Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Khác Thường

Tình Yêu Khác Thường

Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341389

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1389 lượt.

một tiếng, ngoài ra còn có tiếng rống của một người đàn ông. Tống Sơ Nhất cứng đờ.
“Tớ không sao, cúp máy nhé.” Ý Hạnh vội vã cúp máy. Tống Sơ Nhất ngẩn ngơ trở về phòng ngủ, ngẩn ngơ đứng cạnh cửa sổ nhìn xuống dưới thật lâu.
Trước kí túc xá không có một ai, cảnh vật yên tĩnh. Ở chỗ cô và Thẩm Hàn vừa đứng có bóng người loáng thoáng. Thẩm Hàn vẫn ở đó sao? Ở đó ngoài cậu ta ra có phải có cả Ý Hạnh không? Thẩm Hàn không phải loại người như vậy, nhưng người vừa nãy trừ bỏ Thẩm Hàn còn có thể là ai? Không phải Thẩm Hàn. Giọng nam trong điện thoại trầm đục, còn giọng Thẩm Hàn thanh trong như ánh mắt trời. Vào thời điểm đặc thù, giọng nói có thể thay đổi.
Đêm nay Tống Sơ Nhất lăn lộn khó ngủ. Trời sắp sáng rồi, cô tự véo mình vài cái, thầm mắng mình nghĩ linh tinh, người đàn ông kia có phải Thẩm Hàn hay không cũng không liên quan đến cô. Chuyện quan trọng nhất bây giờ là học thật tốt, sau khi tốt nghiệp tìm một công việc, kiếm nhiều tiền để nửa đời sau mẹ không phải chịu khổ, chuyện tình cảm không cần suy nghĩ cũng không nên nghĩ đến.






Quỷ Kế Thất Bại
Buổi tối vì muốn thoát khỏi hiềm nghi, Ý Hạnh đã uống Hồng Trà đầu tiên, sau đó thấy Thẩm Hàn đưa Hồng Trà cho tài xế cũng không dám ngăn cản. Trong lòng cô ta còn ôm một chút hi vọng, định bụng khi xe dừng sẽ chạy xuống ngay. Ai ngờ xe còn chưa dừng hẳn Thẩm Hàn đã kéo Tống Sơ Nhất xuống xe bỏ lại mình cô ta. Tác dụng của Hồng Trà rất mạnh, Ý Hạnh bị tài xế giữ lại. Tình nguyện và không tình nguyện cực kì khác nhau, huống chi tài xế kia sau khi chiếm được tiện nghi còn hùng hùng hổ hổ, đồ uống kia là cô ta lấy ra nên cũng không cách nào biện bạch.
Ý Hạnh không ngờ mình định hại người còn bị bị phản tác dụng, liền hận Tống Sơ Nhất đến nghiến răng nghiến lợi. Lúc đầu còn có một chút không đành lòng, nhưng bây giờ là trăm phương ngàn kế muốn dụ dỗ Tống Sơ Nhất, khiến cô cũng rơi vào vũng bùn.
Tống Sơ Nhất không biết chuyện phong lưu của Ý Hạnh và tài xế. Ban đầu cô nghĩ sẽ kể với Ý Hạnh là Thẩm Hàn đã hiểu lầm, sau lại do dự. Nếu giọng nói nghe được là Thẩm Hàn, cô làm như vậy sẽ phá hoại tình cảm của người ta. Tống Sơ Nhất tiến thoái lưỡng nan. Cô tính toán tạm thời tránh Ý Hạnh, mấy ngày nữa nêys Ý Hạnh và Thẩm Hàn thực sự hẹn hò, cô sẽ không nói ra. Nhưng đến xế chiều sau khi tan học Ý Hạnh lại đến tìm cô.
Hốc mắt Ý Hạnh đen thẫm, áp suất thấp bao phủ toàn thân. Tống Sơ Nhất dù không có kinh nghiệm yêu đương nhưng cũng không ngốc, liếc mắt một cái liền hiểu được người đàn ông đêm qua chắc chắn không phải là Thẩm Hàn. Nếu ở cùng người mình yêu mặt mày sẽ phải hớn hở vui mừng. Trong lòng Tống Sơ Nhất không biết là tư vị gì, giống như thở phào nhẹ nhóm, nhưng cũng khinh bỉ chính mình, cảm thấy mình rất xấu xa ích kỉ.
Tên tuổi của Tôn Tiêu nhiều sinh viên năm nhất cũng đã nghe qua. Tống Sơ Nhất không quan tâm đến tin tức nên không biết. Ý Hạnh kéo Tống Sơ Nhất đến trước cửa kí túc xá nam. Chính cô ta không đi lên mà để Tống Sơ Nhất lên trên gọi Tôn Tiêu xuống.
“Tớ đã hỏi thăm, Tôn Tiêu ở phòng 203.” Cô ta điềm đạm đáng yêu nhìn Tống Sơ Nhất.
Tống Sơ Nhất nghĩ cô ta đang bị đả kích lớn, không nói hai lời liền đồng ý.
Bốn năm sinh trong phòng 203 đều có mặt. Một người đang soi gương, thỉnh thoảng lại phun keo lên tóc, mái tóc cao nhất như những ngôi sao nổi tiếng. Bên cạnh cậu ta là một người mặc áo hoa quần bò đang vặn mình. Cách đó không xa một người đang nửa nằm trên giường chơi game, không ngừng hét lên ‘đánh đánh giết giết’. Tống Sơ Nhất đứng ở cửa nhìn lướt qua, ánh mắt dừng ở nam sinh đang đọc sách trên bàn học trước cửa sổ. Đây là người bình thường nhất trong bốn người. Mái tóc gọn gàng, áo sơ mi trắng sạch sẽ, quần màu lam, chỉ nhìn nghiêng cũng thấy được khí chất đoan chính trầm ổn của anh, rất dễ làm người ta sinh thiện cảm.
“Chào học trưởng.” Tống Sơ Nhất gõ gõ cửa, ánh mát nhìn nam sinh kia.
Nam sinh kia chính là Quý Phong. Khi quay đầu lại gặp ánh mắt Tống Sơ Nhất, con người của anh đột nhiên co rút một chút, cấp tốc liếc nam sinh đang phun keo tóc trước gương một cái, cực nhanh để sách trong tay xuống.
“Học trưởng, anh là Tôn…”
“Đi, đi ra bên ngoài nói chuyện.” Quý Phong ngắt lời Tống Sơ Nhất, đưa tay mời cô ra cầu thang.
“Học trưởng, anh là học trưởng Tôn Tiêu phải không?” Trong lòng Tống Sơ Nhất đã nhận định Quý Phong chính là Tôn Tiêu mà cô cần gặp nhưng vẫn hỏi lại.
“Vì sao em cần tìm Tôn Tiêu?” Quý Phong hơi nhíu mi, tầm mắt xẹt qua trên người Tống Sơ Nhất.
Tính cách nội liễm không trang sức hoa hòe, không phải loại con gái nông cạn. Nữ sinh như vậy không nên dây dưa với Tôn Tiêu.
“Em có việc muốn anh ấy giúp đỡ. Anh không phải học trưởng Tôn Tiêu sao?” Tống Sơ Nhất rất bất ngờ, liếc mắt về phía phòng 203.
Người trước mặt không phải Tôn Tiêu, ba người kia có vẻ không đáng tin cậy, liệu Ý Hạnh có hỏi thăm nhầm không?
“Tôi không phải Tôn Tiêu, người đang soi gương mới là Tôn Tiêu.” Quý Phong bình tĩnh nhìn vào


Insane