Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341239

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1239 lượt.

phải dè dặt, cẩn trọng khi ứng xử với cha mẹ chồng lúc ở nhà, đến chỗ làm còn phải ứng phó với các đồng nghiệp của Lâm Nhược Kỳ, Vu Tiểu Phong cảm thấy sợ hãi, lỡ sai bước nào thì thân phận của cô sẽ bị người khác phát hiện mất. Lời nguyền hãi hùng kia lại vang lên bên tai cô: “Đây là thiên cơ, nhất định không được tiết lộ! Nếu không, không những bản thân ngươi mất mạng mà còn liên lụy đến người yêu thương nhất! Hãy nhớ lấy, nhớ lấy!” Giờ đây, người cô yêu nhất chính là Cố Hạo Ninh, cô quyết không để liên lụy đến anh, tuyệt đối không.
Trong lúc buồn phiền, điện thoại chợt đổ chuông, cô đưa mắt nhìn, là một số lạ, cô nhấn nút nghe, lòng thấp thỏm, lo âu.
“Xin chào, tôi… là Lâm Nhược Kỳ.”
Chiều đông rét buốt, trời đã nhá nhem tối. Vài vạt nắng cuối ngày thỉnh thoảng lướt qua tầng mây, ánh lên sắc đỏ nhàn nhạt nhưng càng làm tăng thêm cảm giác đìu hiu, quạnh quẽ.
Bất giác Cố Hạo Ninh lấy ra một món đồ be bé từ túi trong của áo khoác, một chiếc trâm cài áo bằng mã não óng ánh, đỏ rực lặng lẽ nằm gọn trong lòng bàn tay anh.
Cảm giác buốt giá ùa tới, từ giữa lòng bàn tay lan đến lồng ngực, như một dòng tuyết lạnh căm ào ào ập đến, đông cứng con tim thành một niềm đau thương buốt giá.
Anh khẽ mở cửa kính, những cơn gió rét thấu xương thốc vào. Bên đường, có vài đứa trẻ nhanh nhảu đốt pháo hoa sớm. Những chùm pháo hoa sặc sỡ muôn màu thắp sáng màn đêm u tối, tĩnh mịch, nghe tưng bừng, náo nhiệt vô cùng. Giữa khung cảnh huyên náo đó, những bông tuyết mềm mại lất phất rơi, y như người con gái kia giữa cõi hồng trần này, dịu dàng như nước, trầm lặng, nhã nhặn.
“Trạm kế tiếp, Lang Nguyệt Uyển, xin mời hành khách muốn xuống chuẩn bị hành lý xuống xe!” Tiếng loa báo trạm vang lên rõ to, Cố Hạo Ninh định thần lại, cẩn thận cất chiếc trâm vào túi rồi xách hành lý đứng lên, chầm chậm xuống xe.
“Anh Cố mới về à?” Cố Hạo Ninh vừa bước vào khu chung cư, liền chạm mặt chị Trương hàng xóm.
“Vâng, tôi vừa đi công tác về.” Cố Hạo Ninh khẽ cười, cất tiếng chào chị Trương.
“Bận vậy à, đến chiều Ba mươi Tết mới về, nếu muộn thêm chút nữa chắc chị nhà lại nổi cáu đấy!”. Chị Trương ở căn hộ dưới lầu của Cố Hạo Ninh, mắc bệnh suy nhược thần kinh nhẹ, sợ nhất là nửa đêm khuya khoắt bỗng giật mình nghe thấy những tiếng loảng xoảng chén đĩa rơi vỡ vọng từ trên lầu xuống.
“Dạ, không đâu, không đâu!” Cố Hạo Ninh nhận ra ý than phiền bóng gió của chị Trương, đành ấp úng lấp liếm.
