Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Mật Mã

Tình Yêu Không Mật Mã

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341473

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1473 lượt.

nhiên rất dễ tìm, Hình Nguyên vừa cùng vợ đi dạo trở về, trước khi nghe điện thoại đã để ý nhìn số người gọi. “Tô Tô, đã đến nới chưa? Đợi một lát, anh gọi sư phụ của em”.
“Đợi một lát! Anh Hình, em có việc muốn nhờ anh.” Tô Cẩm vội vàng nói: “Đừng nói cho sư phụ của em biết”.
“Gì?”. Hình Nguyên có vẻ lo lắng: “Em nói đi, cô ấy đang ở trong bếp nói chuyện cơm nước với người giúp việc.”
Tô Cẩm vội vàng sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu. “Là thế này, trong những người em quen, chỉ có anh Hình là quen biết nhiều người nhất...”
Hình Nguyên không nhịn được cười: “Không cần nịnh nữa, em cứ nói vào vấn đề chính”.
“Em đang nói vấn đề chính mà.” Tô Cẩm thở dài. “Em đã nghĩ kỹ rồi, em không muốn như bây giờ, chỉ đợi chờ mà không làm gì. Tìm người là công việc của cảnh sát, Lục Hiển Phong tìm người chỉ vì Chi Chi là bạn của anh ấy. Nhưng đối với em, Chi Chi chẳng khác nào chị gái của em.”
Hình Nguyên hạ giọng hỏi lại cô: “Em định làm gì?”
Tô Cẩm nói rõ: “Em có số tiền tiết kiệm gần một trăm nghìn tệ...”. Bốn mươi nghìn là do cô tự tích cóp được, năm mươi nghìn còn lại là “tiền thưởng” do cái đêm đen đủi đó đem lại. Đương nhiên, lúc này không phải là lúc nhấn mạnh điều này với anh. “Anh Hình, em muốn hỏi anh, số tiền này có đủ để mời thám tử tư không?”
Hình Nguyên im lặng.
“Anh Hình?” Giọng Tô Cẩm có vẻ bất an, “Tự mình thuê người đi điều tra... không phải là rắc rối quá đúng không? Bây giờ em chỉ còn cách này thôi, muốn nhờ anh giúp đỡ...”
Hình Nguyên thở dài. “Em quyết định rồi?”
Tô Cẩm gật đầu, sau đó mới nhớ ra là người nói chuyện điện thoại không thể nhìn thấy động tác của mình, vội nói: “Em quyết định rồi. Nếu không đủ tiền, em vẫn có thể kiếm...”. Nếu tạm dùng đến số tiền nuôi con của Lâm Chi Chi để lại, cô ấy biết thì thế nào cũng sẽ không thể tức giận với mình được. Dù thế nào, tìm lại mẹ cho Chính Chính có ý nghĩa hơn nhiều so với việc tìm lại một đống tiền. cô đã bắt đầu nhớ đứa trẻ trắng trẻo, mũm mĩm rồi. Từ khi Lục Hiển Phong nói cô cần lưu ý đến hành động của mình thì cô không dám đến thăm cậu bé nữa.
“Tiền không phải là vấn đề lớn nhất”, Hình Nguyên nói. “Tô Tô, anh có một người bạn rất hiểu biết về vấn đề này của em. Em có muốn anh nói chuyện này với anh ấy để xin ý kiến không?”
Tô Cẩm không nghĩ ngợi gì vội đáp: “Được, em có thể nói chuyện với anh ấy không?”
Hình Nguyên tiếc nuối trả lời: “Tạm thời sợ là không được. Anh ấy đang ở Đức”.
“Ồ.” Giọng Tô Cẩm không thể giấu được nỗi thất vọng. “Đức à, xa quá...”
“Nhưng, người bạn này của anh có lúc rất điên rồ.” Hình Nguyên cười. “Nếu cậu ấy thấy hứng thú với việc này, rất có thể ngay ngày mai cậu ấy sẽ đặt vé máy bay về nước để gặp em, tìm hiểu tình hình. Tuy nhiên trong nước anh ấy cũng có việc phải làm, nếu anh ấy có thể kiêm luôn việc công việc tư thì sẽ có cơ hội cho cả hai người.”
Tô Cầm nghe thấy nói như vậy thì bán tín bán nghi, bèn nói: “Anh Hình, không phải là anh đang an ủi em đấy chứ?”
“Đương nhiên không phải!” Hình Nguyên phủ nhận ngay. “Em và Hiểu Hiểu giống nhau, có lúc rất thẳng thắn, đúng là người có chủ kiến. Anh không cần phải an ủi em”.
Tô Cẩm nghĩ đến hai phút cũng không hiểu được lời nói này là khen hay chê. Cô đành chuyển chủ đề: “Thế anh nói xem, trong thời gian chờ đợi ý kiến của chuyên gia thì em nên làm gì?”
“Quay về làm dự án ở thành phố C của em đi”, Hình Nguyên khuyên cô. “Nên làm điều gì cứ làm. Tin tưởng vào cảnh sát và những người đang giúp đỡ em.”






Thám tử tư La Thanh Thụ
Ngày cuối tuần, bến xe lúc nào cũng đông nườm nượp. Chỗ Tô Cẩm ngồi gần lối đi, không ngờ vừa ra bến, lái xe đã bắt đầu lôi kéo thêm khách, trong khi chỉ còn lại một cái ghế đẩu.
Người đàn ông trung niên ngồi cạnh cô mặc một chiếc áo khoác không nhìn ra được màu gì, nghiêng đầu ngủ gật, không bao lâu sau đã gối đầu lên tay vịn của ghế khiến Tô Cẩm không biết để tay vào đâu.
Sợ nhất là không biết túi của ai để trên giá hành lý rơi xuống vài của một hành khách ngồi phía trước, khiến cho Tô Cẩm sợ đến toát mồ hôi. Mới đầu tháng Tư mà không khí trên xe đã khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.
Mệt mỏi quay về phòng ở dành cho nhân viên ở thành phố C, cô vội vàng rửa mặt, chưa kịp dọn phòng thì điện thoại từ phòng giám sát kỹ thuật đã gọi đến.
Tô Cẩm vội vàng bắt xe đến cửa phía tây đông của xưởng luyện dầu, quét thẻ vào xưởng.
Cô đến đúng vào giờ tan ca. Cửa văn phòng của cô mở, hai bên bàn làm việc là Trần Lâm đang ủ rũ nhìn vào cốc trà, mặt thất thần, và một phụ nữ đang ngồi dựa vào cửa, chậm rãi ấn điện thoại.
Vừa nhìn thấy cảnh đó, Tô Cẩm đã biết là cuộc chiến đấu của Trần Lâm với cô ta đã đến hồi bế tắc.
“Xin lỗi, tôi đến muộn.”Tô Cẩm đứng trên bậc cửa nói một câu, đợi cho Trần Lâm hoàn hồn mới ngẩng đầu bước vào.
“Người kỹ thuật quá đáng” đó nghe thấy tiếng bước chân liên ngẩng đầu nhìn lên, đúng lúc Tô Cẩm đang nhìn thẳng vào chị ta.
Cô nhân viên của Trung Hoàn này khoảng trên dưới ba mươi tuổi,