Tác giả: LeoAslan
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341244
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1244 lượt.
tỉnh, mẹ Hạo Ninh rửa mặt xong, từ nhà vệ sinh đi ra.
“Ồ, là cháo bắc thảo thịt bằm cha con thích nhất đấy à? Để nấu nó, chắc con dậy sớm lắm, phải không?” Bà vừa dịu giọng nói vừa liếc mắt ra hiệu với Cố Hạo Ninh, anh trầm mặc kéo một chiếc ghế cho Lâm Nhược Kỳ ngồi.
Đây là lần đầu tiên anh tỏ ra quan tâm đến Vu Tiểu Phong từ sau khi cô biến thành Lâm Nhược Kỳ. Trong lòng cô không nén được cảm giác chua xót, may mà cô kịp định thần, trả lời bác gái: “Dạ, cũng không có gì, trong nhà có nồi áp suất nên con nấu cũng nhanh lắm, không lâu đâu ạ.”
Sực nhớ mình bây giờ là Lâm Nhược Kỳ, cô vội nói thêm: “Con thấy mẹ thường nấu cho cha ăn nên bắt chước nấu theo thôi ạ.”
“Nhược Kỳ đến rồi à con?” Vừa lúc đó, bác trai tỉnh dậy.
“Cha, vâng, là con ạ, cha đỡ hơn chút nào chưa?” Lâm Nhược Kỳ bước đến cạnh bác trai, nắm lấy tay ông, ân cần hỏi han. Ông thực sự đối với cô rất tốt. Hôm qua vì chuyện của cô và Cố Hạo Ninh, báo hại ông tức giận đến mức phải nhập viện, trong lòng cô vô cùng áy náy, thật sự mong ông không xảy ra chuyện gì.
“Ừ, nhìn thấy con và Hạo Ninh hòa thuận, cha bệnh gì cũng khỏi hết!” Nói đoạn, ông quay qua nhìn Cố Hạo Ninh một cái.
“Haizz, hai đứa vốn cũng chẳng có gì. Vợ chồng mà, ai chẳng có lúc cãi vã, đầu giường giận, cuối giường lành ấy mà! Con nói có đúng không, Hạo Ninh?” Bác gái vội giàn hòa, ra hiệu cho con trai cũng nói vài câu.
“Dạ đúng, cha đừng lo. Con và Nhược Kỳ không có gì đâu, mấy câu xằng bậy hôm qua chỉ là những lời nói lúc nóng giận, cha đừng cho là thật!” Cố Hạo Ninh kéo tay Lâm Nhược Kỳ, miệng cố nặn ra một nụ cười.
Tuy Lâm Nhược Kỳ thừa biết Cố Hạo Ninh nắm tay cô chẳng qua là để đóng kịch trước mặt cha mẹ nhưng cô vẫn không nén được nước mắt lưng tròng. Đã bao lâu rồi cô không được gần gũi anh thế này? Cô đã nhớ nhung và mong đợi biết nhường nào! Dẫu chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, cũng đủ khiến con tim oằn mình run rẩy trong đớn đau kia được cảm nhận chút hơi ấm, tiếp cho cô thêm chút dũng khí và lòng tin để tiếp tục kiên trì.
Nhìn gương mặt Nhược Kỳ cuối cùng đã lộ ra nụ cười hạnh phúc, bác trai cũng yên tâm phần nào. Ông cười, nói với hai người: “Năm mới, hai vợ chồng tốt nhất nên thuận hòa, vui vẻ với nhau, mẹ con và cha đều mong sớm có cháu bế.”
“Cha, cha hãy khỏe lại trước đã! Cha bệnh thế này, dù con và Nhược Kỳ có con cũng không dám làm phiền cha đâu!” Nhân cơ hội kéo lại chăn cho cha, Cố Hạo Ninh liền buông tay Lâm Nhược Kỳ ra một cách tự nhiên.
