Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341301

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1301 lượt.

ác trên mặt nước lấp lánh, thỉnh thoảng có vài con thuyền ngang qua, tạo những cơn sóng lăn tăn tựa bao dải sáng lung linh lan tỏa, lãng mạn ngất ngây.
“Khi đến đây, cảm giác như chuyện quan trọng nhất chính là thoải mái hưởng thụ cuộc sống, sao hả, chúng ta cũng ngồi xuống uống một ly nhé.” Cố Hạo Ninh cười đề nghị. Anh nhìn đồng hồ, cũng sắp đến giờ ăn trưa rồi.
“Được thôi.” Vu Tiểu Phong tìm được chỗ ngồi có tầm nhìn khá đẹp. Cả hai ngồi xuống, gọi hai ly nước ép.
“Em cũng không thích cà phê à?” Cố Hạo Ninh biết rất nhiều du học sinh thích cà phê nhưng có vẻ Tiếu Phong rất ít khi uống.
“Em không dám uống. Nghe đồn uống cà phê nhiều rất dễ nổi mụn! Nhỡ “chống ề” thì thảm lắm”. Vu Tiểu Phong vờ rầu rĩ nói.
“Nổi vài cái mụn là ế chồng ư? Em tưởng cưới vợ về chỉ nhìn bề ngoài thôi sao? Tâm hồn mới là điều quan trọng nhất.” Cố Hạo Ninh chầm chậm nói, như đang nói cho Tiểu Phong nghe, nhưng từng lời đều như giáng vào con tim anh.
Cố Hạo Ninh từng gặp không ít mỹ nhân, vợ anh cũng là một phụ nữ cực kì xinh đẹp. Lúc đó, anh vẫn còn trẻ, cảm thấy vô cùng tự hào khi bên cạnh có một cô bạn gái xinh đẹp. Nhưng bây giờ, Cố Hạo Ninh cười khổ, anh đã không còn rung động trước vẻ ngoài diễm lệ, cũng giống lúc đầu khi mới gặp Phương Na xinh đẹp, anh cũng chẳng có cảm giác gì đặc biệt.
“Ừm, cảm ơn sự an ủi của anh đã giúp em hiểu được mình ít nhiều cũng được xếp vào mẫu người “không đẹp người nhưng đẹp nết”.” Thần sắc Vu Tiểu Phong càng trở nên ai oán.
“Khụ, anh không nói như vậy! Em đó, phải tự tin hơn chứ!” Cố Hạo Ninh nở nụ cười ấm áp nhưng trong lòng nhói đau. Mấy hôm trước, qua Đinh Hồng, anh mới biết Tiểu Phong lớn lên trong viện phúc lợi, hoặc có lẽ vì thế mà một người xuất sắc như cô luôn thiếu tự tin, không dám tin vào những đức tính tốt đẹp của mình.
Kì thực, sự thông minh, nhanh nhẹn, điềm tĩnh và ấm áp của Vu Tiếu Phong rất dễ lay động lòng người. Một cốc trà thơm ngát lúc mệt mỏi, một túi thuốc khi anh đau dạ dày, mỗi động tác, ánh mắt vô tình của anh luôn khiến cô lập tức nhận ra nhu cầu của anh, đồng thời mang đến sự quan tâm và hơi ấm đúng lúc. Điều hiếm hoi hơn nữa là, hai người rất ăn ý, cách nhìn nhận của cô trong nhiều vấn đề giống anh đến kinh ngạc, tuy cô nhỏ hơn anh sáu tuổi nhưng trao đổi với cô khiến anh cảm thấy thoải mái và dễ chịu vô cùng, không kìm được mà mê say, đắm đuối.
Anh muốn nói với cô biết bao, trong mắt anh, cô chính là cô gái “đẹp người đẹp nết”! Nhưng... đáy mắt Cố Hạo Ninh thoáng lướt qua tia buồn bã, anh đâu phải không hiểu sự mập mờ tựa khói sương kia giữa hai người. Anh lại là người đàn ông đã có vợ, vẫn chưa bước ra khỏi cuộc hôn nhân thất bại ấy, anh đã mất đi tư cách theo đuổi cô, chỉ có thể chọn cách cố gắng đè nén và kìm chế, mong không mang đến bất kỳ tổn thương nào cho người con gái tốt đẹp, thuần khiết này.
Uống xong ly nước ép, hai người lại gọi hai phần ăn trưa. Sau khi ăn xong, họ đáp tàu đến Cologne.
Ba giờ chiều, hai người đến khách sạn đã đặt trước, bàn bạc với quản lý khách sạn về vấn đề hợp tác đưa đoàn đến ở trọ. Người Đức nổi tiếng về tính nghiêm cẩn, thận trọng, đối với quy mô đoàn khách, thời điểm, số ngày trọ, các dịch vụ khác nhau đều có các mức định giá phân loại tương ứng. Hai người cùng họ thảo luận kĩ càng từng chi tiết, cuối cùng khi đạt được thống nhất sơ bộ, cũng đã gần xế chiều. Cố Hạo Ninh bèn bảo Vu Tiểu Phong về phòng nghỉ ngơi một lát, sau đó cùng ra dùng bữa tối.
Anh trở về phòng mình, đang mơ màng thiếp đi một lúc thì nhận được cú điện thoại từ Lâm Nhược Kỳ.
“Hạo Ninh, bao giờ anh về hả? Đi công tác cũng gần nửa tháng rồi!” Âm cuối kéo dài khiến anh dù đang nhắm mắt cũng có thể trông thấy đôi môi cong lên, vẻ mặt đầy ấm ức của Lâm Nhược Kỳ.
“Chuyến khảo sát chỉ mới bắt đầu, có lẽ phải kéo dài một tháng nữa.”
“Phải một tháng nữa ư? Sao lâu vậy chứ?” Đối với công việc cứ hở tí là đi công tác suốt mười ngày, nửa tháng của Cố Hạo Ninh, Lâm Nhược Kỳ rất bất mãn.
“Kế hoạch đã sắp xếp từ trước, đâu phải nói đổi là đổi được. Hay là em thường xuyên về nhà cha mẹ chơi đi? Cũng có thể trò chuyện với họ.”
Anh day day ấn đường, có phần bất lực. Công việc của Lâm Nhược Kỳ khá nhàn rỗi, lại do cha cô sắp xếp nên cô gần như chưa từng trải qua bất cứ áp lực và khổ cực nào, vẫn luôn nghĩ rằng hoàn thành công việc là chuyện rất dễ dàng. Lần trước anh đi công tác cô cũng dăm ba ngày lại hối thúc anh về nhà, kết quả anh chỉ về trễ hai ngày do với dự tính, cô liền nổi giận đùng đùng.
“Cha mẹ em đã đi tour du lịch gì đó rồi, hơn nửa tháng nữa mới về! Cha mẹ anh lại ở xa, mỗi lần em qua đều rất bất tiện. Em không biết đâu, anh mau về đi, một mình em ở nhà chán chết đi được! Công việc quan trọng hay gia đình quan trọng hả? Sao lần nào anh đi công tác nước ngoài cũng lâu vậy chứ? Anh thực sự bận rộn hay viện cớ trốn ở ngoài phong lưu thế hả?”
Những câu chất vấn xối xả của Lâm Nhược Kỳ, khiến đôi mày anh nhíu chặt. Đây chính là vợ anh, nói chưa đầy ba câu đã khơi mùi thuốc súng nồng nặc. Cô không hỏi anh ở nướ