Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341240

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1240 lượt.

viện phúc lợi trên báo, cháu rất cảm động nên muốn đến thăm các thầy cô và bọn trẻ, nhân tiện tặng một vài thứ để thể hiện chút tấm lòng.” May mà Vu Tiểu Phong phản ứng nhanh nhạy, tức thì nhớ ra có tờ báo viết bài về viện phúc lợi của bọn cô dạo trước, bèn tranh thủ lấy nó làm cái cớ mà nghe chừng hợp lý.
“Ha ha, cảm ơn cô! Tuy trước kia cũng có không ít người hảo tâm đến nhưng ngay mồng Một Tết thì cô là người đầu tiên đấy! Chắc đây là lần đầu tiên cô đến nhỉ? Mời cô đăng ký tên họ trước, giờ tôi sẽ đi mời giáo viên trực ca dẫn cô đi tham quan một vòng!” Bác Lý thực sự nghĩ cô là người hảo tâm, bèn nhiệt tình gọi điện cho thầy Lưu Hy đang trực ban.
“Vâng, thế thì phiền bác ạ! Cảm ơn bác nhiều!” Tuy Vu Tiểu Phong quen thuộc và hiểu rõ viện phúc lợi như lòng bàn tay nhưng cô sợ bị bác Lý nhận ra điều bất thường, đành vờ tỏ vẻ phấn khởi chờ thầy Lưu Hy đến, chuẩn bị tham quan nơi mình để sinh sống hơn hai mươi năm, y như một người lạ.
Lưu Hy dẫn Vu Tiểu Phong lần lượt tham quan nơi ở của các cụ già neo đơn và trẻ em mồ côi, tàn tật. Tại đó, cô bất ngờ gặp Hiệu trưởng Lư với mái đầu bạc trắng đang đi tuần, đôi mắt không khỏi đỏ hoe, bờ mi ươn ướt.
Suốt bao năm nay, Hiệu trưởng Lư vẫn luôn xem những đứa trẻ trong viện như chính con ruột của mình, mỗi lần Tết đến, bà đều khăng khăng ở lại viện phúc lợi, cùng đón tết với đám trẻ nơi này nên bọn trẻ trong viện đều quen gọi bà là “mẹ Lư”.
Vu Tiểu Phong cũng dành cho bà một tình cảm rất sâu đậm. Cô nhớ rõ năm mình bị đưa vào viện phúc lợi, lúc đó cô vừa tròn năm tuổi. Cô rất sợ sấm sét nên mỗi lần mưa dông, Hiệu trưởng Lư luôn dẫn cô vào phòng bà rồi ôm cô ngủ cùng. Năm tám tuổi, một đêm bỗng dưng cô bị sốt cao, cũng là Hiệu trưởng Lư tận tình chăm sóc cô suốt đêm trong phòng y tế. Bà như một người mẹ, không ngừng thay khăn, lau mồ hôi cho cô, nắm lấy tay cô, khẽ ngân nga hát ru để cô không còn cảm thấy cô đơn nữa.
Một năm rồi lại một năm trôi qua, Hiệu trưởng Lư cứ thế cống hiến hết tuổi trẻ, tình yêu cho những người già và trẻ em trong viện phúc lợi, không thể lo toan cho gia đình của riêng mình. Vu Tiểu Phong nhớ trong bài báo đó có nhắc đến chuyện chồng của Hiệu trưởng Lư đã qua đời vì bệnh nhồi máu cơ tim bột phát mấy tháng trước, khi ấy, bà đang chăm sóc một cụ già neo đơn ốm nặng, không được nhìn mặt người bạn đời của mình lần cuối…
“Cô Lâm, cô vẫn ổn chứ?” Thấy đôi mắt ngấn lệ của Vu Tiểu Phong, Lưu Hy hơi ngẩn người, cô này sao thế kia? Không khỏe ư? Ông vội hỏi: “Có phải cô không khỏe chỗ nào không? Viện của chúng tôi có phòng y tế!”
“Dạ không, không ạ!” Vu Tiểu Phong vội cầm nước mắt, bước đến cạnh Hiệu trưởng Lư, nắm lấy tay bà, nói: “Do cháu quá cảm động thôi ạ! Trước kia, cháu có nghe chuyện của hiệu trưởng, cháu rất khâm phục những gì cô vẫn cố gắng làm cho các cụ già và trẻ em, giờ được tận mắt trông thấy hiệu trưởng quan tâm tới bọn trẻ thế này, cháu thực sự rất cảm động!”
“Ha ha, quá khen, quá khen, cháu cũng là người có tấm lòng nhân ái. Thực sự rất cảm ơn cháu đã đến thăm người già và bọn trẻ trong một ngày đặc biệt thế này!” Hiệu trưởng Lư nắm lấy tay Lâm Nhược Kỳ, một cảm giác thân thiết và ấm áp quen thuộc từ lòng bàn tay truyền sang Vu Tiểu Phong.
Kể từ khi linh hồn của Vu Tiểu Phong nhập vào thân xác của Lâm Nhược Kỳ, cô đã không còn cơ hội cảm nhận hơi ấm như giữa những người thân thế này. Hễ nhớ đến nỗi cô độc và quạnh quẽ đêm qua, cộng thêm thái độ lạnh lùng, hờ hững của Cố Hạo Ninh sáng nay, Vu Tiểu Phong không nén nỗi chua xót ứ đầy trong lòng. Cô mong muốn được nhào vào lòng Hiệu trưởng Lư như lúc xưa biết bao… nhưng cuối cùng, cô chỉ có thể khẽ mỉm cười lễ phép, chậm rãi chôn chặt tất cả tình cảm quyến luyến và thống khổ dưới đáy tim.
Vu Tiểu Phong đã tham quan toàn bộ viện phúc lợi qua sự dẫn dắt và giới thiệu của Lưu Hy và Hiệu trưởng Lư. Sau khi chia hết đồ đã mua cho các cụ già và trẻ nhỏ, cô bèn rời khỏi, vì nếu tiếp tục ở lại, cô sợ mình sẽ không kiểm soát được cảm xúc rồi để lộ ra sơ hở mất.






Bạn Bè
Rời khỏi viện phúc lợi, Vu Tiểu Phong thẫn thờ lang thang trên phố, chợt một bảng hiệu Pizza Hut đập vào mắt cô.
Trên cửa kính quán dán tờ quảng cáo khổ to, vẽ chiếc bánh pizza sặc sỡ sắc màu trông ngon mắt đến phát thèm. Cô ngây ngẩn ngắm nhìn rồi bất giác bước vào quán, ngồi xuống.
“Chúc mừng năm mới! Cô muốn gọi món gì? Năm mới chúng tôi có…”
“Tôi muốn gọi một pizza hải sản cỡ lớn, một phần ốc sên đút lò, một phần cánh gà chiên, thêm một ly trà sữa, một bánh tiramisu.” Ngắt lời giới thiệu của nhân viên, Vu Tiểu Phong tuôn ra một tráng các món “combo thường lệ” mà lần nào đến Pizza Hut cùng Cố Hạo Ninh, cả hai đều gọi. Nhưng vừa dứt lời, cô liền ngẩn người. Sao cô lại quên mất, hôm nay chỉ có mình cô thôi?
“Tần Lãng, sao cháu lắm lời thế hả?” Thoáng thấy nét mặt buồn bã và cô đơn lướt qua mắt Lâm Nhược Kỳ, Giang Hàn Phi vội quát khẽ Tần Lãng, hòng ngăn câu hỏi của cậu nhóc.
Giang Hàn Phi rất hiếm khi