Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342006
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2006 lượt.
àm cái chuyện bạo lực gia đình.
Ôn Miên không thể tiếp tục giữ im lặng được nữa, cho dù người khác có lòng tốt muốn bảo vệ cô, cũng không thể khiến Cù Thừa Sâm tự dưng bị hiểu lầm như thế.
"Cảm ơn bác, tình cảm của cháu và chồng rất tốt, quả thật là lúc ở "trên giường", không cẩn thận bị đụng phải."
Lúc phát âm còn cố ý nhấn mạnh hai chữ "trên giường", cô bé Ôn như thế sẽ có hiệu quả đánh lừa dư luận.
Sếp Cù mím môi, anh xoay mặt ra ngoài cửa sổ, mìm cười, lại có vẻ như đang cẩn thận suy nghĩ gì đó, đặc biệt không có ý tốt.
Ôn Miên nhất thời 囧 囧.
Đăng ký, thanh toán viện phí, chẩn bệnh, kiểm tra thị lực, vị quân y xác nhận võng mạc của cô bé này không bị tổn thương, chỉ bị thương ngoài da một chút, Cù Thừa Sâm mới nhẹ nhàng thở ra.
Ôn Miên nhìn con mắt bị bao bởi một khối vải bông, quả thật giống với thuyền trưởng độc nhãn long, hu, dáng vẻ này thật quá buồn cười rồi.
Người đàn ông mặc quân trang vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhẹ nhàng xoa xoa khuôn mặt đang chán chường của cô: "Ôn Miên, anh nên xin lỗi em."
Cô không hiểu ngửa đầu nhìn xung quanh, chỉ có thể nhìn xuyên thấu qua đôi mắt sáng của anh.
"Do anh không nhắc em trước, hại em bị thương thành như thế, sau này..... tuyệt đối không có lần sau."
Ôn Miên vội vàng lắc đầu với Cù Thừa Sâm, tỏ vẻ không đồng ý, cô đâu có giận anh!
Chẳng lẽ thật sự còn phải đi tính toán với anh bị thương là do lỗi của mình sao, người đàn ông này chỉ muốn có thể về sớm một chút thôi. Huống chi, đầu tư luôn có nguy hiểm, trước khi gả cho anh, cô đã sớm chuẩn bị rồi, chẳng qua là hôm nay xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn mà thôi.
Ôn Miên tựa vào bờ lưng rộng của sếp, tim đập ngày càng nhanh, thấp giọng thì thầm: "Sếp, em rất nhớ anh."
Cù Thừa Sâm xoay người, nghe xong nhẹ nhàng cười, bàn tay áp sát vào, xoa khuôn mặt đỏ bừng của cô: "Anh biết."
****
Mệt mỏi cả một ngày, Cù Thừa Sâm về nhà tắm rửa xong, lau tóc đi xuống nhà bếp, Ôn Miên chuẩn bị cho anh một sự ngạc nhiên nhỏ.
Người nào đó nhận lấy cái túi lớn, mở ra vừa thấy, không khỏi nhíu mày, chỉ là vì nhìn thấy size của chiếc áo sơ mi này nhỏ, mà lại dở khóc dở cười rồi.
"Ôn Miên, size này nhỏ."
Dát, dòng suy nghĩ của Ôn Miên khựng lại trong nháy mắt.
"Em thấy anh nhìn không mập, thật sự không dám mua size lớn nhất....."
Cù Thừa Sâm cũng không muốn phụ lòng tốt của cô, tính toán, đây là lần đầu tiên, cô gái này vậy mà lại nhớ mua quà cho anh, không tệ.
Sếp đứng trước mặt Ôn Miên cởi áo, tự mình mặc áo mới cho cô xem.
Kết quả cái áo nhỏ thật, trên người anh còn hơi nước đọng lại sau khi tắm, chất vải dính sát vào vùng ngực rắn chắc của người đàn ông, mang lại hiệu quả mờ mờ.
Khối cơ bắp như ẩn như hiện, hơi nước mờ ảo khiến cho vẻ đẹp của người nào đó trở nên đặc biệt sa đọa.
Thì ra cô vẫn xem nhẹ những thứ được ẩn giấu dưới lớp quân trang sao, Ôn Miên đâu còn chăm chú nhìn áo sơ mi được nữa, xoang mũi nóng lên, chỉ kém đổ máu tử trận ngay tại chỗ thôi.
Cù Thừa Sâm không chú ý tới ánh mắt si mê cực độ của người nào đó, anh lại muốn thử duỗi thẳng hai tay, nhưng vừa làm, cúc áo trước ngực liền bắn ra ngoài, bay một vòng cung duyên dáng đáp lên giữa cằm Ôn Miên!
Ôn Miên: "......."
Được rồi, cho dù là mua sai kích cỡ, sếp cũng đâu cần phải dùng thủ đoạn dụ người ta phạm tội để nhắc nhở cô chứ, lại nhìn người đàn ông này thêm lần nữa, cổ áo rộng mở, eo không có một vết sẹo, chẳng lẽ còn muốn trình diễn tiếp một màn dùng cơ thể để mê hoặc người sao.
Ôn Miên xoa xoa hai tay đang dính nước rửa rau lên tạp dề, trong đầu mơ hồ có suy nghĩ thôi thúc cô tiến lên sờ khắp người sếp, thật là, từ khi nào thì cô cũng trở nên háo sắc như thế chứ!
"Anh cởi ra nhanh đi, em còn phải nghĩ cách để kết nút áo lại, đi đổi số khác."
Cù Thừa Sâm nhìn Ôn Miên không tự nhiên quay người đi, dáng người dưới lớp tạp dề trở nên lung linh gấp bội, không khỏi miệng đắng lưỡi khô. Anh mở nút áo, cởi áo ra, đuôi tóc vẫn còn đọng nước, cơ thể trần truồng như đang dụ hoặc người khác phạm tội, mang theo chút ẩm ướt, người đàn ông ôm chặt eo Ôn Miên từ phía sau, quay đầu cô lại đối mặt với mình.
Ôn Miên câm như hến, phía dưới của sếp đã dựng lên thành một cái lều nhỏ, thẳng tắp đứng vững ở mông cô.
"Sếp, anh không nhìn thấy em đang thế này sao." Chỉ chỉ vào mắt bên trái của mình.
"Anh không ngại."
"Anh về phòng ngủ trước đi, em, em còn muốn dọn dẹp ở đây......"
"Không cần."
"......"
Hai người chỉ mới làm vài lần thôi mà, sếp đã nghĩ cũng cô chơi trò đặc biệt rồi sao! Ôn Miên cười khổ, không lẽ đây chính là tính cách của bộ đội đặc chủng trong truyền thuyết. Dục vọng thật mạnh mẽ, bằng không sao cô chỉ đeo một cái tạp dề màu hồng nhạt cũng trở nên gợi cảm chứ?!
Kỳ thật nếu tính toán rõ ràng, dựa theo tố chất thân thể tốt, tinh lực dư thừa của sếp Cù, trước kia bọn họ vẫn chưa thực sự trải qua một đêm tuyệt vời đâu. (......)
Lần trước lúc hai người trải qua chuyện này, là lần đầu tiên của cô, anh lại chỉ có một ngày, căn bản không dám thả lỏng để mặc sức