Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341313

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1313 lượt.

c ngoài có khỏe không, công việc có thuận lợi không, chỉ biết chăm chăm yêu cầu anh đẩy nhanh tiến độ công việc để về với mình. Trong lòng anh trào dâng nỗi cay đắng, dạ dày dường như cũng âm ỉ đau.
“A lô? A lô? Rốt cuộc anh có nghe không hả? Cố Hạo Ninh, anh mau về đi, nghe chưa hả? Công việc quèn gì không biết, từ sáng đến tối suốt ngày chỉ có công tác với công tác, anh dứt khoát bỏ việc đi! Em sẽ nhờ cha tìm giúp anh một công việc tốt hơn, không cần phải suốt ngày chạy loanh quanh ngoài đường nữa!” Đầu dây bên kia, Lâm Nhược Kỳ ngạo mạn nói.
Cô luôn như vậy, lúc nào cũng mang cha mình ra để bắt anh đổi việc, mãi mãi không bao giờ để tâm anh đã đổ bao nhiêu công sức và mồ hôi để có được vị trí ngày hôm nay. Anh dùng tay ấn dạ dày, giọng không khỏi trở nên lãnh đạm: “Cho dù có bỏ thì cũng phải làm xong việc lần này hẵng nói. Ngoài ra, công việc của anh không cần cha em bận tâm.”
“Ý anh là sao?”
“Anh không có ý gì. Anh biết cha em quan hệ rộng nhưng hiện giờ ông đã nghỉ hưu rồi, hãy để các cụ an hưởng tuổi già, không phải lao tâm khổ tứ vì đám tiểu bối chúng ta nữa! Nhược Kỳ, ở nhà khuya lắm rồi nhỉ, em nghỉ sớm đi, anh sẽ cố gắng xong sớm để về nhà, bây giờ anh còn phải xem vài tài liệu, chúng ta tạm dừng tại đây, được không?”
Cúp máy, anh lặng lẽ tựa vào đầu giường, con tim ứ đầy cay đắng cùng nỗi buốt lạnh vô tận. Dạ dày dường như càng lúc càng quặn đau, anh biết rõ nên đi ăn chút gì đó nhưng người chẳng buồn nhúc nhích. Hễ nghĩ đến ở chỗ này cũng chỉ có thể mua được mấy thứ như bán hamburger kẹp rau sống với thịt đông lạnh, anh chẳng còn thiết ăn uống. Khi ở trong nước, những món Hoa nóng hổi đối với anh cũng chẳng ngon lành gì cho cam nhưng bây giờ, một bát cháo trắng cũng trở thành ước mong xa vời chẳng thể với tới.
“Giám đốc Cố, anh có trong phòng không? Em vào được chứ?” Ngoài cửa chợt vang lên tiếng của Vu Tiểu Phong, khe khẽ, dịu dàng, như sợ làm ồn đến khách ở phòng bên.
“Ừ, anh trong phòng, em đợi chút!” Cố Hạo Ninh đặt di động lên chiếc tủ ở đầu giường, vuốt vuốt mặt rồi mới đứng dậy ra mở cửa.
“Gì đây?” Cửa phòng vừa bật mở, một mùi thơm ngào ngạt bay vào, anh đưa mắt nhìn kĩ, một bát cháo kê! Còn có cả đĩa cải thìa xanh mướt, trứng chiên cà chua đỏ vàng xen lẫn giăm bông thơm lừng.
Anh sửng sốt trố mắt nhìn. “Em biến ra những món ngon thế này từ đâu thế?”
Vu Tiểu Phong mỉm cười, dúi đũa muỗng vào tay anh rồi thoáng ngại ngùng cất lời: “Chẳng phải lần trước anh hỏi em tại sao hành lý lại nặng thế ư? Là do em nghĩ dạ dày anh không tốt, lo những món nguội lạnh ở bên ngoài anh không quen ăn nên mang theo nồi cơm điện và mấy thứ như kê, gia vị, bát đũa, định bụng có cơ hội sẽ nấu chút gì đó ấm bụng cho anh. Hồi nãy, em chạy qua siêu thị ở bên cạnh mua chút rau tươi, điều kiện có hạn, anh chịu khó ăn nhé!”
“Chịu khó? Cái này mà chịu khó á? Ban nãy anh còn ước gì có được một bát cháo trắng đã tốt lắm rồi, nào ngờ em bưng cả một bát cháo kê đến...”
Anh chợt dừng lại, không biết nói gì nữa. Nụ cười của Tiểu Phong đơn thuần và thỏa mãn biết bao, trên gương mặt ửng hồng, còn vương chút ngượng ngùng. Tuy cô chỉ nói qua loa nhưng để có thể chế biến những món ngon thế này chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, cô đã phải vất vả thế nào?
Người con gái dịu dàng này, vẫn luôn như thế, một mực âm thầm cho đi. Từng chút từng chút, nhẹ nhàng vỗ về nỗi mệt mỏi và cô liêu nơi anh nhưng chưa bao giờ đòi hỏi hồi đáp.
Cố Hạo Ninh cúi xuống, từ tốn múc từng muỗng cháo kê thơm ngon cho vào miệng, nỗi đau âm ỉ chầm chậm lan tỏa nơi lồng ngực.
Ăn xong cháo, Cố Hạo Ninh ngăn không cho Tiểu Phong dọn dẹp bát đũa. “Để anh rửa bát! Em ngồi nghỉ chút đi. Hình như siêu thị cũng cách đây hơi xa, em chạy tới chạy lui, có phải chân lại đau nữa rồi không?”
“Em không sao, em làm gì mà yếu ớt đến thế!” Tiểu Phong cười cười không để tâm, nhận lấy bát đũa mà Cố Hạo Ninh đã rửa sạch, chuẩn bị trở về phòng mình.
“Khoan đã!” Cố Hạo Ninh vội gọi giật Tiểu Phong. Anh lau sạch tay, lấy ra một chai rượu thuốc từ va li, đưa cho Tiểu Phong. “Cái này là anh mua ở phố người Hoa, nghe đồn hiệu quả lắm. Chốc nữa về phòng em xoa bóp chân thật kĩ, đừng để vết thương nặng hơn.”
“Ồ... Cảm ơn anh!” Tiểu Phong cúi gằm, nhận lấy chai rượu thuốc. “Hôm nay đã mệt cả ngày rồi, anh cũng nghỉ sớm đi nhé! Em về phòng đây.”
Sáng hôm sau, hai người đến thắng cảnh nổi tiếng nhất tại địa phương, nhà thờ lớn Cologne.
Nhà thờ lớn Cologne là nhà thờ cao nhất thế giới. Du khách đến đây đa số đều mua vé để lên tháp để cảm nhận cảm giác đứng tại “nơi gần nhất với Thượng Đế” là như thế nào.
Dưới sự nài nỉ kiên trì của Vu Tiểu Phong, Cố Hạo Ninh đành dẫn cô leo tháp. Hai người cũng đã nói rõ trước, một khi chân Tiểu Phong không chịu nổi, cả hai sẽ lập tức quay xuống. Nhưng khi họ chầm chậm trèo lên, Cố Hạo Ninh mới sực phát hiện ra một vấn đề hết sức nghiêm trọng. Cầu thang nhà thờ rất chật hẹp và dốc đứng, có nhiều chỗ thậm chí chỉ đủ cho một người đi qua, cộng thêm phía trước và sau hai người đều lèn chặt du k