Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341480
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1480 lượt.
mới nghĩ đến người đàn ông khả nghi này?
Hình Nguyên hỏi lại: “Đứa trẻ nào?”
Đầu óc Tô Cẩm rối tung. “Anh Hinh, anh có biết ai là Mạnh Hằng Vũ không?”
Chiếc xe lượn thành một hình chữ S, Hình Nguyên phanh gấp, quay đầu hỏi: “Em vừa nói ai?”
Tô Cẩm ngạc nhiên rồi nói: “Mạnh Hằng Vũ”.
Nét mặt Hình Nguyên cứ như là nhìn thấy quỷ. “Người đó và bạn của em có quan hệ gì?”
Tô Cẩm do dự, mình nhờ anh ấy giúp đỡ mà lại giấu anh ấy thì không được. “Là thế này: Người ấy có thể là bố đứa trẻ, con của Chi Chi, trên giấy khai sinh viết như vậy nhưng em không có cách nào để chứng thực.”
Hình Nguyên bám lấy vô lăng, gõ gõ ngón tay, lẩm bẩm: “Mạnh Hằng Vũ…”
Tô Cẩm kể nhanh chuyện Bành Tiểu Ngôn và Lâm Cường nằm viện, lại nhớ đến việc gặp người đàn ông ở bãi đỗ xe. “Người đó có khuôn mặt rất hung dữ. Lục Hiển Phong nhìn thấy anh ta như nhìn thấy quỷ vậy, còn cảnh cáo em không được tham gia vào chuyện này.”
Hình Nguyên ngồi thẳng dậy, gật đầu. “Nói thật, anh cũng cảm thấy lả em không nên tham gia vào chuyện này. Cứ giao cho Lục Hiển Phong đi.”
“Thế em cứ đợi thế này à?” Tô Cẩm thở dài. “Ngày nào em cũng mơ thấy ác mộng, không chịu nổi nữa rồi. Cứ rỗi một tý là lại nghĩ ngợi, lúc nào mới có thể gặp lại Chi Chi đây?”
Hình Nguyên nghĩ: Tình hình thế này, lúc gặp lại e rằng đã là một thi thể được cảnh sát phát hiện, thông báo người thân đến nhận xác… Liếc nhìn vẻ mặt vô cùng buồn bã của Tô Cẩm rồi vội vàng xua đi những suy nghĩ đó. Mặc dù anh không quen biết người phụ nữ mất tích này, nhưng Lục Hiển Phong và Tô Cẩm có quan hệ mật thiết đến cô ấy, cũng hy vọng việc này nhanh chóng có kết quả. Tuy Nhiên, xét về phía Lục Hiển Phong, anh không muốn có quá nhiều áp lực dồn lên vai cậu ấy. Hoàn cảnh của cậu ấy đã quá khó khăn rồi.
Hình Nguyên thở dài một tiếng. “Mong sao chuyện rắc rối này chóng qua.”
Tô Cẩm lại cảm thấy hoang mang với suy nghĩ này. Phải như thế nào mới được gọi là qua đi? Nếu điều đó đến, có thể kết quả sẽ giống với những cơn ác mộng của cô…
Thế thì không kết thúc có lẽ là tốt hơn.
Khi chuông điện thoại reo, Tô Cẩm đang nấu mì ở trong bếp.
Nhà ở trên tầng cao, cô thường lười đi xuống mua đồ ăn sáng.
Điện thoại của Lục Hiển Phong. Sau khi cả đêm không về nhà, giọng nói của anh nghe có vẻ mệt mỏi, nói là cần dẫn bạn về nhà thu dọn đồ đạc, hỏi cô có thấy tiện không?
Tô Cẩm nhìn mì ở trong nồi, nghĩ đâu đâu rồi mới cẩn thận hỏi anh: “Tại sao lại nghĩ đến việc thu dọn đồ đạc?”
Lục Hiển Phong hờ hững trả lời: “Gần đây việc ở công ty rất nhiều, tôi chuyển sang nhà ở của công ty thì tốt hơn. Bạn tôi cũng nói, tôi suốt ngày ở chỗ em cũng không tiện cho lắm”.
Rõ ràng là anh ấy có ý gọi điện hỏi cô có tiên không. Tô Cẩm đương nhiên cho rằng người bạn mà anh nói là đàn ông. Vì thế, khi nghe tiếng chìa khóa mở cửa lách cách, cô từ trong bếp ngó đầu ra, chưa kịp nở nụ cười thì cả người đã như bị bất động.
Theo sau Lục Hiển Phong là một phụ nữ đang cười rất tươi, dáng người cao ráo, khuôn mặt xinh đẹp.
Tô Cẩm từ từ quay vào bếp, trong lòng nghĩ: Tại sao ai cũng thích những người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp?
Họ không nhìn thấy Tô Cẩm, tự nhiên thay dép rồi cười cười nói nói bước vào phòng ngủ của anh ấy.
Khi bước qua phòng khách, người phụ nữ ấy còn hỏi một câu, giọng kiêu kỳ: “Vị khách của anh đâu?”.
Lòng Tô Cẩm thắt lại, nghe thấy Lục Hiển Phong đáp giọng thờ ơ: “Chắc là ra ngoài rồi”.
Dường như có cái gì đó đâm vào tim Tô Cẩm, cảm giác bị tổn thương lan dần, đầu ngón tay cũng bắt đầu đau. Nhưng cảm giác tồi tệ nhất không phải là đau mà là không biết phải làm gì?
Tô Cẩm làm rơi chiếc khăn lau bát, dựa vào bàn lặng lẽ nhìn ra cửa, không biết phải làm gì tiếp theo. Trốn ở trong bếp thế này thì giống như là đang trốn tránh điều gì đó trong lòng mình. Nhưng bảo cô giữ thái độ như một vị khách, ra chào hỏi, coi như không có chuyện gì xảy ra… cô không làm được.
Thật sự là cô không làm được.
Tô Cẩm chợt thấy vết dấu bẩn ở gần chân, không kịp nghĩ gì, cô cầm miếng phơi sắt, dùng hết sức lục để cọ, chưa lau được hai lượt thì nghe thấy tiếng nói ở ngoài vọng lại. Tiếng người phụ nữ ẽo ợt trách móc Lục Hiển Phong. “Chuyển đi, anh không được hút thuốc trong phòng ngủ đâu đấy.”
Lục Hiển Phong cười. “Em không định bắt anh giao hết tiền cho em, sau đó đợi em phát tiền thuốc từng ngày chứ?”
Cô gái cười nói: “Em phải suy nghĩ kỹ đã…”.
…
Miếng cọ rửa đâm vào lòng bàn tay cô đau tựa kim châm. Tô Cẩm nghe thấy họ cười cười nói nói, sau đó có tiếng đóng cửa, căn phòng trở lại yên tĩnh.
Tô Cẩm ngồi trên nền nhà, sẵn miếng cọ rửa trong tay ném vào tường.
Anh ấy cố ý, cô biết là anh ấy cố ý. Khi anh ấy vào nhà, không thể không nhìn thấy giày của cô vẫn đặt trên giá, nhưng anh ấy không giải thích một lời. Lẽ nào trong mắt anh ấy, mình thực sự chỉ là… khách?
Nhưng Tô Cẩm luôn cảm thấy căn hộ này, những ngày sống cùng một nhà, thuộc về hai người. Cảm giác này rất thật…
Tuy nhiên, đó chỉ là một cảm giác sai lầm.
Thật may là trong phòng không có