Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341426

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1426 lượt.

Hạo Ninh gõ cửa, gọi cô nhưng chờ mãi vẫn không nghe thấy tiếng trả lời. Ông không kìm được mở cửa ra xem, liền giật nảy mình. Lâm Nhược Kỳ nằm gục dưới sàn, òa khóc nức nở, trên sàn gỗ loang lỗ vệt máu. Ông vội hét lên: “Nhược Kỳ, Nhược Kỳ, con sao thế? Bà ơi, Hạo Ninh, mau đến đây! Mau đến đây!”
“Có chuyện gì, có chuyện gì? Trời ơi, Nhược Kỳ, con bị sao vậy?”
Mẹ Hạo Ninh hấp tấp chạy đến, cũng sững người khi thấy cảnh tượng trong phòng. Chỉ có Cố Hạo Ninh lững thững bước đến, thờ ơ nhìn Lâm Nhược Kỳ, chẳng nói tiếng nào.
“Cha…”
Cố Hạo Ninh và mẹ mỗi người một bên vội đỡ lấy ông, Lâm Nhược Kỳ cũng xuống giường để giúp đỡ nhưng bị Cố Hạo Ninh hằn học đẩy ra, làn sương buốt giá dưới đáy mắt anh khiến cô rùng mình. “Cô đã vừa lòng chưa?”
Cố Hạo Ninh và mẹ hối hả đưa cha đến bệnh viện, may mà cấp cứu kịp thời, không đến nỗi nghiêm trọng nhưng bác sĩ cũng dặn dò người nhà đừng nên để ông bị kích động mạnh, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
“Mẹ, con đưa mẹ về trước rồi quay lại chăm nom cha.” Cố Hạo Ninh khuyên mẹ về nghỉ ngơi.
“Mẹ ở đây được rồi. Hạo Ninh, con về đi, về xem Nhược Kỳ thế nào.”
“Mẹ à…”
“Hạo Ninh, mẹ không biết giữa con và Nhược Kỳ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng mẹ cảm thấy bây giờ nó thực sự đã thay đổi rất nhiều, cũng không còn điêu ngoa, bướng bỉnh như trước, hơn nữa, cha con hiện giờ lại… Bất luận thế nào, con hãy nhẫn nhịn thêm, được không? Có câu ‘nhất dạ phu thê bách nhật ân[1'>’, tốt xấu gì hai con cũng kết hôn gần mười năm rồi, dù nó không tốt, hai con cũng đã chung sống với nhau suốt bấy nhiêu năm. Nể tình ông bà bên đó đều đã mất, nể mặt cha con, con hãy nhẫn nhịn, được không? Mẹ cầu xin con đó!”
[1'> Một ngày làm vợ chồng, cả đời ân nghĩa.
Nói đến đây, nước mắt bà không kìm được rơi xuống, cái nhà này sao lại trở nên thế này? Con dâu khóc thảm thương, ông nhà tức giận quá độ, phải nhập viện… Hôm nay là mồng Một Tết! Trời ơi, thật khổ quá mà…
“Mẹ, mẹ đừng đau lòng nữa, con về ngay. Ban nãy con đã thuê trọn phòng bệnh cho cha, con cũng đã thu dọn chiếc giường kế bên rồi, chốc nữa mẹ nhớ nghỉ sớm nhé! Có chuyện gì cứ gọi con, di động của con luôn mở!”
Cố Hạo Ninh sợ nhất là thấy cảnh mẹ lau nước mắt trước mặt mình, dù có đau khổ thế nào cũng không nên khiến hai cụ thương tâm và tức giận, lúc này, anh thực sự hối hận và xót xa vô cùng, chỉ muốn tát vào mặt mình thật mạnh.
“Ừm, mẹ hiểu rồi. Con mau về nhà đi! Cố dỗ dành Nhược Kỳ, mai dẫn nó cùng vào thăm cha con. Thấy hai con vui vẻ, hòa thuận, bệnh của cha con ắt sẽ đỡ hơn nhiều!” Bà vừa lau nước mắt vừa đẩy Cố Hạo Ninh ra ngoài, sợ con trai về muộn, Nhược Kỳ lại xảy ra chuyện gì nữa thì khốn.
