa sáng. Vốn không muốn ăn đồ của nhà họ Thẩm nhưng lại sợ Tống Sơ Nhất bị đói.
Tống Sơ Nhất cũng không muốn ăn đồ của nhà họ Thẩm nhưng nếu cô không ăn Trần Dự Sâm cũng sẽ không ăn. Hôm qua Trần Dự Sâm vội vã từ thành phố G tới đây, chắc hẳn vẫn chưa ăn tối, tối qua hai người chỉ lo…. Nghĩ đến tình hình tối qua, Tống Sơ Nhất không kìm được, sắc mặt tái nhợt trở nên hồng nhuận, trắng mịn như quả đào ngày xuân, nhan sắc không thể mê người hơn nữa.
Từ khi gặp lại chỉ thấy dung nhan cô tái nhợt, chỉ khi nổi giận hoặc trong thời điểm đặc thù như tối qua mới có thể nhìn thấy một dung nhan khác như vậy. Ánh sáng chói lóa, hoa mẫu đơn Diêu Hoàng Ngụy Tử (1)cũng không thể đẹp hơn. Trong đầu Trần Dự Sâm lại xuất hiện ý xấu, đặt chén canh qua một bên, nghiêng người tiến sát về phía cô, ôm lấy Tống Sơ Nhất chậm rãi ngả xuống, hôn từ hai má rồi đi xuống, còn khiến cái cổ trắng xanh cũng biến thành màu hồng.
(1) Ng