Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Mật Mã

Tình Yêu Không Mật Mã

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341524

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1524 lượt.

hay USB?”.
Sự bất an trong lòng Tô Cẩm ngày càng lớn.
Anh ấy đang ám chỉ nguyên nhân cái chết của Lâm Chi Chi sao? Nhưng trong điện thoại tối qua Bành Tiểu Ngôn đã nói rõ, nguyên nhân cái chết của Chi Chi vẫn đang được cảnh sát điều tra…
Cuối cùng Ngạc Lâm biết điều gì?
Cuối cùng Ngạc Lâm biết điều gì?
“Không có.” Tô Cẩm nhìn thẳng vào mắt anh, “Anh cũng biết Chi Chi làm bảo vệ an ninh, công việc đó… không phải là việc của nhân viên văn phòng, làm sao có thể dùng sổ ghi chép hay USB được?”.
Ngạc Lâm nhìn thẳng vào mắt cô, hơi mím miệng. Ánh mắt ấy giống như là đang thăm dò, như muốn kiểm tra tất cả những gì trong lòng Tô Cẩm.
Tô Cẩm thản nhiên nhìn lại anh, tận đáy lòng có gì đó co thắt lại. Nhiệt độ của nước trà hơi nóng nên tạo thành một lớp nước mỏng trên lòng bàn tay cô, ngón tay cũng trơn hơn như thể không giữ được cốc trà nữa.
“Được rồi.” Ngạc Lâm thu lại cái nhìn của mình, nét mặt lấy lại được vẻ hòa khí, “Nếu em nhớ lại được điều gì thì điện thoại cho anh”.
Tô Cẩm gật đầu, rồi mới cảm thấy áo sơ mi dính bết vào lưng mình, hoài nghi không biết điều hòa có bị hỏng không.
Ngạc Lâm đẩy một tấm phiếu ăn trên bàn về phía cô, “Em vừa xuống xe, chắc là đói rồi? Nhà hàng này rất nổi tiếng đấy”.
Tô Cẩm lật tờ giấy, không ngẩng đầu nói: “Tôi biết”.
Ngạc Lâm không thèm để ý đến giọng điệu mất kiên nhẫn của cô, cười rồi giới thiệu với cô: “Món canh vịt gì đó không tồi, còn cái này…”.
Tô Cẩm cảm thấy vị đắng ngắt trong miệng, một vị đắng thực sự, không biết là từ đâu ra. Cô chưa bao giờ biết, sự vô tâm lại tàn nhẫn đến như vậy.
Món canh vịt ở đây họ đã ăn thử, thậm chí những lời nói khi anh ấy gọi món cô đều nhớ không sai một chữ… Trong những ngày tháng họ còn yêu nhau, mặc dù nơi này không phải là điểm hẹn hò thường xuyên nhưng cũng không phải chỉ là đến một, hai lần.
Nhưng rõ ràng là anh ấy đã quên.
Không thất vọng, cũng không đau khổ, chỉ là đắng ngắt. Trong một thời gian ngắn ngủi, con người trước mắt mình đã biến thành một người xa lạ.
Nghĩ đến những lời anh ấy vừa nói, Tô Cẩm khó mà ngăn được cảm giác lo lắng một lần nữa lại xuất hiện trong lòng mình.
Tro cốt của Lâm Chi Chi được mẹ Lâm Cường đem về quê.
Bành Tiểu Ngôn nói bà và Lâm Cường đều khóc ngất, nhưng không thấy người em song sinh với Lâm Cường xuất hiện. Tô Cẩm không biết nếu Lâm Chi Chi nhìn thấy cảnh đó thì có vui lên chút nào không? Dù sao trong suốt cuộc đời, sự tồn tại của cô ấy chưa bao giờ được coi trọng đến như vậy.
Không bao giờ nghĩ đến việc một người ở bên cạnh mình ra đi đột ngột như thế, ngay cơ hội được nhìn mặt lần cuối cùng cũng không có, ngay một cơ hội được chào từ biệt cũng không có, ngay một điều gì đó chứng minh là đã từng tồn tại… cũng không có.
Một phần trong cuộc sống của mình tự nhiên biến mất và không bao giờ có thể lấp đầy được khoảng trống đó.
Tô Cẩm ngồi thu mình trên sofa ở quán rượu, đôi mắt mênh mang nhìn ra ngoài, miệng không ngừng trách móc: “Ngay cả mộ cũng không có… sau này đến ngày lễ tết, cũng không biết đi đâu để thăm cô ấy…”.
Bành Tiểu Ngôn ườn ra bàn, ánh mắt đờ đẫn.
Mấy đĩa thức ăn trước mặt họ đều không được đụng đến, mấy chai rượu thì đã nằm lăn lóc trên sàn.
“Mình hận Chi Chi.” Tô Cẩm nói, cầm chai rượu dằn mạnh lên bàn. Phía sau tấm màn, lấp ló khuôn mặt của nhân viên phục vụ ló ra, lo lắng nhìn tình hình, rồi lại lui ra không nói năng gì.
“Cô ấy có nhiều việc giấu chúng ta như thế, rồi… cô ấy phủi tay ra đi, còn chúng ta vẫn ngốc nghếch buồn bã ở đây…”, Tô Cẩm nằm gục đầu trên bàn, nắm lấy tóc của Bành Tiểu Ngôn, giọng nói trở nên thổn thức, “Hôm đó mình ngồi ở đây, giống như một con ngốc nói chuyện chia tay với tên khốn nạn đó… Nếu sau đó không uống say thì mình đã nghe điện thoại của cô ấy rồi… Có khi mình còn có thể giúp cô ấy báo cảnh sát… Có thể cô ấy sẽ không chết…”. Tiếng thổn thức kéo dài rồi bật ra thành tiếng khóc không kìm nén được, “Mình hối hận quá… Mình hối hận quá…”.
Bành Tiểu Ngôn không động đậy, mắt cũng dần ướt nhòe.
“Nếu mình nghe điện thoại, có lẽ đã không có chuyện gì xảy ra với Chi Chi…” Những suy nghĩ cô kìm nén trong lòng từ khi sự việc đó xảy ra dưới tác dụng của rượu lại quay trở lại, Tô Cẩm nói không thành tiếng:
“Hôm đó mình đã say rượu… Nếu mình…”.
Bành Tiều Ngôn cầm lấy tay cô, yếu ớt gọi cô: “Tô Tô”.
Tô Cẩm úp mặt vào bàn tay cô và khóc thành tiếng.
“Tô Tô”, Bành Tiểu Ngôn vuốt tóc cô, “Tô Tô, trong lòng mình cũng rất buồn. Nhưng cậu đừng có như thế này… Chi Chi không thích cậu khóc…”.
Tô Cẩm cũng không thích khóc, nhưng hôm nay cô cần phải khóc. Phải uống nhiều, tốt nhất là uống đến khi không còn tỉnh táo nữa, cho đến khi sét đánh bên đầu cũng không biết…
Nếu không, ngày mai, những ngày sau này cô biết sống như thế nào?
Tô Cẩm vẫn nhớ mình đã từng thề sẽ không bao giờ đụng đến rượu nữa. Nhưng khi cô cầm chai rượu lên, không biết vì sao vẫn uống nhiều.
Trong khi say rượu, Tô Cẩm cảm thấy mình lại quay về cái đêm của lễ Tình nhân. Sau đó là những sự việc đáng sợ xảy