Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342003
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2003 lượt.
Nhu không phải là Ôn Miên, mà là một tiếng nổ mạnh vang lên cách đó không xa!
Đôi mi thanh tú của Thi Thiến Nhu nhíu chặt lại: "Trường học sao có thể có pháp nổ?"
Thật là, cực kỳ hiển nhiên, không phải như vậy, nghe như là người nào đó đang nổ súng.
Sắc mặt Ôn Miên trở nên khó coi, nội tâm ngưng trọng giống như bị một tảng đá lớn đè ép, hai người nhìn trộm nhau, ai cũng không dám phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch đến lạ thường này.
Tình thế quỷ dị, phát sinh khiến người ta trở tay không kịp.
Vài người đàn ông ngoại quốc mặt đồ vũ trang, đầu đội mũ sắt đen loại chống bạo động, nghiêm chỉnh triển khai đội hình, trong đó có một người cao giọng thét lên, giọng Anh chính gốc: "Mọi người ở trong tòa nhà này nghe đây! Hôm nay chính là ngày bất hạnh của các ngươi!"
"Các giáo viên hay dẫn theo học sinh của các người, nếu không muốn chết trong tay chúng tao, thì ngoan ngoan nghe theo mệnh lệnh đi!"
"Giúp chúng tao đàm phán với cảnh sát, làm cho chúng tao có thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này đi!"
Mà những khẩu súng tự động trên tay bọn họ, vừa lúc đã chứng thực suy đoán của Ôn Miên.
*****
Mỗi khi bộ đội đặc chủng Hoa Dao tiếp nhận một nhiệm vụ, tổng bộ sẽ dựa theo tham số của các phương diện để suy xét nên chọn và bỏ ai, cuối cùng quyết định danh sách đội viên sẽ phái ra.
Nếu như là nhiệm vụ có tính chất cơ mật, thì sẽ không công bố bất luận thông tin nào cho những đội viên khác, mà những người không bị phong tỏa tin tức, tất nhiên sẽ đem chuyện nào treo bên miệng nói không ngừng nghỉ, để lên mặt với bọn họ xem mình tài giỏi đến mức nào!
Thính lực của Cù Thừa Sâm rất tốt, tuy hai đội viên đang nói chuyện cách anh một khoảng xa, nhưng trung tá vẫn nghe được không sót một chữ.
"Thật tốt, thật kích thích mà, trường học quốc tế ở thành phố Nam Pháp diễn ra vụ án bắt cóc lớn nhất từ trước đến nay!"
"Cậu nói xem vận may của chúng mình lớn đến mức nào, phóng mắt toàn Trung Quốc cũng tìm không thấy...."
Cù Thừa Sâm còn không kịp nghĩ lại, ngoài miệng đã nói ra hai chử ngăn bọn họ lại: "Đứng lại."
Bị trung tá điểm danh hai người đành phải đứng nghiêm cúi chào: "Chảo đội trưởng! Chúng tôi đang vội......"
"Đại đội trưởng bố trí nhiệm vụ? Trước học quốc tế xảy ra trọng án?"
Hai vị quân nhân đối diện, thầm nói tin này không lâu nữa sẽ phát lên bản tin buổi chiều, không đáng để giấu diếm lão Đại.
"Vâng! Chúng tôi đang khẩn cấp tập hợp để đợi mệnh........"
Vừa nói xong, trước mắt đã không còn bóng dáng của sếp, chỉ chừa lại một trận gió tựa như tàn ảnh.
Cù Thừa Sâm bước đi rất nhanh, càng đi càng nghĩ thấy chuyện này không chỉ có như vậy, cũng không quản ở cửa còn có lính gác, một phát kéo người nọ ra.
"Đội trưởng, anh không thể vào......."
Bên trong đang chìm trong bầu không khí khẩn trương, Trang Trí Hạo đang cùng Tham mưu Kỷ lên kế hoạch để giành giật từng giây, Cù Thừa Sâm theo nghi thức làm một động tác chào đẹp đến không thể đẹp hơn, trầm giọng nói: "Báo cáo đội trưởng, tôi xin gia nhập nhiệm vụ lần này."
Trang Chí Hạo rất bất mãn với thái độ của anh: "Tôi, con mẹ nó hiện tại tôi không rãnh nói những thứ này với cậu, đầu cậu bị cửa kẹp vào rồi à? Không hiểu quy củ? Lăn ra đi!"
Mặt Cù Thừa Sâm không chút thay đổi, tỏa ra khí chất như ngang hàng với Đại đội trưởng: "Tôi rất kiên quyết, xin đội trưởng phê chuẩn cho tôi tham gia nhiệm vụ."
Trang Chí Hạo không nhúc nhích, bỏ lại một câu: "Cậu rõ hơn tôi, có người nhà thì không được tham gia, là vì muốn cho tất cả hành động đều thành công."
Nếu chỉ là hành động cứu viện thì sẽ không gây ra bất cứ thương vong gì, nhưng hành động kia không chỉ có như vậy?
Trung tá quăng ra một nụ cười, trong mắt đầy vẻ nặng nề: "Đội trưởng, người tôi tín nhiệm nhất trong lúc tập kích chỉ có mình tôi."
Trang Chí Hạo cũng sớm đoán được Cù Thừa Sâm hẳn sẽ không sống chết mặc bây, tiệc tất niên khi đó tên nhóc này đi đâu cũng dắt vợ phía sau, dáng vẻ như sợ người khác không biết cậu ta đã lập gia đình rồi vậy.
Hiện tại cô Ôn này gặp phải chuyện bắt cóc lớn như vậy, sao cậu ta có thể bình tĩnh được!
Đại đội trưởng cũng biết rất rõ năng lực của anh, nhưng ông phải thận trọng trong việc đề ra sách lược: "Trung tá Cù, tôi ngoại lệ cho cậu, vậy những người khác thì sao?"
Chuyện này anh măc kệ, người đàn ông đứng trước mặt Trang Chí Hạo, giữa trán có sự nghiêm túc quyết không chùn bước: "Nếu như ngay cả người nhà của tôi mà tôi còn không bảo vệ được, vậy làm bộ đội đặc chủng để làm gì chứ, còn không bằng xuất ngũ."
"Cù Thừa Sâm!" Trang Chí Hạo vỗ mạnh lên bàn: "Cậu dám uy hiếp cấp trên!"
"Đội trưởng, tôi không dám, tôi chỉ tùy việc mà xét." Anh căn cứ vào đạo lý để bảo vệ quyền lợi của mình: "Tôi có thể dùng quân hàm, dùng quốc huy trên mũ của tôi để đảm bảo, tôi sẽ tuân theo toàn bộ mệnh lệnh, hoàn thành nhiệm vụ."
Trang Chí Hạo đã sớm đoán được kết quả, aiz, dù sao thằng nhóc đau đầu này ông đã sớm không thể dạy dỗ được nữa rồi.
Huống chi, năm đó khi ông mất đi vợ, giây phút đó, ông đã tự mình nếm trải đư