Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa
Tác giả: LeoAslan
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341457
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1457 lượt.
lên gần mũi, hít ngửi, mùi thơm ấy quả nhiên phát ra từ chiếc áo vest. Tim cô phút chốc như rơi tõm xuống vực, trên áo vest của Cố Hạo Ninh sao lại có hương nước hoa của phụ nữ?
“Còn chưa ngủ à?” Cố Hạo Ninh tắm xong, ra khỏi phòng tắm, thấy Lâm Nhược Kỳ vẫn cầm sách, ngồi tựa ở đầu giường, bèn hỏi.
“Ừm, em ngủ ngay đây!” Lâm Nhược Kỳ mỉm cười với anh, đặt sách xuống, nhìn sắc mặt mệt mỏi của Cố Hạo Ninh, quan tâm hỏi: “Có phải khó chịu lắm không, liệu mai có cần xin nghỉ?”
“Không sao, ngủ đi!” Cố Hạo Ninh tắt đèn ngủ ở đầu giường, buông mình nằm xuống, lát sau, chìm vào giấc nồng.
Lâm Nhược Kỳ khẽ khàng trở mình, nhìn đôi mày hơi cau lại của Cố Hạo Ninh. Mùi nước hoa thoang thoảng, phảng phất trong phòng ngủ vắng lặng, căng đầy mỗi hơi thở, như mị độc khoét cốt, len lỏi vào nơi mềm yếu không phòng bị nhất dưới đáy tim, từng chút, từng chút khơi dậy từng cơn đau đớn mênh mang, vô tận.
Trầm Luân
Sáng hôm sau, Lâm Nhược Kỳ ngồi xe của Cố Hạo Ninh đi làm.
“Tôi nay anh có đi dự tiệc nữa không?” Trầm tư hồi lâu, cuối cùng Lâm Nhược Kỳ cất tiếng dò hỏi.
“Không. Tối nay chắc có thể về nhà ăn cơm.”
“Tối qua mẹ định chờ anh về, sau đó, em thấy đã quá muộn, bèn khuyên mẹ đi ngủ trước.” Lâm Nhược Kỳ nghiêng đầu nhìn sắc mặt của Cố Hạo Ninh, vẻ như hững hờ hỏi: “Tối qua, hình như anh đi dự tiệc đến khuya lắm, đi cùng Đinh Hồng à?”
Mải tăng ca đến tối, Cố Hạo Ninh cuối cùng mới duyệt xong bản báo cáo cuối cùng. Anh ngẩng đầu, xoay xoay cần cổ nhức nhỏi rồi cầm áo vest và chìa khoá xe, đi ra ngoài.
Cố Hạo Ninh cúi đầu, vừa mặc áo vest vừa bước nhanh trên hành lang. Loáng thoáng đâu đó văng vẳng vài câu ca du dương, anh chăm chú lắng nghe, bất chợt toàn thân như bị sét đánh, đứng chết lặng như hoá đá.
Là Khoảnh khắc hạnh phúc, bài hát mà Tiểu Phong từng hát cho anh nghe, bài hát mà anh từng dùng làm nhạc chuông – Khoảnh khắc hạnh phúc!
Tiếng ca nhẹ nhàng, trầm bổng như lưỡi đao sắc nhọn vụt đâm vào nơi mềm yếu, u tối nhất dưới đáy lòng Cố Hạo Ninh. Những dĩ vãng mà anh ngỡ đã chôn chặt từ lâu, từ miệng vết đâm đó chớp mắt phun trào, cuồn cuộn ập đến bao trùm lấy anh.