“Đúng ạ, cha đừng nhọc lòng chuyện tụi con nữa, cứ yên tâm dưỡng bệnh cho khỏe, đó mới là điều quan trọng nhất!” Lâm Nhược Kỳ hùa theo lời chồng, đánh trống lảng chuyện con cái. Trong lòng dâng trào cảm giác cay đắng. Con cái? Có lẽ suốt đời này cô và Cố Hạo Ninh sẽ không bao giờ có được rồi.
Sau khi ăn trưa, Cố Hạo Ninh bèn nói với mẹ: “Mẹ à, chiều mẹ về nghỉ đi, con ở đây chăm cha được rồi.”
“Không sao, con mới đi công tác về, còn chưa kịp nghỉ ngơi, con và vợ cứ về trước đi!”
“Mẹ, con không mệt…”
“Mẹ, mẹ và anh Hạo Ninh về đi! Con ở đây chăm sóc cha được rồi!” Đương lúc Cố Hạo Ninh và bác gái đùn đẩy nhau, Lâm Nhược Kỳ bèn mở miệng nói.
“Nhược Kỳ, sức khỏe con vẫn còn yếu…” Bà có phần lo lắng, đưa mắt nhìn con trai nhưng Cố Hạo Ninh một mực lặng thinh.
“Con không sao. Vả lại, ở đây đâu phải không thể nghỉ ngơi, con cũng muốn ở cạnh cha một chút.” Ánh mắt Lâm Nhược Kỳ hướng về phía bác trai, cô mong ông có thể giữ cô lại.
“Thế cứ để Nhược Kỳ ở lại, tôi cũng có chuyện muốn nói với con dâu.” Bác trai lên tiếng, bác gái cũng không tiện tiếp tục ngăn cản.
Cố Hạo Ninh bèn đưa tay dìu mẹ, gật đầu với Lâm Nhược Kỳ: “Được thôi, vậy anh đưa mẹ về trước, chút nữa sẽ mang đồ đạc và vật dụng cá nhân đến cho em.”
“Vâng, được. Cảm ơn anh!” Không dễ gì Cố Hạo Ninh lại nhỏ nhẹ nói chuyện với cô ôn hòa như vậy, nơi đáy mắt Lâm Nhược Kỳ ngấn lệ, cô vội cúi đầu.
“Nhược Kỳ, giờ vắng mặt Hạo Ninh, con thành thực nói cho cha biết, con và Hạo Ninh rốt cuộc là sao?” Con trai và vợ vừa rời khỏi, cha Hạo Ninh liền ra hiệu cho Nhược Kỳ đỡ ông ngồi dậy.
“Cha, con và Hạo Ninh thực sự không có gì đâu…”
“Nhược Kỳ, tuy cha tuổi đã cao nhưng chưa đến nỗi mắt mờ, lú lẫn! Con và nó không có gì mà hôm qua lại thế ư? Hạo Ninh xưa nay luôn hiếu thảo. Trước kia, con vô tình chê mẹ nó nấu cơm không ngon, nó cũng lập tức làm mặt lạnh, giờ cha bị chọc tức đến nỗi phải vào viện nhưng nó lại tỏ ra như chẳng hề có chuyện gì xảy ra, cái này chẳng phải là diễn kịch trước mặt cha sao?”
“Cha à, con…” Cô không biết nên nói gì nữa. Cô biết Cố Hạo Ninh rất hiếu thảo, trước kia anh từng nói với cô, vợ anh dù gây sự trước mặt anh thế nào cũng được nhưng tuyệt đối không được để cha mẹ anh buồn. Nên lần này khiến bác trai tức giận đến nhập viện, cô biết Cố Hạo Ninh không chỉ căm hận cô, e rằng anh càng tự trách và dằn vặt mình. Sở dĩ anh tỏ ra điềm nhiên như không trước mặt cha mẹ là bởi không muốn để cha mẹ nhọc lòng. Nhưng chút mánh khóe này của hai người, sao có thể qua mặt được ông bà kia chứ? Nhất là