Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341463
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1463 lượt.
nhắn lại. “Không đủ tiền tiêu, hoàn toàn không thể ra tay. Mình sẽ tiếp tục kiếm”.
Lần này, tin trả lời đến ngay. “Kiếm tiền phải có giới hạn, con người mới quan trọng”.
Lục Hiển Phong mỉm cười, ấn nhanh chữ: “Hiểu”.
Có lẽ bởi câu cuối cùng vô cùng quan trọng, Lục Hiển Phong cảm thấy lòng mình nhẹ hẳn đi.
Trước khi câu đố được giải đáp, không có tin xấu… Như vậy đã là một tin tốt rồi.
Quay người lại, cách một lớp cửa kính, anh nhìn thấy Tô Cẩm đang đi dép lông, bước ra từ phòng vệ sinh.
Đầu cô quấn một lớp khăn lông dày, trên má vẫn còn đọng hơi nước, hồng hồng như trái táo chín đỏ. Khi đi ra phòng khách, có ngó đầu qua ban công. Anh biết góc mình đứng nhìn từ phòng khách ra không rõ, thế là bất giác nghĩ ra ý định nhìn trộm cô trong bóng tối.
Khuôn mặt nhỏ của Tô Cẩm chau lại, có chút thất vọng, bước đến của phòng mình rồi, không cam tâm quay đầu lại nhìn một lượt.
Đôi mắt trong vắt.
Lục Hiển Phong thở nhẹ, chợt có một cảm giác kỳ lạ. Tất cả những gì trước mắt đều rất mới mẻ, sống động, nhưng lại không thể chạm vào được, sự ấm áp trên khuôn mặt cô cũng ngày càng chân thực. Cảm giác đó… mãi mãi không phân biệt được là khát vọng nhiều hơn hay mất mát nhiều hơn.
Đứa trẻ này, cuộc sống của cô rất đơn giản: đi làm rồi về nhà, hưởng những kỹ nghỉ do nhà nước quy định, khi không đi làm thì có thể ngủ nướng, lúc tỉnh thì đi bất cứ đâu cô muốn.
Đơn giản như vậy, có thể sống một cuộc sống đơn giản như vậy thì thật là tốt.
Trong hai ngày thi, Tô Cẩm luôn là người nộp bài đầu tiên rồi nhanh như gió đi ra khỏi trường thi. Không phải là cô cảm thấy cuộc thi này quá dễ dàng, mà là… trong lòng cô quá bối rối, không thể ngồi yên một chỗ được.
Tô Cẩm nộp bài rồi khoác ba lô Snoopy, vội vàng bước ra khỏi tòa nhà của Hải Công. Vẫn chưa kịp nhảy từ bậc thang xuống, cô đã nhìn thấy chiếc xe Zeep việt dã màu trắng sữa nằm ngoài cửa lớn. Cửa kính bên tay lái đã hạ xuống, bóng người đen trong xe vẫy tay với cô từ xa.
Tô Cẩm thở gấp, chạy ra sân của Hải Công, chưa chạy đến xe đã hỏi: “Thế nào rồi? Tiểu Ngôn tỉnh thật rồi à?”
“Tỉnh rồi, tỉnh rồi, nhưng…” Lục Hiển Phong đang ngậm một điếu thuốc, ánh mắt nheo lại một cách khó hiểu. “Cô ấy và Lâm Cường giống hệt nhau, đều chẳng có tý ấn tượng nào về việc xảy ra tối hôm đó. Cô ấy nằm trên giường rất đáng thương, ôm đầu rồi hoảng hốt hỏi tôi: Có phải là do tôi uống rượu say nên đánh nhau với ai à?”
Tô Cẩm trợn mắt nhìn anh. “Cô ấy như vậy thật sao?”
Lục Hiển Phong mở cửa xe, cầm ba lô của cô đặt ra ghế ngồi phía sau. “Tôi cảm thấy mấu chốt của vấn đền này là người đưa họ đến bệnh viện rất đáng nghi. Nếu… tôi nói là nếu thôi, hai người họ bị thôi miên đến mức quên mất một số việc, thì người đưa họ vào bệnh viện mà không để lại tên, rất có thể chính là kẻ ra tay. Em đừng hỏi tôi vì sao, hiện nay tôi chỉ có thể đoán bởi công an đang điều tra, việc của Lâm Chi Chi đã được chú ý quá nhiều trong thời gian gần đây, họ không muốn chi tiết này làm kinh động mọi người”.
Mặt Tô Cẩm biến sắc. “Thế nghĩa là có khả năng hai người bọn họ đã nhìn thấy gì đó?”
“Có khả năng”. Lục Hiển Phong gật đầu. “Nếu thực sự như vậy, người đó có thể đang quan sát trong bóng tôi. Nếu để cho hắn biết chúng ta nghi ngờ về bệnh tình của hai người này thì e rằng lại có chuyện. Vì thế, Tô Tô, em phải kiên nhẫn một chút, không được làm gì trước khi họ xuất viện, cứ đóng vai bạn thân của người bệnh là được rồi, hiểu không?”
Tô Cẩm không nói gì, lòng dạ rối bời.
“Thêm nữa, bây giờ họ vẫn là bệnh nhân, em muốn hỏi rõ chân tướng sự việc, làm sao có thể được. Đóng vai nữ anh hùng đơn thương độc mã, sau đó tự gây rắc rối cho mình sao?” Lục Hiển Phong liếc nhìn cô, ánh mắt có vẻ không biết làm gì hơn. “Em không nhận thấy bây giờ đã đủ đau đầu rồi sao?”
Tô Cẩm buồn bã thu mình trên ghế. “Tôi cũng không muốn, nhưng muộn nhất ngày kia tôi phải về làm dự án rồi, họ đều như vậy, liệu tôi có thể yên tâm được không? Anh xem, miệng tôi nổi nhiệt rồi”.
Lục Hiển Phong nhìn cô, bất lực lắc đầu. “Cắt, cô ăn nhiều thịt quá rồi”.
Tô Cẩm nhìn anh vẻ tức giận. “Rõ ràng là anh ăn nhiều hơn tôi”.
Lục Hiển Phong cười lớn. “Vì thế mới nói giữa người và người có sự khác nhau”.
Tô Cẩm lại trợn mắt nhìn anh, nhưng môi cô bất giác trở nên mềm mại hơn.
Nụ cười của người đàn ông này cũng không gian ngoài cửa, trong giây lát thật rực rỡ, đẹp như ánh sáng cầu vồng.
Tô Cẩm hoảng hốt nghĩ, người này vẫn… không thể cười nhiều.
“Đợi một lát tôi đưa em đến đường Bắc Kinh gặp một người”. Lục Hiển Phong cười rồi không nói sang chuyện khác: “Vạn nhất… gì nhỉ, tôi chỉ nói thôi. Vạn nhất xảy ra chuyện gì với tôi, không thể lo lắng vấn đề này nữa, sau khi họ ra viện, tốt nhất là em nên đưa họ đi kiểm tra. Nếu chỉ là quên một số chuyện còn may, sợ rằng não của họ cũng bị tổn thương. Người này là bạn của tôi, là người đáng tin cậy”.
Tô Cẩm ngạc nhiên. “Vậy là có ý gì?”
Lục Hiển Phong quặt xe rất điệu nghệ, không quay đầu lại nói: “Cô bé hỏi quá nhiều làm gì? Em nói xem tôi đẹp tra