XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá

Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá

Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342021

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2021 lượt.

lên vì sợ, dịch giữa hai chân lại chảy ra.
Ôn Miên không định sẽ tiếp tục rối rắm trong mớ suy nghĩ rốt cuộc anh đã từng có kinh nghiệm trong chuyện này chưa.
Cô cố gắng không để tâm đến những thứ này nữa, bởi vì cô thích Cù Thừa Sâm, hiện giờ anh là chồng mình, cho nên... chuyện quan hệ giữa bọn họ là phải lẽ.
Mà những chuyện xảy ra trước khi cưới kia...đều chỉ là chuyện cũ trước đây mà thôi.
Phía trong đùi của Ôn Miên cực kỳ mẫn cảm, ngón tay dài thô ráp của Cù Thừa Sâm không ngừng xoay tròn, trong lúc lơ đãng, anh bỗng nhiên xuyên vào phía trong nơi ẩm ướt.
Ôn Miên vùng vẫy muốn phản kháng: "Đừng....như vậy khó chịu lắm."
Trung tá Cù mút lên cổ cô, nhẹ giọng an ủi, "Ngoan, anh muốn em ướt thêm chút nữa."
Ôn Miên đành phải nhắm mắt lại, tùy ý để tay anh chuyển động bên trong, thậm chí số lượn ngón tay còn tăng lên, khiến cho nơi mẫn cảm chưa bao giờ được thăm dò qua trở nên vô cùng nhạy cảm, sau vài lần ngón tay rút xa đâm vào, cô "A!" lên một tiếng, bám chặt vào đầu vai Cù Thừa Sâm, đạt được cao trào.
Chất dịch ẩm ướt dính đầy vào lòng bàn tay của người đàn ông, cũng thấm ướt hai chân cô.
Cù Thừa Sâm cực kỳ yêu thích bộ dáng thành thực và đáng yêu của Ôn Miên khi ở trên giường, hai tròng mắt sâu thẳm của anh chăm chú nhìn cô, hôn đôi môi đang run rẩy vì động tình của cô, nụ hôn ẩm nóng làm bùng cháy ngọn lửa giữa hai người, Ôn Miên chủ động ôm chặt cổ anh, thẹn thùng mà tự nhiên phối hợp với anh.
Mặc dù đang trong trạng thái triền miên gần như quên hết mọi sự, nhưng ý thức cao độ của bộ đội đặc chủng trong người Cù Thừa Sâm vẫn còn, những tiếng động quấy nhiễu ngoài cửa đã khiến anh chú ý.
Nếu chỉ là nhóm binh lính đi trực bình thường, thì tần suất đi lại sẽ không nhiều như thế.
Trung tá Cù nhíu mày, lấy tay đặt lên môi Ôn Miên, sau đó quay đầu hét về phía cửa: "Tôi đếm tới ba, mở cửa thấy người nào, tôi sẽ kéo người đó ra trời tuyết tiến hành đặc huấn (huấn luyện đặc biệt)!"
Những tiếng bước chân bối rối và dồn dập vang lên!
"......."
Thế giới trở về vẻ an bình như cũ.
Ôn Miên xấu hổ đến mức hận không thể vùi mình vào trong tuyết, những tiếng rên vừa nãy không phải bị đám lính nhiều chuyện kia nghe được rồi đó chứ?
Cô xấu hổ nói: "Đám lính này của anh....thật là phục tùng anh."
Quân nhân trời sinh luôn tôn kính người mạnh, tất nhiên phải thế rồi.
"Chính quyền sinh ra từ nòng súng." Cù Thừa Sâm nói xong, giơ tay nắm chặt cằm cô, không phải để dạy bảo, mà là để phát tiết dục vọng, "Đối với em.....có phải cũng thế hay không."
Khi nói chuyện, vật nam tính kia lại bị kích thích, anh đặt khẩu súng nguy hiểm nhất, hỏa lực mạnh nhất lên bụng cô, cô thấy thế thì vừa chờ mong lại vừa e sợ, một loại áp lực vô hình khiến Ôn Miên không khỏi lo lắng.
Ngón tay của anh lại tuần tra vài vòng quanh hang động, thân thể nặng nề đè lên phần bụng cô, cúi người bắt đầu cuồng nhiệt liếm mút nụ hoa của cô, cô để cho anh tùy ý liếm láp, đầu lưỡi linh hoạt thăm dò từng tấc da thịt gợi cảm. Lồng ngực cường tráng của Cù Thừa Sâm kề sát bộ ngực mềm mại của Ôn Miên, anh kẹp chặt eo cô, hai cơ thể dính chặt vào nhau.
Người đàn ông lưu lại vô số vết hôn trên người cô, từ bộ ngực cao ngất cho đến phần eo, khắp nơi đều đầy ký hiệu màu hồng và vết nước miếng. Cuối cùng khoái cảm trở thành nỗi giày vò, buộc Cù Thừa Sâm đặt vật nam chính to dài đang căng trướng giữa hai chân cô.
Ôn Miên còn đang run rẩy đắm chìm trong dục vọng, đầu óc như thiếu dưỡng khí, trống rỗng hơn mười mấy giây, Cù Thừa Sâm thấy cô không có phản ứng, thuận thế đứng thẳng lên, binh đến dưới thành (tình thế nguy cấp).
Tách hai chân của cô ra, muốn cô lộ ra nơi mềm mại khiến anh dục hỏa khó nhịn kia, nhưng nghĩ lại sợ cô lâm trận bỏ trốn, Cù Thừa Sâm chỉ có thể nhanh chóng phá tan phòng tuyến.
Chiếm lĩnh vùng đất trong nháy mắt, cô gái nhỏ cắn chặt cánh môi, nhưng vẫn để lộ vẻ đau khổ, đau đớn khi phá thân khác hoàn toàn với tất cả những nỗi đau cô từng trải qua!
Toàn bộ vùng đất đã bị địch nhân đánh chiếm triệt để!
Anh không có cách nào dừng lại, toàn bộ những gì thuộc về cô, đều khiến cho anh mơ ước.
Rất đau, cảm giác bị xé rách khi đâm vào này, chân thật lại dữ dội, Ôn Miên cắn chặt răng, hô hấp khó khăn khiến cho nước mắt bắt đầu chảy, rơi xuống bên gối.
Khó trách vì sao phụ nữa khó quên đêm đầu tiên, nỗi đau khắc cốt ghi tâm như thế, không chỉ vì cơ thể trải qua loại trải nghiêm kỳ quái, mà còn đắm chìm trong lần đầu tiên mất đi trinh tiết, tất cả giống như một dấu vết đỏ tươi nóng bỏng khắc sâu vào lòng cô, khó có thể phai mờ!
Cừ Thừa Sâm buộc chính mình phải giữ được lý trí, mày cau chặt lại như có vô số lời muốn nói: "Rất đau sao?" Anh lần mò xuống cái mông mềm mại của cô, tận lực an ủi: "Thả lỏng, có thấy khả hơn chút nào không?"
Trên thực tế anh đã chịu không nổi, lối vào chưa từng bị khai phá quá nhỏ hẹp, vật cứng rắn của anh bị bao vây tứ phía, huống chi.... sau khi thích ứng trong cơ thể cô, thứ kia không những không nhỏ lại, mà còn căng lớn hơn vài phần.
Ôn Miên