Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342171
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2171 lượt.
a chọn.
Cù Thừa Sâm huyết khí sôi trào, há mồm liền quăng cho cô một câu: "Con mẹ nó muốn chia tay thì chia tay!"
Thi Thiến Nhu cũng là thiên kim tiểu thư bị làm hư từ nhỏ, từ trước đến nay chỉ có đàn ông tâng bốc nâng niu cô, đâu chịu nỗi bị đối xử như thế, trong cơn tức giận liền xuất ngoại đi đào tạo sâu.
Trung tá Cù được đội trưởng cũ Liên Thành dạy bảo, mởi hiểu được làm thế nào để tỉnh lại.
Anh nhớ tới tính khí táo bạo của mình, làm cho tâm con gái nhà người ta bị tổn thương, liền gọi điện thoại đường dài cho Thi Thiến Nhu, giải thích với cô, còn nói nếu cô nguyện ý trở về, anh nguyện ý chờ.
Thi Thiến Nhu cũng cố gắng phấn đầu vì bài vở và sự nghiệp, muốn cô từ bỏ tiền đồ trở về cũng không phải chuyện nhỏ, huốn chi cô không đảm đương nổi chức danh con dâu nhà quân.
Cù Thừa Sâm cũng không cưỡng cầu, chuyện của hai người cứ trì hoãn vài năm như thế.
Trung tá tìm lại trạng trái đỉnh phong, nỗ lực chém giết, trở thành Trung đội trưởng của bộ đội đặc chủng Hoa Dao, sau khi ổn định, không lay chuyển được sự thúc giục của người nhà, nghĩ muốn tìm một cô cái nữa để sống chung.
Ôn Miên chính là người mà anh chọn đúng, anh dung túng cho thói quen của cô, dường như cũng hài lòng tất cả về cô.
Anh thật sự chưa từng hối hận.
Ôn Miên chỉ cảm thấy mũi đau xót, cô có thể tưởng tượng được mối tình đầu này đi lệch quỹ đạo thế nào so với nguyên bản, cô biết Thi tiểu thư cũng không dễ dàng, nhưng tư tâm nổi lên, cô càng đồng tình cho sự thống khổ vùng vẫy của người đàn ông kia hơn, ngay cả một người tri kỷ bên cạnh cũng tìm không ra.
Cô cũng từng trải qua những chuyện tàn nhẫn như vậy, cho nên hiểu rất rõ anh đã phải trải qua những khó khăn thế nào, mới có thể có được hạnh phúc.
"Ôn Miên, về sau chúng ta định ra mấy quân quy đi, thứ nhất, đừng có lấy chuyện của cô ta tới để giày vò chính mình, cũng không được giày vò anh, hiểu không?"
Vết chai hình thành do nhiều năm cầm súng ôn nhu vuốt ve gương mặt cô, Ôn Miên ôm ấp Cù Thừa Sâm, cô tất phải thừa nhận, xem như cô vừa lòng với lời giải thích của anh.
Sếp mỉm cười, vỗ vỗ đầu Ôn Miên, cảm xúc của cô tỉnh lại, cuối cùng nội chiến kết thúc.
Ôn Miên cố nén ánh lệ trong mắt, khi chạm đến đôi mắt tìm tòi nghiên cứu của Cù Thừa Sâm, cô cúi đầu, nhìn cúc áo trên quần áo của anh, khắc chế tâm ý muốn thổ lộ.
Dường như anh không hiểu cô không nói nên lời, hơi hơi hí mắt.
Ôn Miên đã nghĩ xong, phải đợi anh mở miệng trước mới được.
Cho dù đây là cách nghĩ không thực tế nhất.
Hai người trầm mặc một hồi, Ôn Miên nhức đầu, ngồi im thật lâu mới nhớ tới, nếu nói như thế, đêm đó chính là lần đầu tiên của bọn họ?!
囧, làm sao có thể!!
Ôn Miên hận không thể che mặt mình, trước kia có nghe chị em tốt Chu Như nói, lần đầu tiên của đàn ông có người còn không tìm thấy chỗ để tiến vào, nhưng sếp chính là sếp, trời sinh năng lực lĩnh hội rất cao, phỏng chừng anh tra một chút tư liệu, đến chỗ thực chiến đã có thể phản ứng kịp rồi.
*****
Vài ngày sau, Thi Thiến Nhu thật đúng là không có tìm đến quấy rầy cô.
Ngày Ôn Miên xuất viện chưa đến ngày nghỉ của Cù Thừa Sâm, không có thời gian rãnh đến đón, cô nhóc cũng có thói quen thiếu anh, sau khi quay về trường học, cô biết được Thi Thiến Nhu xin nghỉ bệnh rất lâu, có thể cô ấy còn rời khỏi nơi này sớm hơn mình.
Đi làm đúng lúc, khai thông tâm lý cho những đứa nhỏ gặp cảnh bắt cóc, ôn tập chuẩn bị cho cuộc thi nhân viên công vụ, kiểm tra thân thể, điều trị tĩnh dưỡng, chủ nhật còn phải tập xe, thời gian biểu của Ôn Miên vô cùng phong phú, cũng không rãnh để buồn bực.
Lúc Cù Thừa Sâm đến nhà mẹ đẻ đón vợ, Ôn Miên đang buồn bã ngồi chơi mạt chượt với các chị em tốt của mẹ.
Trong khi Ôn Miên đang xào bài rắc rắc rầm rầm nhìnt hấy bóng dáng đến thần thánh cũng không thể khinh nhờn của trung tá tiên sinh, cô vẫn chưa thể thích ứng kịp.
Nghiêm Di vừa nhìn thấy rể hiền đến đây, vô cùng sĩ diện ngầng đầu lên.
"Nghiêm Di à, đây là chồng của Miên Miên nhà cô sao? Tham gia quân ngũ thế này chúng ta muốn gặp mặt một chút cũng không dễ dàng gì."
"Là sĩ quan trong bộ đội sao? Cô xem dáng người thật tốt nha!"
Da mặt Ôn Miên mỏng, đã ngồi không yên, khẩn trương đẩy những quân bài trước mặt ra ngoài: "Các dì đánh ba thiếu một đi, chúng cháu còn có việc, phải đi trước rồi."
Kỳ thật cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là sếp quyết tâm muốn về tân phòng của bọn họ triền miên chăm sóc trước, buổi tối lại đến nhà họ Cù ăn cơm.
Cù Thừa Sâm mặt không đổi sắc, đem những thứ đã chuẩn bị tốt đưa cho mẹ vợ: "Lần trước Ôn Miên có nói trong điện thoại mẹ lại bị chóng mặt, con có mua gói sâm đỏ."
Con rể có tâm, không tự cao tự đại mà còn bình dị gần gũi, khiến cho mẹ vợ thấy xúc động.
Trên đường về Cù Thừa Sâm không ngừng nhìn sang Ôn Miên, cô gái thấy thế thì sợ hãi trong lòng, cô nhìn vào đôi mắt đen trầm kia, "Anh muốn cái gì thế?"
"Đến khi em bằng tuổi của mẹ, cũng bày một bàn mạt chượt ở nhà như thế ư?"
Ôn Miên buồn bực, sếp lại đang trêu ghẹo cô sao?
Cù Thừa Sâm đánh giá