Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Mật Mã

Tình Yêu Không Mật Mã

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341516

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1516 lượt.

thể xuất hiện ở bên cạnh ông ta?".
Lục Hiển Phong mím môi, không nói gì.
Mạnh Hằng Vũ chống cằm cười. "Không phải là họ muốn anh không căm ghét họ nữa sao? Được, anh sẽ cho họ thấy. Thông báo cho cậu năm tổ chức hôn lễ cho anh, càng nhanh càng tốt. Cậu nói xem, khi tin tức về hôn lễ truyền đi, Tiêu Diện Hổ liệu có còn yên vị được như thế không?" Anh thấy Lục Hiển Phong không nói lời nào, không đợi câu trả lời đã nói tiếp: "Phù dâu của Vu Dương có thể là con gái cúa Mạnh Hội Đường là Mạnh Vãn Đình, còn phù rể của anh là cậu. Không cần anh phải nói thêm nữa chứ?".
Lục Hiển Phong chau mày, "Em cảm thấy...".
"Con bé đó được quản lý rất chặt, rất ít khi có cơ hội xuất đầu lộ diện. Sự thực là anh cũng không muốn lôi người không liên quan vào đây. Nhưng, Hiển Phong, tay chân của ông già này nhanh hơn chúng ta tưởng nhiều..." Mạnh Hằng Vũ nhìn thấy đôi lông mày nhíu lại của Hiển Phong, thở dài, "Nếu thực sự không muốn thì thôi. Mặc dù đây là cách nhanh nhất nhưng lại quá nguy hiểm...".
Lục Hiển Phong liếc nhìn anh không nói gì.
Một lát, Mạnh Hằng Vũ lại nói: "Hay là thế này, anh sẽ tìm cách để cậu làm quen với Mạnh Hằng Phi nhé. Cậu xem người mà Mạnh Hội Đường muốn tiến cử là người như thế nào? Được không?"
Lục Hiển Phong hỏi lại: "Mạnh Hằng Phi vẫn chưa tốt nghiệp sao?".
Mạnh Hằng Vũ gật đầu, "Thằng nhóc đó là người rất mê vũ khí, biết một ít võ thuật, thích bắn. Hai người sẽ có không ít chủ đề để nói chuyện". Thấy anh không có ý định nói gì, Mạnh Hằng Vũ dừng lại, chuyển chủ đề: "Nghe nói vợ Hình Nguyên sắp sinh em bé rổi? Cậu nhớ lúc đó phải thay tôi gửi quà đến chúc mừng. Dù sao chúng ta cũng cần phải quan tâm đến người này". Anh xua tay, ngăn lời Lục Hiển Phong định nói, nhắm mắt dựa vào sofa. "Hôm nay anh không giữ cậu nữa, anh cần phải yên tĩnh một mình."
Khi Lục Hiển Phong bước ra ngoài cửa, Mạnh Hằng Vũ lại gọi anh, không mở mắt ra, chỉ lười biếng dựa vào sofa, nói với giọng bình thản: "Anh đã đón Chính Chính về rồi".
Bước chân của Lục Hiển Phong khựng lại một lát.
"Về đi", Mạnh Hằng Vũ thở dài, "Suy nghĩ kỹ những điều anh nói".
Nhìn vào lớp sương mù mờ mịt, Tô Cẩm như lại nhìn thấy Lâm Chi Chi một lần nữa.
Tóc ngắn, trên người mặc một chiếc jacket màu đỏ, đó là trang phục lần cuối cùng cô ấy mặc khi gặp nhau. Áo jacket làm bằng da, ôm lấy dáng người cao ráo của Lâm Chi Chi. Đó là phong cách Tô Cẩm rất thích nhưng không đủ dũng khí để thử, vì thế cô rất ấn tượng.
Tất cả những gì hiện ra trước mắt là cảnh lúc hai người gặp nhau. Trong phòng của cô, ngồi cạnh chiếc bàn ăn là Lâm Chi Chi đang nói đùa với Thanh Thanh, nói cô ấy xào khoai tây nát như tương. Khi cười, cô ấy để lộ ra những chiếc răng nhỏ đáng yêu như trẻ con.
Khi cô ấy rời khỏi phòng còn dang tay ôm chặt lây cô rồi nói nhỏ: "Mình xin lỗi".
Tô Cẩm không nhớ rõ là Chi Chi có thực sự nói câu này không, những gì xảy ra lúc đó quá mơ hồ. Hai tiếng này làm cho cô cảm thấy bất an, vội vàng tìm cô ấy để hỏi cho rõ ràng. Nhưng trong chớp mắt cảnh vật trước mắt đã thay đổi.
Một lớp sương mù không rõ là thật hay giả là cảnh đầu tiên trong giấc mơ. Trong màn sương có tiếng nước chảy, vọng lại từ rất xa là tiếng kêu giống như tiếng thú dữ bị nhốt. Trong lớp sương mờ mịt hình như có tiếng bước chân rất nhẹ như đi trên cát, không khí có mùi ẩm ướt khó chịu. Trên đỉnh đầu là mảnh trăng tái nhợt và lạnh lẽo.
Tô Cẩm bất giác khoanh hai tay lại, cuối đầu xuống mới để ý trong tay mình còn có bàn tay của một người khác.
Đây là bàn tay của Chi Chi, Tô Cẩm nhận thấy ở đầu ngón tay giữa có vết sẹo to bằng đồng xu. Đó là vào mùa đông năm thứ hai trung học, Lâm Cường và cô vì một chuyện gì đó mà cãi nhau trong nhà bếp, kết quả là cô bị Lâm Cường đẩy mạnh một cái va vào cạnh bếp...
"Chi Chi?" Tô Cẩm gọi tên cô ấy nhưng chỉ nghe thấy giọng của mình. Lòng thấy hoảng hốt, cô nắm chặt lấy tay của Chi Chi. Rõ ràng là cô không kéo lại nhưng Chi Chi lại lao về phía người cô. Tô Cẩm hoảng loạn giơ tay ra để đỡ mới phát hiện ra trong tay mình không phải là Lâm Chi Chi, đột nhiên...
Đột nhiên chỉ là một cánh tay tàn phế.
Đoạn bị cắt đứt là gần xương ở cùi tay, thịt đỏ và xương trắng nhợt lẫn vào với nhau, thứ chất lỏng đậm và dính chảy ra từ vết bị cắt...
Tô Cẩm bất chấp mọi thứ vứt cánh tay đó đi, ôm đầu thét lên, cho đến khi bừng tỉnh, mồ hôi chảy đầm đìa khắp người cô.
Trong lòng không khỏi hoảng hốt, chân tay tê cứng lại, run rẩy. Thậm chí cô còn nhớ rõ cảm giác lạnh lẽo khi cầm cánh tay trong giấc mơ.
Rất rõ ràng.
Rất thật.






USB
Một sự sợ hãi chưa từng có xâm chiếm khắp lục phủ ngũ tạng của cô đến nỗi cô cảm thấy buồn nôn. Tô Cẩm ngồi bên giường thở gấp, mồ hôi chảy từ tóc xuống trán, dường như những sợi tóc cũng khiến cô cảm thấy rùng mình.
Tô Cẩm tiến về phía trước, giơ tay bật đèn.
Một tiếng tách vang lên, ánh đèn ấm áp xóa tan đi đêm tối, sự sợ hãi dần dần được thay thế bằng những gì thực sự đang hiện ra trước mắt