“Mà mấy tháng gần đây hình như yên tĩnh chút rồi.” Nhìn dáng vẻ ái ngại của Cố Hạo Ninh, chị Trương cũng không tiện nói nhiều, bèn cười xòa, nhắc một câu. “Tôi thấy hình như cha mẹ anh đã đến rồi, thay tôi gửi lại hỏi thăm tới hai cụ nhé!”
“Được ạ, cảm ơn chị! Chúc chị năm mới vui vẻ!”
“Ha ha, năm mới vui vẻ, năm mới vui vẻ! Chúc hai vợ chồng chóng có một đứa con kháu khỉnh bế bồng!”
Cố Hạo Ninh nhìn theo bóng lưng của chị Trương, cười khổ, mình và Nhược Kỳ sắp ly hôn, còn có thể sinh con ư? Thế chẳng phải tạo nghiệt sao?
Tay kéo va li, Cố Hạo Ninh lê bước về nhà. Kỳ thực chuyến đi công tác Thái Lan lần này vốn rất ngắn, có thể về từ sớm nhưng anh thật sự không muốn đối mặt với Lâm Nhược Kỳ, vậy nên kéo dài đến tận chiều hôm nay mới bay về, chỉ để ăn Tết cùng cha mẹ.
Vừa bước vào thang máy, điện thoại trong túi liền rung chuông. Anh lấy di động ra, là anh bạn luật sư của anh, Tiêu Bình.
“Hạo Ninh, tôi đã chuẩn bị xong đơn ly hôn mà ông nhờ rồi. Chừng nào ông rảnh mà đến văn phòng lấy được chứ?”
“Được thôi, cảm ơn! Đợi qua Tết tôi sẽ đến làm thủ tục. Tới lúc đó liên lạc với ông nhé?”
“Ok, thế tôi đợi điện thoại của ông.”
Cúp máy, Cố Hạo Ninh đã đến trước cửa nhà. Anh hít sâu một hơi rồi nhấn chuông cửa.
Đêm Giao thừa gia đình sum vầy, ngoài kia pháo nổ inh ỏi, từng chùm pháo hoa rực rỡ nhưng trong nhà của Cố Hạo Ninh, bầu không khí im phăng phắc đến ngạt thở.
Nhìn thái độ lãnh đạm, thờ ơ của Cố Hạo Ninh dành cho Lâm Nhược Kỳ, cha anh mấy lần định nổi trận lôi đình, nhưng bị vợ ngăn lại bằng ánh mắt. Ông cũng tự nhủ dù gì hôm nay cũng là Giao thừa, không thể để trong nhà xảy ra xung đột được, ông chỉ còn cách ráng dằn cơn bất mãn xuống.
Nhìn sắt mặt lạnh băng của Cố Hạo Ninh, cộng thêm vẻ buồn bã, bất lực và ngập ngừng của cha mẹ, Vu Tiểu Phong biết sự lựa chọn tốt nhất chính là mình nên lặng lẽ rời khỏi. Như thế, đối với mọi người có lẽ sẽ dễ chịu hơn.
Sau khi dùng cơm, thu dọn bát đũa xong xuôi, Vu Tiểu Phong cố điều chỉnh nét mặt, mỉm cười, nói với Cố Hạo Ninh và cha mẹ anh: “Cha, mẹ, con hơi mệt, xin đi nghỉ trước, cứ để Hạo Ninh đón Giao thừa cùng cha mẹ nhé!”
Trở về phòng ngủ, đóng cửa lại, nụ cười của Vu Tiểu Phong mới từ từ tắt lịm. Cô tựa lưng vào cửa, chầm chậm trượt xuống, ngồi phịch xuống nền nhà lạnh, hai hàng lệ lặng lẽ lăn dài trên má.
Bầu trời tối tăm, Vu Tiểu Phong nhìn chút ánh sáng mỏng manh, khóe môi lướt qua ý cười nhợt nhạt, niềm hy vọng của cô, luôn là như thế, những tưởng gần ngay trước mắt nhưng thực ra lại xa tận chân trời.
Kể từ năm năm tuổi, khi cô bị mẹ ruộ


XtGem Forum catalog