Cố Hạo Ninh về đến nhà, nhìn thấy Lâm Nhược Kỳ đang gắp thức ăn cho vào hộp giữ nhiệt, anh bèn cau mày hỏi: “Cô đang làm gì vậy?”
“Em… em nghĩ anh và cha mẹ đều chưa ăn tối nên định mang cơm đến cho mọi người.”
Nghe Cố Hạo Ninh chất vấn, Nhược Kỳ phát hoảng suýt đánh rơi chiếc đũa trong tay. Cô vội đưa tay đỡ lấy, làm động đến vết thương trên tay, cảm giác đau buốt, cô không kìm được bật ra tiếng kêu.
“Đừng có ở đây làm chuyện vớ vẩn nữa.” Nhìn dáng vẻ luống cuống của Lâm Nhược Kỳ, Cố Hạo Ninh chỉ cảm thấy mệt mỏi và bực bội. “Còn lòng dạ đâu mà nuốt trôi. Nếu cô thực sự có hiếu thì sau này bớt gây chuyện đi.” Dứt lời, Cố Hạo Ninh ném chìa khóa lên bàn rồi đi thẳng vào phòng.
Cố nén nước mắt, Lâm Nhược Kỳ chầm chậm múc cơm và thức ăn trong hộp ra ngoài. Bây giờ, dù cô có làm gì thì cũng đều sai cả. Anh đối với cô, chỉ có sự chán ghét. Cuối cùng cô vẫn không có cách nào ở lại bên anh, đúng không?
Sau khi dọn dẹp, Lâm Nhược Kỳ chầm chậm đi vào phòng ngủ, Cố Hạo Ninh đã tắm rửa xong xuôi, vừa bước đến bên giường định lấy chăn và gối.
“Em sẽ ra phòng dành cho khách ngủ, anh không cần dọn đi đâu. Mai em sẽ thu dọn đồ đạc ra ngoài.” Lâm Nhược Kỳ khẽ khàng ấn giữ tay Cố Hạo Ninh, mặt cúi gằm, trong khoảnh khắc ấy, nước mắt không chịu nghe lời, lã chã rơi xuống.
“Đủ rồi!” Cố Hạo Ninh giật phắt tấm chăn mà Lâm Nhược Kỳ giữ lại. “Cha đã giận đến mức này rồi! Tôi sẽ dọn vào phòng dành cho khách ngủ. Còn cô, dẹp hết đống nước mắt kia đi! Ngày mai ở trước mặt cha mẹ, nhớ đừng có trưng bộ mặt tội nghiệp khiến người ta phải phát tởm đó nữa.”
Lâm Nhược Kỳ nhìn theo bóng lưng lạnh lùng của Cố Hạo Ninh, không thốt nên lời. Cô câm lặng ra ngoài phòng khách, mở tủ lạnh lấy vài viên đá rồi dùng khăn bông nhỏ bọc lại. Sau đó, trở về phòng ngủ, nằm xuống giường, dùng chiếc khăn bọc đá ấy đắp lên mắt, mong sao có thể mau hết sưng.
Tiết trời tháng Giêng, dẫu là nước lạnh bình thường cũng khiến người ta cảm thấy buốt thấu xương, hống chi là khăn bông bọc đá.
Trong mắt đau nhói, dòng lệ vừa ngừng tuôn lại tiếp tục trào dâng vì bị kích thích. Cứ thế đắp hết lần này đến lần khác, quả nhiên hai mắt đã bớt sưng cô cũng tê tái đến không còn cảm giác.
“Mẹ, cha đỡ hơn chưa? Sáng nay con có nấu cháo, hay mẹ ăn một chút trước nhé!” Sáng mùng Hai, Lâm Nhược Kỳ cùng Cố Hạo Ninh đến thăm cha. Ông vẫn chưa