Mong đợi, kích động, vui mừng, khổ đau… Biết cảm xúc khó tả trộn lẫn những ngọt ngào, đắng cay dồn dập tràn về trong cõi lòng. Anh như đứng không vững, toàn thân run rẩy. Tiểu Phong, Tiểu Phong, Tiểu Phong, tiếng gọi nơi đáy lòng càng lúc càng to, lý trí và sự kìm nén trong giây phút này đều vỡ tan thành mây khói. Anh lao về phía phát ra tiếng hát, dường như mọi âm thanh xung quanh đều chết lặng, chỉ còn lại tiếng hát đó, càng lúc càng gần, càng lúc càng rõ… Anh cảm thấy tim mình như sắp nhảy vọt ra ngoài, nỗi đau lẫn niềm mong đợi trong huyết mạch sục sôi, dâng trào…
“Tiểu Phong!” Anh hét lớn, bóng lưng mảnh mai kia chợt khựng lại rồi chầm chậm quay qua.
“Giám đốc Cố? Giám đốc, anh sao thế?”
Lạc Hân sững sờ trông thấy ánh sáng rạng ngời nơi đáy mắt Cố Hạo Ninh phụt tắt ngay khoảnh khắc cô quay người lại, nỗi thất vọng chẳng hề che giấu ấy như một chiếc kim cực mảnh đâm vào tim cô nhói đau. Cô ê chề cắn chặt môi, đầu cúi gằm, ánh mắt vô tình lướt qua đôi tay đang siết chặt của Cố Hạo Ninh, kêu thét: “Giám đốc, tay anh làm sao vậy?”
Từng giọt máu tí tách rơi xuống từ bàn tay phải đang nắm chặt của Cố Hạo Ninh nhưng anh hoàn toàn không hay biết, chỉ đứng lặng nơi đó. Ánh đèn mờ tối, chập chờn rọi xuống gương mặt Cố Hạo Ninh, tựa vết thương ảm đạm trĩu nặng nỗi bi thương và u sầu đang thấm đượm vào tâm can.
“Giám đốc, tay của anh, em giúp anh băng bó nhé?” Lạc Hân tiến gần về phía Cố Hạo Ninh hai bước rồi khẽ cất giọng hỏi.
“Ồ, không sao!” Lúc này, Cố Hạo Ninh mới thả lỏng đôi tay nắm chặt, chiếc chìa khoá xe cầm trong tay phải đã loang lỗ vết máu, một vệt đỏ sâu hoắm khắc giữa lòng bàn tay anh.
“Vết thương hình như hơi sâu, trong phòng trà có hộp cứu thương, em giúp anh băng bó nhé?” Lạc Hân đến bên cạnh Cố Hạo Ninh, dịu giọng khuyên nhủ, giọng run run.
Cố Hạo Ninh im lặng đi theo Lạc Hân vào phòng trà, nhìn cô thuần thục lấy ra oxy già khử trùng và bông băng rồi giúp anh thoa thuốc, băng bó lại. Sau cùng, cô khẽ khàng dặn dò: “Đừng để tay phải dùng sức hay thấm nước, nhớ chú ý giữ khô ráo và sạch sẽ.”
“Sao cô thông thạo vậy? Cô từng học hộ lý à?” Nghe Lạc Hân nghiêm túc dặn dò, Cố Hạo Ninh phì cười, sao mà giống y tá quá đi mất!
Tay Lạc Hân thoáng dừng lại rồi đưa lên vuốt tóc, xong mới chầm chậm ngước lên. “Em rất dễ bị thương, bị mãi rồi bản thân cũng tự học được cách băng bó.”
“Rất dễ bị thương?” Cố Hạo Ninh hơi cau mày. “Liệu có liên quan đến căn bệnh hôm qua của cô không?”
“Cũng không hẳn.”
Lạc Hân vừa thu dọn đống bông băng cứu thương trên bàn vừa nhàn nhạt trả lời. Đầu cô hơi cúi xuống, chiếc cổ trắng ngần dưới ánh đèn dìu dịu trông mảnh mai, thon thả đến lạ, vài sợi tóc loà xoà rủ xuống bờ vai mịn màng, làm tăng thêm nét duyên dáng, thuỳ mị. Trong khoảnh khắc đó, Cố Hạo Ninh bỗng ngẩn ngơ, buột miệng hỏi: “Sao ban nãy c