Nửa Kiếp Hồng Nhan Một Kiếp Du Ca
Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341661
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1661 lượt.
thấy bất lực vì không thể nói thành lời. Rõ ràng trước đó hai người còn cười nói, cuối cùng không hiểu là xảy ra chuyện gì?
Cô biết lúc này mình không nên xuất hiện trước mặt anh, nhưng phòng rộng thế này, không biết trốn đi đâu được. Tô Cẩm thay dép, nghĩ đi nghĩ lại, hay là vào phòng vệ sinh.
Thứ chất lỏng màu xanh trong lòng bàn tay dần biến thành một đám bọt trắng tinh, những ngón tay gầy được bao quanh bởi bọt li ti, cô có thể nhìn thấy những vết chai, cứng và hơi nhô lên.
Những người làm việc ở công trường, trên tay đều có vết chai. Bởi vì hàng ngày phải cầm dụng cụ, phải leo thang. Ngay cả mùa đông, cô cũng không dám đeo găng tay bởi sợ nắm không chắc.
Ngạc Lâm đã từng nói tay cô không giống tay của một người phụ nữ. Mỗi lần anh nói như vậy, trong lòng cô cảm thấy có một chút tự ti mặc dù cô chưa bao giờ thể hiện ra.
Tô Cẩm ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt mình trong gương.
Vẫn là khuôn mặt giản dị, không khó coi, cũng không xinh đẹp. Các nét trên mặt bình thường, ngay cả làn da cũng tái xanh. Chỉ có mím môi quá lâu nên môi hơi đỏ, dưới ánh đèn có vẻ có sức sống.
Đỏ như hoa hồng.
Tô Cẩm xoa mạnh hai tay mình, ngón tay bị chà xát đến phát đau nhưng vẫn không thể chống lại được cảm giác thất bại. Một chút thương xót, một chút không cam tâm, hoàn toàn không hiểu cảm xúc phức tạp này từ đâu đến.
Tô Cẩm rửa sạch bọt trên tay, nhìn vào gương, tát vào má mình, khẽ mắng: “Cô gái ngốc nghếch này có thể làm cho mình bình tĩnh hơn không?”
Khuôn mặt trong gương vì tức giận mà trở nên sống động. Tô Cẩm nhìn đôi mắt tròn to trong gương, thở dài, áp trán lên mặt gương lạnh ngắt, than thở: “Chi Chi mất tích rồi, Tiểu Ngôn đang nằm trong bệnh viện, vẫn còn một đứa trẻ trong cô nhi viện… thế mà mình không hiểu là đang xảy ra chuyện gì…”
Những ngày này đã hỗn loạn lắm rồi, cuối cùng mình lại băn khoăn những vấn đề gì.
“Tô Tô?” Tiếng Lục Hiển Phong từ phòng ăn vọng lại, bình thản và trầm tĩnh, đúng ngữ điệu thờ ơ vốn có của anh. “Đã xong chưa? Ăn cơm thôi”.
Tô Cẩm buồn rầu đáp, gò má vẫn chạm vào gương.
Cô bất giác lại thở dài một tiếng. Được rồi, gần đây xảy ra khá nhiều chuyện mà mình lại không giỏi giải quyết những vấn đề bột phát như vậy, thỉnh thoảng lại mắc chứng mất bình tĩnh… đấy chỉ là phản ứng bình thường.
Từ phòng vệ sinh bước ra, cô thấy trên bàn ăn đã bày rất nhiều món ăn. Dưa chuột, giá đỗ, măng, ở giữa là một bát mayonaise thơm nức.
Lục Hiển Phong bưng bát mỳ từ trong bếp bước ra, nhìn thấy vẻ ngạc nhiên của cô thì mím miệng cười. “Thế nào, đã muốn ăn chưa?”
Tô Cẩm nghĩ: “Người đàn ông này… đúng là một đầu bếp cừ khôi”.
“Còn có việc gì anh không thể làm không?” Tô Cẩm đỡ bát mỳ từ tay anh, thấy chán chường.
Mặt mày Lục Hiển Phong đột nhiên trầm tư.
Tô Cẩm nhẹ nhàng uống một ngụm nước. Anh chàng này không định trả lời là sinh em bé chứ? Nếu mà nói như thế thì thật là quá… quá…
Lục Hiển Phong trầm tư giây lát, ánh mắt bắt đầu di chuyển. “E rằng… là không có”.
Tô Cẩm rất muốn tiến lên bên anh, vừa xoa đầu anh vừa trêu: Thế anh sinh em bé cho tôi xem nào.
Lục Hiển Phong nhìn nét mặt khó hiểu của Tô Cẩm, gật đầu, ánh mắt rất trầm tĩnh, kết luận: “Ừm, thực sự là không có. Tô Tô, cô phải thừa nhận, giữa người này và người kia có sự khác biệt”.
Tô Cẩm nheo mắt. “Anh còn có thể khoác lác hơn nữa không?”
“Tuyệt đối có thể”. Lục Hiển Phong cầm đĩa măng, trút một nửa vào bát của cô, nói: “Ăn trước đã, không ăn no bụng thì làm sao có thể ba hoa tiếp được. Đợi tôi ăn no rồi khoác lác tiếp cho em xem”.
Tô Cẩm cầm đũa gắp măng. “Đủ rồi, vì sao anh lại biết tôi thích ăn món này”.
Lục Hiển Phong nhìn cô, ánh mắt đầy ẩn ý. “Em nói xem, nếu một người uống rượu say, nôn ra toàn măng là măng… thì liệu cô ấy có thích ăn măng không?”
Tô Cẩm chau mày tỏ vẻ chán ghét. “Anh lấy ví dụ gì mà kỳ cục thế? Chúng ta đang ăn mà”.
Lục Hiển Phong cười ha ha, vội vàng chuyển chủ đề. “Ngày mai em thi à? Sau khi thi, ở lại đợi kết quả hay đi làm dự án luôn?”
Tô Cẩm cắn đũa nghĩ ngợi. “Tôi định đi làm dự án luôn, hai tuần qua đã tồn đọng rất nhiều việc rồi. Bây giờ sư phụ của tôi không đi làm, công việc lẽ ra là của hai nhân viên kỹ thuật giờ chỉ trông đợi vào một mình tôi. Nói rồi, Tô Cẩm không nén được tiếng thở dài.
“Không sao”, Lục Hiển Phong an ủi cô. “Tiểu Ngôn đã có y tá chăm sóc rồi, thêm vào đó còn có tôi nữa. Em xem với trình độ nấu ăn của tôi, cô ấy muốn ăn món gì, tôi cũng có thể nấu được. Em có làm được không?”
Mặc dù lời anh ta nói rất có lý, Tô Cẩm vẫn cảm thấy gò mà của mình hơi đỏ. “Anh so tài nấu nướng thì có ý nghĩa gì? Tiếp theo liệu có định so sánh ai xinh đẹp hơn không?”
“Sao có thể thế được?” Lục Hiển Phong ngạc nhiên. “Điều này không cần so sánh. Tô Tô… lẽ nào nhà tôi không có gương? Cô soi gương rồi nhìn tôi xem… Nói thật, điều này có cần phải so sánh không?”
“Lục, Hiển, Phong!” Tô Cẩm tức giận.
“Ôi”. Lục Hiển Phong trả lời dứt khoát, cắn đũa, ánh mắt rất hiền lành.
Tô Cẩm trợn mắt nhìn anh, vẫn là mình thua.
Lục Hiể