Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Mật Mã

Tình Yêu Không Mật Mã

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341166

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1166 lượt.

ộc sống mà cô muốn sao?”.
Vu Dương hơi giật mình, cố tình tránh cái nhìn của tôi.
“Lâm Chi Chi, cô là người đàn bà thứ hai mà tôi căm ghét như thế này.” Vu Dương cuối đầu, nhàn nhã ngắm nhìn hoa văn sơn trên móng tay mình. “Không có cách nào khác, tôi không muốn chia sẻ với cô một người đàn ông, càng không muốn bị thất bại trước một cô gái như cô.”
Điều này thì tôi đã sớm biết, kể từ khi cô ta bắt được tôi và tiêm ma túy cho tôi, tôi đã biết rồi. Tôi luôn nghĩ là liệu cô ta có thả mình về khi mình đã hoàn toàn nghiện rồi không? Khi đó tôi sẽ thể hiện những điều xấu xa trước mặt anh ấy. Cho dù là ai thì cũng không yêu nỗi.
Nhưng ngày lại qua ngày, tôi không thể không thay đổi dự đoán của mình. Tôi quên mất rằng, sự độc ác và thâm độc trong lòng con người trong một hoàn cảnh nào đó sẽ ngày càng lớn lên. Cũng có những người có sở thích truy đuổi, ban đầu chỉ là thích đuổi bắt những động vật nhỏ, nhìn chúng trốn chạy mà thấy khoái cảm. Thứ khoái cảm đó còn dễ nghiện hơn cả thuốc phiện, thế rồi mức độ cứ tăng dần, cuối cùng phát triển đến mức chỉ khi nào giết hại sinh mệnh khác trong tay mình thì mới cảm thấy hài lòng.
Tôi phát hiện ra rằng trong người Vu Dương có căn bệnh đáng sợ này. Nhận thức này khiến tôi hơi hoảng hốt, thậm chí tôi không biết có nên tin vào những dự đoán của mình hay không?
Bóng dáng của cái chết lần đầu tiên đến gần tôi như thế.
Nhưng còn chưa kịp đau xót cho hoàn cảnh mình lâm vào thì trong người đã xuất hiện cảm giác khó chịu quen thuộc. Mỗi tế bào trên cơ thể đều giống như có một con thú đáng sợ ở trong, tỉnh dậy cùng một lúc và bắt đầu nổi điên ở trong thần kinh của tôi.
Toàn thân bắt đầu cảm thấy ngứa ngày, càng ngày càng ngứa, càng ngứa thì lại càng khó chịu, hận rằng không thể cắt da thịt trên cơ thể mình. Điều đáng sợ là sự khó chịu này không ngừng lớn dần lên, trở thành cuồng vọng không thể thiếu của cơ thể. Đó là sự cuồng vọng cơ thể không thể chống đỡ được, giống như người sắp chết khát trên sa mạc mong muốn có được một giọt nước cuối cùng mà không được.
Đúng là sống mà không bằng chết.
Vu Dương đã bỏ đi lúc nào mà tôi không biết, khi tôi tỉnh táo lại thì đã nửa đêm rồi. Tôi không biết cơn nghiện tiếp theo sẽ phát tán vào lúc nào. Nhưng tôi cũng không thèm quan tâm nữa, có thể thỏa mái giây phút nào thì tận hưởng giây phút đó, dù sao thì thời gian của tôi cũng không còn nhiều nữa.
Trong buồng giam nhỏ hẹp nên đương nhiên là không có đèn, ánh sáng duy nhất là ánh trăng bàng bạc lọt vào trên cánh tay. Tôi lê thân thể mệt nhoài đến, cuối cùng cũng tìm được chỗ có thể nhìn ra được bầu trời đêm.
Đó là một buổi đêm đẹp hiếm có ở thành phố. Bầy trời đêm giống như được ai đó dùng vải nhung lau qua, rất trong. Ngay cả các vì sao cũng như to hơn, sáng hơn, giống như ánh mắt anh ấy.
Đêm rất yên tĩnh khiến lòng người trở nên dễ mềm yếu, một con người vốn dĩ không tinh tế như tôi cũng không thể tránh được cảm giác đó.
Tôi lại nghĩ đến Vu Dương.
Nhìn thấy tôi như thế này có lẽ là cô ta rất hài lòng. Không biết sự mãn nguyện đó đã đủ chưa, có thể khiến cô ta trở về bên người đàn ông đó với nụ cười thật lòng hơn không? Nếu cô ta thực sự thích anh ấy, giống như tình cảm của tôi với anh ấy, tôi có thể nhường vị trí bên cạnh anh ấy cho cô ta, dù sao thì sự vui vẻ của anh ấy vẫn quan trọng hơn bất kỳ điều gì khác.
Đáng tiếc là cô ta không tin.
Thật đáng tiếc là cô ta lại không tin.
Tôi nghĩ tôi là một đứa con ngoan của bố mẹ, là một người chị tốt của em trai và em gái, mặc dù họ không công nhận, nhưng trách nhiệm của hai vai trò này thì tôi đều làm được. Tôi còn là bạn tốt của Tô Tô và Tiểu Ngôn, tôi cũng là một đồng nghiệp tốt.
Nhưng tôi không phải là một nhân viên tốt, cũng không phải là một người mẹ tốt. Chính Chính của tôi còn quá nhỏ, không thể nhớ được nó có một người mẹ đã yêu nó như thế nào.
Lấy tay lau giọt nước mắt trên mặt, cảnh giác liệu những giọt nước mắt này có phải là sự suy sụp của bản thân trong lúc khó khăn không. Tôi chỉ biết cắn răng chịu đựng mọi việc trên thế gian này, vượt qua chúng mà không hề biết đến cảm xúc yêu thương vô tận đó của mình, tự nhiên lại rơi lệ.
Con trai của mẹ, đây là món quà cuối cùng mẹ tặng con.
Rất tiếc là con sẽ mãi mãi không bao giờ biết.
Phụ nữ, đặc biệt là một phụ nữ vừa lớn lên mới khát vọng tình yêu thương ấm áp của gia đình như tôi, trong lòng luôn có cảm giác tủi thân của một đứa trẻ, khi được yêu thì khắc cốt ghi tâm.
Đây là nguồn tình cảm duy nhất của tôi.
Anh ấy cảm thấy mong muốn đến gần anh ấy của tôi nhưng vẫn để cho tôi ở bên cạnh anh ấy. Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ cảnh anh ấy ôm tôi cả đêm khi tôi ốm. Đó là một cái ôm ấm áp mà tôi không bao giờ quên được trong cuộc đời.
Cũng may anh ấy không dính vào ma túy để tôi không phải lo lắng quay mặt lại với những nguyên tắc của mình, cho dù làm như vậy thì tôi không phải một nhân viên dưới quyền tốt nhưng tôi nên làm và tôi đã làm được.
Trong suốt nửa cuộc đời đã trôi qua, người duy nhất toàn tâm toàn ý yêu tôi