Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Khác Thường

Tình Yêu Khác Thường

Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341387

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1387 lượt.

h đi tìm Tôn Tiêu, nói cho anh ta Ý Hạnh làm ở quán bar. Đối với nhưng cô gái giữ mình trong sạch, Tôn Tiêu đều bỏ qua. Nhưng đối với nhưng người không đáng tôn kính như Ý Hạnh, Tôn Tiêu rất ngoan độc, không chỉ tra tấn mà còn bắt cô ta làm người hầu cho mình. Hiện tại Ý Hạnh còn không bằng những cô gái bán hoa.
“Liệu có hơi quá đáng không?” Tống Sơ Nhất có chút sợ hãi.
“Nếu không làm như vậy, cậu ta sẽ không bỏ qua cho cậu.” Thẩm Hàn lắc đầu.
Tống Sơ Nhất bất an không yên. Vài ngày sau khi nghe được tin Ý Hạnh và Tôn Tiêu bị đuổi học thì vừa kinh vừa sợ. Cô âm thầm cảm thấy may mắn, may mà Thẩm Hàn dứt khoát cô mới tránh được vụ này.
Ý Hạnh lừa một cô gái khác đến khách sạn làm việc vô sỉ cho Tôn Tiêu. Nhưng cô gái kia rất cơ trí, nhanh chóng chạy thoát được. Sau đó cô ấy lập tức đến cục công an báo án. Không biết là ai tung chuyện này lên mạng, tuy Tôn Tiêu lai lịch lớn nhưng trường học cũng đuổi học anh ta. Ý Hạnh không có bối cảnh, càng không thể ngoại lệ. Nghe nói hai người đều bị pháp luật trừng trị.
Tống Sơ Nhất đến câu lạc bộ kịch tìm Thẩm Hàn, gặp được Quý Phong ở cửa, nhịn không được kinh sợ nói: “Sao bọn họ có thể làm được cả chuyện này? Bọn họ vẫn còn là người sao?”
“Trường chúng ta rốt cục cũng thanh tĩnh sạch sẽ. Về sau em cũng không cần sợ nữa.” Quý Phong mỉm cười.
“Bạn gái kia rất thông minh tỉnh táo trốn thoát, lại rất dũng cảm đi báo án, không để ý đến thể diện.” Tống Sơ Nhất khen ngợi.
Bố trí bẫy lâu như vậy, cô gái kia tất nhiên có thể trốn thoát. Thù lao báo án là hai mươi vạn, dù có tổn thất chút danh dự nhưng cũng đủ để người ta đi báo.
Quý Phong không nói rõ mọi chuyện, cười nói: “Đến tìm Thẩm Hàn sao? Cậu ta ở trong, nghe nói kịch bản viết tốt lắm. Em vào nhìn xem.”
“Tớ đang muốn đi tìm cậu, đến đây, đọc thử kịch bản đi.” Thẩm Hàn đưa kịch bản cho Tống Sơ Nhất, trên mặt có vệt đỏ ửng khả nghi.
Tống Sơ Nhất nhìn lướt qua kịch bản liền ngây dại, nghĩ thầm thật sự không cần tập luyện, chỉ cần diễn đúng sự thật thôi. Anh viết chuyện của bọn họ thành kịch bản, còn cải biên một chút.
Mở đầu là anh thích cô, nhờ một bạn nữ đưa thư cho cô. Bạn nữ kia oán hận trong lòng, tạo chuyện xấu hãm hại cô. Anh làm anh hùng cứu mĩ nhân từ trên trời giáng xuống, kéo cô rời khỏi hiện trường chỉ chỉ trỏ trỏ, sau đó kéo đến một nơi yên tĩnh thổ lộ. Lời kịch khi thổ lộ rất ướt át.
Tống Sơ Nhất trố mắt: “Cậu xác định đây là để diễn trước mặt mọi người?”
“Ừm, kịch bản này sẽ được mọi người yêu thích.” Không làm như vậy không biết đến bao giờ Tống Sơ Nhất mới chấp nhận anh, Thẩm Hàn ra vẻ bình tĩnh nói: “Bạn học Tống, chúng ta bắt đầu tập luyện đi.”
Anh kéo Tống Sơ Nhất lên một góc sân khấu, lẳng lặng nhìn, ánh mắt giống như lá bèo mềm mại triền miên, cơ hồ làm Tống Sơ Nhất không thể hô hấp, “Sơ Nhất, ở bên anh nhé?” Anh nói, giọng nói trầm thấp say lòng người.
Bốn phương tám hướng quay lại thiêu đốt, giống như báo động trước khi núi lửa bùng nổ, nóng đến mức làm chân cô mềm nhũn.






Không Thể Vãn Hồi
Bốn phương tám hướng đều là giọng nói của Thẩm Hàn, thiêu đốt con người, giống như báo động trước khi núi lửa phun trào, nóng đến mức làm chân cô mềm nhũn.
Trong lòng Tống Sơ Nhất vẫn biết đây là tập luyện nhưng vẫn không thể khống chế mà mất hồn.
“Sơ Nhất, ở bên anh nhé?” Thẩm Hàn lại hỏi lại, đỏ mặt nhìn Tống Sơ Nhất, đột nhiên kéo tay cô, ngón tay gãi gãi lòng bàn tay cô.
Tay anh rất đẹp, ngón tay thon dài, khô ráo sạch sẽ, tiếp xúc thân mật với lòng bàn tay cô.
Những ngày tháng ngọt ngào tiếp tục qua đi, áp lực gia đình bị xem nhẹ đã đến vào mùa đông năm thứ ba… Sau khi Thẩm Hàn nói với gia đình là sẽ kết hôn với Tống Sơ Nhất sau khi tốt nghiệp, Cao Anh đã kịch liệt phản đối.
“Mẹ anh phản đối anh và em kết hôn. Bà nói, nếu anh không chia tay theo lời bà, bà sẽ không mua phòng cho chúng ta.” Thẩm Hàn nhẹ nhàng bâng quơ nói, tràn đầy tự tin nhìn Tống Sơ Nhất: “Tự mình mua phòng ở được không?”
Tống Sơ Nhất thích sự bình tĩnh của anh, thích sự vô tư của anh, càng thích sự tin tưởng của anh với cô. Cô cười trêu ghẹo: “Anh không sợ em chê nghèo ham giàu chạy đi lấy người khác sao?”
“Không chạy được. Em không thoát khỏi Ngũ Chỉ sơn của anh đâu.” Thẩm Hàn cười to, giơ hai tay về phía Tống Sơ Nhất.
Tống Sơ Nhất lui về sau, sau lưng là tường của vườn trường, tránh cũng không thể tránh. Thẩm Hàn cũng quên mất họ đang ở cạnh vườn trường. Anh không kịp thu tay lại, hai móng vuốt đặt lên ngực Tống Sơ Nhất. Tuyết dưới chân ‘két’ một tiếng, Thẩm Hàn bước một bước như lọt trong sương mù, cả thể xác và tinh thần đều không ổn.
“Anh bỏ tay ra…” Tống Sơ Nhất ngượng ngùng nói, lúc này dĩ nhiên cô không ngẩng đầu, nhưng cúi đầu cũng không thể. Cúi đầu liền nhìn thấy hai móng vuốt của anh đang….
“Sơ Nhất.” Thẩm Hàn mở miệng, thân thể cũng không hề lùi về sau, ấn cô lên tường, thấp giọng hói: “Nhé?”
Nhé cái gì chứ. Tống Sơ Nhất ngượng ngùng nhắm mắt lại.
Tống Sơ Nhất


XtGem Forum catalog